Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:28:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tú cúi đầu thoáng qua, cái hộp hình trái tim, bên in hình sô cô la tình yêu, cô mở hộp , bên trong đặt tám viên sô cô la bọc bằng giấy bạc màu vàng. Sô cô la thời buổi , mùi vị ngon, hơn nữa còn đắt.

Là đặc biệt đắt!

Hộp sô cô la qua là hàng nhập khẩu, hơn nữa giá cả thấp, vả thứ tiền cũng chắc mua .

Khương Tú bất ngờ, lông mày thanh tú cũng nhướng lên, kinh ngạc : “Anh bỗng nhiên hào phóng với như , chuyện gì ?!”

Tề Tuấn phản ứng của Khương Tú chọc : “Chúng cũng quen lâu như , coi như là quà gặp mặt tặng cho con cô.”

“Vợ nhỏ, thôi.”

Tề Tuấn dậy, gọi Trương Hổ rời khỏi tiệm cơm quốc doanh.

Anh và Tống Tranh, từ đầu đến cuối với một câu nào.

Tống Tranh múc cho Khương Tú một bát canh, rũ mắt thoáng qua sô cô la mép bàn.

Ăn cơm xong, hai bước khỏi tiệm cơm quốc doanh liền gặp Chu Bắc chạy tới từ xa, đàn ông mang theo gió lạnh của băng tuyết, chạy đến mặt Khương Tú dám ôm cô, sợ truyền lạnh sang cho cô.

Khương Tú thấy Chu Bắc, cảm giác áp bách khi ở cùng Tống Tranh liền đỡ hơn nhiều.

Cô dựa về phía Chu Bắc: “Sao về muộn thế?”

Chu Bắc nhẹ nhàng phủi bông tuyết vai Khương Tú: “Tuyết rơi, đường trơn, xe khách chạy chậm. Tú Tú ăn no ?”

Khương Tú một cái: “Ăn no , vẫn ăn đúng , ăn chút .”

Chu Bắc: “Anh ăn bát mì.”

Chu Bắc trở về, Khương Tú cũng coi như an giao cho , Tống Tranh : “Cậu ăn , về đây.”

Chu Bắc: “Được, hôm nay cảm ơn .”

Khương Tú theo Chu Bắc tiệm cơm quốc doanh, Chu Bắc gọi một phần mì gà xé, xuống liền thấy trong tay Khương Tú đang ôm cái hộp sắt hình trái tim, hộp in hình sô cô la, Chu Bắc nhãn hiệu , hàng nhập khẩu, cho dù là cửa hàng bách hóa tỉnh cũng chắc mua .

Chu Bắc , Khương Tú sẽ mua, cũng mua .

Anh nghĩ đến Tống Tranh, đàn ông rũ mắt, mí mắt co giật một cái, bình tĩnh hỏi: “Tú Tú, sô cô la mua ở ?”

“Cái ” Khương Tú đặt sô cô la lên bàn, mở , từ bên trong nhón một viên bóc đưa tới bên môi Chu Bắc, đàn ông mím môi động đậy, Khương Tú nghiêng đầu: “Ăn .”

Chu Bắc há miệng, c.ắ.n lấy viên sô cô la, vị đắng tự nhiên của sô cô la dường như lan tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đắng đến mức phiền muộn, ném hết đống sô cô la lò lửa đốt sạch.

Khương Tú tự cũng bóc một viên bỏ miệng, đó chống khuỷu tay lên bàn, hai tay chống cằm, nhỏ giọng thần bí : “Anh đoán xem sô cô la là ai tặng?”

Bởi vì là mùa đông, sô cô la đông cứng đặc biệt cứng.

Chu Bắc c.ắ.n kêu rắc rắc: “Tống Tranh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-181.html.]

Khương Tú nhẹ nhàng lắc đầu, dán về phía một chút, Chu Bắc vội vàng che bụng cô : “Cẩn thận chút, đừng để va .”

“Là Thất ca.”

Khương Tú sờ sờ bụng: “Vừa nãy em ăn cơm với Tống Tranh gặp Thất ca, tặng em sô cô la, là quà gặp mặt cho đứa bé.” Khương Tú khó hiểu: “Anh xem mưu đồ gì? Chẳng lẽ là mưu đồ rượu em ủ ngon, dùng sô cô la mua chuộc em, để em cung cấp rượu cho nhiều hơn?”

Yết hầu Chu Bắc chuyển động, trong giọng bình tĩnh đè nén ý lạnh âm u: “Anh đeo khăn che mặt?”

Khương Tú: “ , nếu thì ? Em vốn còn xem trông như thế nào, ai ngờ tinh ranh lắm, cơm cũng ăn, bỏ sô cô la xuống là luôn.”

Khương Tú ảo não: “Lúc nãy em nên gọi , chừng thể thấy dáng vẻ của .”

Chu Bắc rũ mắt sô cô la bàn, cố nén mới ném thứ .

Anh vẫn luôn cho Khương Tú Tề Tuấn chính là Thất ca, chính là vì Khương Tú và Thất ca quan hệ lợi ích, sợ Tề Tuấn ý đồ với Tú Tú, sợ Tú Tú vì nguyên nhân quan hệ lợi ích mà thường xuyên giao thiệp với Thất ca.

Trước khi quen Tú Tú, Chu Bắc bao giờ một ngày sẽ vì một chuyện nhỏ mà lo lo .

Nghe ý của Tú Tú, Tề Tuấn cũng để lộ phận là Tề Tuấn mặt cô.

Lông mày Chu Bắc càng nhíu càng c.h.ặ.t, càng nhíu càng c.h.ặ.t... Ấn đường bỗng nhiên một bàn tay phủ lên, Khương Tú vuốt ve lông mày Chu Bắc: “Anh nhíu mày c.h.ặ.t thế gì? Cẩn thận còn trẻ mà nếp nhăn chữ xuyên.”

Lông mày Chu Bắc giãn , nắm lấy tay Khương Tú hôn một cái bên môi: “Nghe em, nhíu mày.”

Ăn cơm xong Chu Bắc đưa Khương Tú về khu gia thuộc, một ngày gặp, Chu Bắc về nhà liền ôm Khương Tú nỡ buông tay, hai rửa mặt xong lên giường, Chu Bắc áp tai bụng Khương Tú, cảm nhận động tĩnh của nhóc con, trong mắt đàn ông đều là ý : “Con động đậy nhẹ chút, đừng hành hạ con.”

Chu Bắc kéo chăn đắp lên bụng Khương Tú, hỏi chuyện hôm nay: “Hôm nay ở bệnh viện thế nào?”

Không nhắc đến cái thì thôi, nhắc đến cái Khương Tú liền nhớ tới cảm giác tim đập nhanh và phiền muộn khi ở bệnh viện.

Đầu cô gối lên cánh tay Chu Bắc: “Không cả, ngoại trừ sinh con, em sẽ bao giờ đến bệnh viện nữa.”

Chu Bắc , dùng cằm cọ cọ trán Khương Tú: “Sao ? Có Tống Tranh chọc em ?”

Khương Tú sợ Chu Bắc tìm Tống Tranh, vội vàng lắc đầu: “Không , là em đơn thuần thích bệnh viện, mùi trong bệnh viện khó ngửi lắm, là mùi t.h.u.ố.c sát trùng.”

Chu Bắc : “Chuyện ở xưởng than xử lý xong hết hôm nay , khi em sinh con sẽ nữa.”

Khương Tú , coi như thở phào nhẹ nhõm.

Cô chỉ sợ Chu Bắc về, gửi gắm cô cho Tống Tranh, cô một chút cũng ở cùng một chỗ với Tống Tranh.

Khương Tú ngủ , Chu Bắc dậy ngoài, gõ cửa phòng Tống Tranh.

Tống Tranh gội đầu xong, dùng khăn lông lau tóc, tóc đàn ông đen cứng, giọt nước từ chân tóc lăn dọc theo thái dương xuống cằm, dọc theo cằm trượt sâu trong yết hầu, mở cửa nghiêng , để Chu Bắc : “Chuyện gì?”

 

 

Loading...