Khương Tú:?
Cô hiểu : “Không mà.”
Tống Tranh: “Vậy tại chị dâu sợ như ?”
Khương Tú:!
Sao hỏi câu nữa?
“Ai sợ ? Tại sợ ? Có nhầm ? Anh chỗ nào sợ ? Anh là chiến hữu của Chu Bắc, sợ gì?”
Lời cô cũng na ná bài văn mẫu nửa năm .
Nói xong tránh tầm mắt của Tống Tranh, cúi đầu lục lọi đồ ăn trong túi vải xanh quân đội, tìm một hộp bánh quy mở nhét một lúc ba miếng miệng, tỏ đặc biệt bận rộn.
Khương Tú đưa hộp bánh quy về phía : “Anh cũng ăn , ngon lắm.”
Trong miệng cô nhét đầy bánh quy, chuyện rõ ràng.
Tống Tranh thấy cô lảng tránh trả lời, hỏi tiếp cũng vô dụng.
“Vừa ăn cơm xong, đói.”
Người đàn ông xoay bàn, tiếp tục bận rộn công việc trong tay.
Khương Tú thở phào nhẹ nhõm, từ từ nhai thức ăn trong miệng.
Cô sợ Tống Tranh là vì nghề nghiệp của , giống như đường thấy nha sĩ từng chữa răng cho , cái cảm giác sống lưng lạnh toát đó là thể xóa nhòa.
Tống Tranh cả buổi chiều đều bận, Khương Tú cứ bên cạnh , chốc chốc ăn một miếng bánh quy, chốc chốc ăn một viên kẹo, chốc chốc ăn một miếng điểm tâm kiểu cũ, no đến mức cô nấc lên.
Tống Tranh cầm một tập tài liệu dậy: “Chị dâu, chúng xuống tầng một một chuyến.”
Khương Tú: “ , ở đây thôi.”
Tống Tranh tìm một cái cớ: “Lát nữa qua dùng văn phòng .”
Khương Tú , chỉ thể đỡ eo dậy.
Tống Tranh túi đồ ăn vặt trong thùng rác, cảm thấy nếu đưa Khương Tú xuống dạo, cô thể hỏng dày của vì ăn quá no.
Khương Tú chậm, Tống Tranh cầm túi tài liệu nhanh chậm bên cạnh cô, chút ngại ngùng: “Anh cứ việc của , tự từ từ.”
Tống Tranh chắp túi tài liệu lưng: “Không vội.”
Buổi chiều Khương Tú theo Tống Tranh loanh quanh ở tầng một, cô cũng đang bận cái gì, thấy bác sĩ, đều sẽ trò chuyện vài câu, kiến thức y học chuyện cô cũng hiểu, tóm đưa cô hơn một tiếng đồng hồ, cái dày vốn ăn no căng cũng dịu ít.
Buổi chiều bên ngoài bắt đầu tuyết rơi, vốn dĩ mặt đất còn chút băng vụn, bây giờ phủ thêm một lớp tuyết.
Tống Tranh tan đưa Khương Tú rời khỏi bệnh viện, bên ngoài trời tối, tuyết rơi càng lớn hơn, Khương Tú lo lắng Chu Bắc về kịp, nếu Chu Bắc về, buổi tối cô sẽ ở nhà Tống Tranh chứ?
“Chị dâu, tối ăn gì?”
Tống Tranh hỏi.
“Gì cũng .”
Khương Tú suýt chút nữa buột miệng hai chữ tùy tiện.
Tống Tranh đưa Khương Tú đến tiệm cơm quốc doanh lúc trưa, hai ăn cơm một nửa, bên ngoài hai , gọi một tiếng Thất ca.
Thất ca?
Khương Tú v.út một cái ngẩng đầu lên, thấy đàn ông vết sẹo ở xương lông mày theo một , đàn ông mặc quần đen áo đen, đội mũ, mặt che khăn, chỉ lộ đôi mắt đen nhánh sâu thẳm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-180.html.]
Thật sự là Thất ca.
Lần cuối cùng hai gặp là năm ngoái ở nhà khách.
“Thất ca, ăn chút gì ?”
Trương Hổ hỏi.
Tề Tuấn: “Tùy ý.”
Người đàn ông định bỏ mũ xuống, bỗng nhiên đầu, thấy Tống Tranh và Khương Tú đang cạnh cửa sổ.
Tống Tranh nhướng mi mắt một cái, để ý đến .
Ngược là Khương Tú, chớp đôi mắt sáng ngời , khuôn mặt nhỏ nhắn vài phần kinh ngạc.
Tề Tuấn nhướng mày, kéo ghế đẩu đối diện Khương Tú, giọng lớp khăn trầm thấp dễ : “Lại gặp .”
Người đàn ông bỏ mũ xuống, đang định tháo khăn che mặt, thấy Khương Tú híp mắt gọi một tiếng: “Thất ca, chúng gặp .”
Ngón tay đang cầm khăn của Tề Tuấn bỗng nhiên khựng , ngay cả Tống Tranh cũng bất ngờ Khương Tú một cái.
Tề Tuấn đội mũ lên, giọng điệu thêm vài phần trêu chọc: “Sâu róm nhỏ, gặp .”
Khương Tú:...
Cô chẳng qua là trèo tường chậm một chút thôi mà, cần thiết đặt cho cô cái biệt danh khó thế ?
Nếu mặt là kim chủ, là đùi vàng của cô, cô thật sự úp đĩa rau lên đầu , sảng khoái mắng một trận: Anh mới là sâu róm! Sâu róm to! Sâu róm mềm!
Tề Tuấn vắt chéo đôi chân dài, một cái: “Một năm gặp, bụng to thế ? Mấy tháng ?”
Khương Tú sờ sờ bụng: “Chín tháng .”
Tống Tranh nhướng mắt, liếc xéo Tề Tuấn một cái.
Tề Tuấn nhún vai, khóe môi ngậm câu câu chăng trò chuyện với Khương Tú.
Khương Tú lông mày quen thuộc của Tề Tuấn, thật sự giống lông mày của Đại đội trưởng đội vận tải, nhưng Thất ca che mặt, Khương Tú dám nhận bừa, dù lông mày giống, nhưng đường nét khuôn mặt giống.
Có điều, cô thật sự xem Thất ca trông như thế nào.
Khương Tú bỗng nhiên dậy đến cửa sổ lấy thức ăn, tìm nhân viên phục vụ xin một đôi bát đũa, tay trái đỡ eo chậm rãi đến bàn, ân cần bày bát đũa cho Tề Tuấn, giống như con hồ ly nhỏ: “Thất ca, đến cũng đến , ăn chút cơm .”
Tề Tuấn thấy sự giảo hoạt trong mắt Khương Tú liền cô đang đ.á.n.h chủ ý gì.
Tống Tranh Khương Tú, phát hiện cô chuyện với Tề Tuấn tùy ý, cũng giống như lúc ở cùng sợ hãi như .
Anh hiểu, rốt cuộc Khương Tú sợ cái gì?
“Không ăn.”
Tề Tuấn giơ tay che miệng bát, đôi đũa gắp thức ăn của Khương Tú khựng giữa trung.
Khương Tú:...
Biết sớm thế , cũng gọi , cứ đợi bỏ mũ và khăn che mặt xuống, chừng còn thể xem trông như thế nào.
“Lâu như gặp, hôm nay khó khăn lắm mới gặp , nào, tặng cô một món đồ.”
Tề Tuấn từ trong túi móc một cái hộp nhỏ tinh xảo đặt mặt Khương Tú.