Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:06:10
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Bắc:...
Lần nào cô cũng , nhưng nào cũng sửa.
Lâm Văn Triều chính là một ví dụ sống sờ sờ!
lúc tiếng động cơ máy kéo truyền đến, Khương Tú đầu thấy Lâm Văn Triều lái máy kéo về. Lăng Hồng Quyên cũng thấy, vội vàng với Chu Bắc: "Bắc ca, bọn em đến hợp tác xã cung tiêu cũng bộ, là Lục ca và Văn Triều tiện đường đưa bọn em qua đó."
Khương Tú ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, gật đầu như gà mổ thóc: " , là Lâm Văn Triều đưa bọn em qua đó."
Cô giậm giậm hai chân : "Anh xem ống quần và giày của em đều sạch sẽ mà."
Gân xanh từ trán đến cổ Chu Bắc đều căng cứng, đáy mắt đen thẳm dùng sức kiềm chế ngọn lửa sắp/phun trào, bàn tay ôm vai Khương Tú, các đốt ngón tay căng cứng, nhưng nỡ dùng chút sức nào, sợ bóp đau Khương Tú.
Anh đầu Lâm Văn Triều và Đỗ Lục Ngưu nhảy xuống từ máy kéo.
Lâm Văn Triều thẳng ánh mắt của Chu Bắc, cuối cùng tầm mắt rơi Khương Tú, chạm rời ngay.
Vì dùng xe cẩu dỡ cân điện t.ử, xung quanh thể tụ tập quá nhiều .
Khương Tú và bọn Lăng Hồng Quyên về , Khương Tú ăn kẹo hồ lô, về đến nhà kẹo hồ lô cũng ăn hết, cô hơ tay bên bếp lò một lát, đó đỡ eo lên giường.
Lăng Hồng Quyên đặc biệt pha một bát sữa mạch nha bưng qua cho Khương Tú.
Khương Tú cũng khách sáo.
cô cũng thiếu những thứ , từ khi cô mang thai, Chu Bắc dăm ba bữa mua đồ ngon về nhà, đến bây giờ trong tủ vẫn còn để mấy chai sữa bò và bánh quy nhập khẩu.
Từ khi bụng Khương Tú dần to lên, Chu Bắc cho cô gần bếp núc nữa.
Bọn Lăng Hồng Quyên bế con đến tìm Khương Tú trò chuyện, về những chuyện bát quái gần đây của đại đội sản xuất Hồng Kỳ, mãi đến gần giờ ăn trưa bọn họ mới về, Khương Tú đỡ eo giường, từ khi m.a.n.g t.h.a.i giấc ngủ lạ thường, đầu chạm gối ngủ .
Khương Tú Chu Bắc vỗ tỉnh.
Bàn tay ấm áp của đàn ông nhẹ nhàng vỗ vỗ má cô, gọi cô mấy tiếng: "Tú Tú, đừng ngủ nữa, dậy ăn cơm thôi."
Khương Tú mơ màng mở mắt, đàn ông gần trong gang tấc, cô chống tay xuống giường dậy, Chu Bắc đỡ lấy eo cô, bế đến mép giường, xổm xuống xỏ giày cho cô.
Chu Bắc mua cơm ở nhà ăn xưởng than, ba món một canh, món nào cũng ngon.
Người đàn ông múc cho cô một bát canh, Khương Tú bưng bát cúi đầu húp canh, Chu Bắc bỗng nhiên lên tiếng: "Tú Tú."
Khương Tú ngẩng đầu: "Dạ?"
Người đàn ông gắp mấy lát thịt bát Khương Tú, như vô tình hỏi: "Anh nhớ máy kéo Lâm Văn Triều lái sáng nay chất đầy than, máy kéo thế nào?"
Khương Tú gắp một lát thịt nhét miệng: "Đỗ Lục Ngưu cởi áo khoác ngoài trải lên mép xe, bọn Hứa Thúy đó."
Chu Bắc tiếp tục gắp thịt cho Khương Tú, bất động thanh sắc cô, giục giã, nhưng bàn tay cầm đũa siết c.h.ặ.t hơn vài phần, giọng điệu vẫn bình tĩnh đến lạ thường: "Vậy Tú Tú ở ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-173.html.]
Khương Tú húp một ngụm canh: "Em cạnh Lâm Văn Triều."
Chu Bắc cụp mắt, quai hàm cử động, giọng vẫn bình tĩnh lạ thường: "Em lên bằng cách nào? Có thương va đập ở ?"
Khương Tú sự bất thường của Chu Bắc, còn gắp cho hai lát thịt, nhai thịt : "Anh đừng cứ gắp thức ăn cho em mãi, cũng ăn chứ." Sau đó tiếp lời: "Là Lâm Văn Triều đỡ em lên, em vác cái bụng to lên đó tốn sức lắm."
Câu trả lời đều trong dự liệu của Chu Bắc.
Anh rõ ràng là như , nhưng vẫn hỏi cho rõ ràng, kết quả của việc hỏi rõ ràng là tự tức điên lên, đối diện còn đang thưởng thức món ăn hôm nay: "Thịt xào ngấy quá, canh nhạt."
Chu Bắc tức quá hóa .
Anh xoa xoa thái dương, nghĩ đến Lâm Văn Triều, nghĩ đến Tề Tuấn. Anh quên Tề Tuấn còn một phận, Thất ca ở chợ đen, từng một, đều giao thiệp với Tú Tú.
Khương Tú thấy Chu Bắc cúi đầu, ngón tay xoa xoa thái dương, tưởng đau đầu: "Có ốm ?"
Người đàn ông , nhấc mắt cô, khựng một chút, gật đầu: "Hình như là ốm."
Giây tiếp theo, Khương Tú bịt mũi : "Vậy mau đến trạm y tế kiểm tra uống t.h.u.ố.c , đừng lây bệnh cho em, em mà cảm cúm sẽ phiền phức."
Chu Bắc tức giận kéo cổ tay cô xuống, ghé sát tới hôn lên môi Khương Tú, Khương Tú trừng to mắt, hai tay sức đẩy Chu Bắc, nhưng cứ như một bức tường sắt, đẩy thế nào cũng nhúc nhích.
Chu Bắc hôn một lúc mới buông cô , l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi Khương Tú, l.i.ế.m đến mức xương sống Khương Tú cũng tê dại.
"Trêu em đấy."
Chu Bắc mỉm : "Anh ốm."
Khương Tú thở phào nhẹ nhõm.
Ăn cơm xong Chu Bắc rửa sạch hộp cơm, bước đến mép giường ôm Khương Tú lòng, sờ sờ bụng Khương Tú: "Con hơn bảy tháng , đợi hơn tám tháng chúng sẽ lên thành phố, thuê một căn phòng thành phố, đợi em sinh xong chúng về."
Khương Tú: "Anh ở thành phố cùng em, xưởng than tính ?"
Chu Bắc tì cằm lên trán Khương Tú: "Anh xin lãnh đạo nghỉ phép một tháng, ở giữa thể bớt chút thời gian về xử lý việc gấp, từ thành phố về xưởng than cả lẫn về cũng chỉ mất năm sáu tiếng đồng hồ, nếu xưởng than việc gì gấp, về trong ngày, cũng thể trong ngày."
Khương Tú nghĩ ngợi: "Cũng ."
Chu Bắc nắn nắn cánh tay Khương Tú: "Tú Tú, chúng bàn bạc một chuyện."
Khương Tú ngẩng đầu : "Chuyện gì?"
Chu Bắc đôi mắt sáng ngời xinh của Khương Tú, trong lòng ôm một bụng lửa giận, tức giận c.ắ.n một cái lên ch.óp mũi Khương Tú, Khương Tú "ưm" một tiếng, trừng : "Anh đang yên đang lành c.ắ.n em gì?"
Chu Bắc nghiêm mặt : "Sau em thì với , cho dù bận đến mấy cũng sẽ bớt thời gian đưa em , em đừng vác bụng to chạy lung tung khắp nơi nữa, ngộ nhỡ nửa đường xảy chuyện ngoài ý , hối hận cũng kịp."
Chu Bắc ôm c.h.ặ.t Khương Tú, giọng trầm thấp nặng nề hơn nhiều: "Tú Tú, đừng luôn lo lắng, ?"