Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:05:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại đội trưởng hiểu , "ồ" một tiếng: "Cô tên Khương Tú. chắc chắn cô quen , Khương Tú từ nhỏ lớn lên ở đại đội sản xuất Hồng Tinh, ngay cả huyện thành cũng quá hai , năm ngoái gả cho Chu Bắc, cũng khỏi huyện thành mấy, càng đừng đến việc lên thành phố." Tiện thể khen ngợi Khương Tú một câu: "Đứa trẻ thật thà, ngoan ngoãn, cũng hổ, xứng đôi với Chu Bắc."

Tề Tuấn nhướng mày.

Thật thà? Hay hổ? Ngoan ngoãn?

Đại đội trưởng hỏi: "Đại đội trưởng, là quen ?"

Tề Tuấn: "Không . Nữ đồng chí mà quen, là một mồm mép tép nhảy, tính tình khá nóng nảy... vợ nhỏ."

Đại đội trưởng:?

Hàng kiểm kê xong, Chu Bắc bảo chuyển xưởng nhỏ, khóa cửa , đặc biệt cử dân quân canh gác ở cửa, dù trong cũng chứa t.h.u.ố.c nổ.

Tề Tuấn từ phòng nghỉ , bước đến ghế phụ của xe tải, một tay bám thanh chắn cửa xe nhảy lên, đội viên đội vận tải khởi động xe đầu ngoài.

"Tú Tú, đưa em về."

Chu Bắc đưa đơn giao hàng cho đại đội trưởng, nắm tay Khương Tú ngoài.

Khương Tú: "Chỉ nửa tiếng đường thôi, cần đưa em , một em cũng thể chạy về ."

Chu Bắc nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Lúc cũng việc gì."

Khương Tú đầu dân quân canh gác ở cửa xưởng nhỏ, ghé sát Chu Bắc, nhỏ giọng hỏi: "Trong đó đều là t.h.u.ố.c nổ ?"

Chu Bắc: "Ừ."

Khương Tú: "Ngày mai thật sự phá núi ?"

Chu Bắc : " ."

Khương Tú: "Có nguy hiểm ?"

Người đàn ông nắn nắn ngón tay Khương Tú: "Chôn gói t.h.u.ố.c nổ từ , sơ tán đến cách an ."

Mặc dù Chu Bắc c.h.ế.t một năm rưỡi , nhưng Khương Tú vẫn lo lắng, nhắc nhở một câu: "Vậy cẩn thận một chút, tránh xa gói t.h.u.ố.c nổ , đừng để bản thương."

Vài câu của Khương Tú khiến trong lòng Chu Bắc như rót mật.

Anh : "Anh tiếp xúc với đạn d.ư.ợ.c t.h.u.ố.c nổ sáu bảy năm , trong lòng tự chừng mực, em đừng lo." Người đàn ông hỏi: "Vợ Lão Thất sắp sinh ?"

Khương Tú gật đầu: " , em về sẽ đến trạm y tế ngay."

"Tú Tú." Chu Bắc cúi đầu, đáy mắt đen thẳm tràn đầy sự nóng bỏng: "Em còn nhớ lời em từng đây ?"

Khương Tú ngơ ngác: "Lời gì cơ?"

quá nhiều , thật sự là câu nào.

Chu Bắc nhắc nhở cô: "Ở nhà Lão thủ trưởng, em đợi qua năm mới chúng sẽ sinh con."

Khương Tú:!

Da đầu Khương Tú suýt nữa thì nổ tung!

Khoảng thời gian Chu Bắc luôn bận rộn chuyện xưởng than, cô cũng nghĩ đến những chuyện , suýt chút nữa thì quên mất nhiệm vụ!

Theo dòng thời gian, cốt truyện nguyên chủ m.a.n.g t.h.a.i chính là tháng ba tháng tư!

Trong lòng Khương Tú sinh một trận sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trắng bệch hơn nãy một độ, sắc mặt Chu Bắc khựng , tưởng Khương Tú con. Người đàn ông cụp mắt, đôi môi mỏng mím , nhắc đến chủ đề nữa, bàn tay bỗng nhiên kéo một cái, Chu Bắc đầu Khương Tú, giọng trầm thấp nhuốm vài phần khàn khàn: "Sao thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-156.html.]

Khương Tú chớp chớp mắt, hai tay ôm lấy cánh tay Chu Bắc, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi : "Tối nay về sớm ?"

Chu Bắc gần như lập tức hiểu ý nghĩa trong câu của Khương Tú.

Khoảng thời gian sớm về khuya, liên tục bảy tám ngày lúc tối về thì Tú Tú ngủ , lòng , nhưng sợ phiền Tú Tú nghỉ ngơi, ngày hôm trời sáng , hai mấy ngày ở bên chuyện mật như bây giờ.

Chu Bắc đôi môi hồng nhuận và chiếc cổ trắng ngần ngẩng lên của Khương Tú, yết hầu ngừng lăn lộn: "Tối nay sẽ về sớm."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Tú ửng đỏ, cô mím cái miệng nhỏ, giọng nhỏ: "Chu Bắc, chúng sinh một đứa con ."

Tú Tú sinh con với .

Cô đồng ý sinh con với .

Bên tai Chu Bắc trong nháy mắt yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng tim đập kịch liệt của chính , cũng thấy : "Được."

Hai về đến đại đội sản xuất Hướng Hồng, Khương Tú thẳng đến trạm y tế, Chu Bắc cùng cô.

Khi sắp đến gần trạm y tế, Khương Tú bỗng nhiên thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của Lăng Hồng Quyên, âm thanh quen thuộc, là tiếng hét t.h.ả.m thiết do cơn đau đẻ kịch liệt gây , trong bốn năm viện, cô qua nhiều .

Chu Bắc cúi đầu Khương Tú sắc mặt bình tĩnh, hỏi: "Tú Tú, em sợ ?"

Nói sợ là thể nào.

sợ thì ích gì? Nhiệm vụ cô bắt buộc , con bắt buộc sinh.

Khương Tú mỉm : "Không sợ."

Chu Bắc nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Tú, hai bước nhà khách. Đỗ Thất Ngưu lo lắng qua ngoài phòng bệnh, Hứa Thúy bế Đỗ Tráng Tráng bất an, Ngưu Quế Lan và Chu Đại Cường cũng ở đó.

Đỗ Lão Hán đến muộn, vẫn còn bùn đất, chắc hẳn là từ ngoài ruộng về.

"Sao ? Sinh ?"

Đỗ Lão Hán sốt ruột hỏi.

Hứa Thúy : "Vẫn ạ."

"Đỗ Lão Thất, đau quá—"

Đỗ Thất Ngưu sốt ruột vò đầu bứt tai bên ngoài, ngừng dỗ dành vợ: "Hồng Quyên, em cố gắng thêm chút nữa, đợi con sinh , em đ.á.n.h mắng thế nào cũng , bây giờ em giữ sức ?"

"A a a, đau quá, bây giờ chỉ đ.á.n.h thôi!"

Đỗ Thất Ngưu ngừng dỗ dành Lăng Hồng Quyên.

Chu Bắc nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Tú, cảm nhận bàn tay nhỏ bé của Khương Tú đang run rẩy khó nhận .

Tú Tú đang sợ hãi.

Chu Bắc buông tay Khương Tú , ôm lấy vai cô, để Khương Tú tựa n.g.ự.c , thấp giọng an ủi: "Đừng sợ."

Khương Tú vẫn : "Em sợ."

Chỉ là tiếng hét t.h.ả.m thiết của Lăng Hồng Quyên bỗng chốc kéo cô về bốn năm ở bệnh viện, cùng với mùi t.h.u.ố.c sát trùng của trạm y tế, đều khiến Khương Tú từng lầm tưởng trở về thời điểm đó.

Từ khi xuyên đến thế giới , Khương Tú từng ngày nào sợ hãi như hôm nay.

 

 

Loading...