Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 210
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:58:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải mất một lúc Nghiêm Tuyết mới lấy thở, khẽ đẩy vai đàn ông: “Vẫn còn là ban ngày đấy.”
“Không , nhà đối diện thấy ,” môi mỏng của đàn ông vẫn còn cọ xát môi cô, “Trong nhà cũng con trai .”
Câu cuối cùng mới là trọng điểm, Nghiêm Tuyết nhịn : “Anh cố tình một căn nhà nhỏ thế ?”
“Không,” đàn ông phủ nhận nhanh, “Nhà công vụ đều nhỏ như , lãnh đạo nhà máy ở cũng chỉ hai phòng thôi.”
Chưa kịp để Nghiêm Tuyết thêm gì, đôi môi tìm đến nữa như bù đắp cho sự kiềm nén bấy lâu.
Nghiêm Tuyết cũng còn tâm trí năng gì nữa, cô kìm nắm c.h.ặ.t vai đàn ông, cho đến khi bế cô đặt xuống mép bàn…
Một tiếng “cót két” vang lên trong phòng, Nghiêm Tuyết giật , Kỳ Phóng cũng , vội vàng xuống chiếc bàn đang Nghiêm Tuyết đè .
Thế nhưng cũng chỉ một động tác đó, chiếc bàn “cót két” rung lên, rung đến mức Nghiêm Tuyết vội vàng dậy kẹp c.h.ặ.t eo : “Cái mua ở thế?”
Kẹp quá c.h.ặ.t khiến Kỳ Phóng khỏi khựng một chút mới thở : “Là đồ bạn của thợ Hồng dùng nữa cho mượn tạm.”
Thế thì cái bàn chắc chắn chút nào, còn chắc bằng cái cây roi dạy học của thầy Kỳ trong cảm nhận của cô, Nghiêm Tuyết liền trượt xuống.
Tất nhiên, bàn chắc cũng , chỉ cần nhóc béo phá rối ở đây, thầy Kỳ thể "lên lớp" ở bất cứ và còn thể "bù giờ phụ đạo" miễn phí ngoài giờ.
Chỉ là bà Lư ở nhà đối diện đúng là thích hóng chuyện, thấy vợ Kỳ Phóng đến là bật ngay radar buôn chuyện, hỏi han cặn kẽ hết tất cả thành viên trong gia phả nhà Nghiêm Tuyết.
May là Lưu Vệ Quốc ở đây, chứ nếu thì Lưu Vệ Quốc cũng tự thấy hổ thẹn vì dù cũng hóng chuyện nhưng vẫn sắc mặt khác.
Sáng hôm , Nghiêm Tuyết và mặt đúng giờ tại văn phòng của Cù Minh Lý và Cù Minh Lý dẫn đến một văn phòng mới dọn dẹp trong cục.
“Trước khi Trung tâm chính thức thành, đây tạm thời sẽ là văn phòng của trung tâm, lát nữa đưa chìa khóa cho Nghiêm Tuyết, cô đ.á.n.h thêm một chiếc.”
Cù Minh Lý , ngẩng lên thấy trong văn phòng phía liền chào hỏi: “Khoa trưởng Trang đến sớm thế,” giới thiệu hai bên.
Vị Khoa trưởng Trang cục cử đến phụ trách Trung tâm tên là Trang Khải Tường, bốn mươi tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị, vẻ là ít ít .
Thấy những đến từ Trừng Thủy đều là trẻ tuổi, lớn nhất cũng quá hai lăm tuổi, ông nhíu mày một cái nhưng vẫn cầm hồ sơ lên để nhận diện .
Biết Nghiêm Tuyết chính là nữ đồng chí từng lên báo, ông cô lâu hơn một chút nhưng cũng gì, lật sang trang tiếp theo.
Biết Quách Trường An cũng là vị trí kỹ thuật, ông cũng gì, cũng tỏ vẻ khác thường tay và chân rõ ràng bình thường của Quách Trường An.
khi lật đến hồ sơ của Chu Văn Huệ, ông nhíu mày: “Vị trí kế toán quan trọng như , các đồng chí giao cho một nữ đồng chí trẻ tuổi như thế ? Lại còn là công nhân gia đình nữa?”
Chu Văn Huệ vốn thẳng lưng, thấy lời , cả cô càng căng thẳng hơn, môi cũng mím .
Mọi đều nhận vì cơ cấu tuổi tác quá trẻ của họ, họ vị cán bộ phụ trách do cục cử đến nghi ngờ.
Và sự nghi ngờ đó nghĩa là tin tưởng, nghĩa là họ chắc hòa hợp trong công việc .
Nghiêm Tuyết chỉnh vẻ mặt: “Khu thí điểm trồng mộc nhĩ tại Lâm trường Kim Xuyên thành lập hai năm rưỡi, tất cả sổ sách đều do kế toán Chu phụ trách, trong thời gian đó từng xảy sai sót nào.”
Cô thẳng đối phương, giọng điệu quả quyết, với tư cách là chịu trách nhiệm thực tế của khu thí điểm, cô bảo đảm cho Chu Văn Huệ nhưng đối phương xong vẫn nhíu c.h.ặ.t mày.
Trang Khải Tường khu thí điểm ở Lâm trường Kim Xuyên, đó là một “đội ngũ nghiệp dư” lập nên bởi công nhân gia đình, mặc dù hoạt động nhưng khó tránh khỏi việc đủ quy củ.
Trung tâm xây dựng tại huyện là một đơn vị chính thức của huyện, một việc thể như , do chuyên nghiệp đảm nhận.
Trang Khải Tường đang trầm ngâm, chuẩn mở lời thì Chu Văn Huệ lên tiếng : “Nếu Khoa trưởng Trang tin tưởng năng lực của , thể kiểm tra .”
Ông ngạc nhiên, cô gái trẻ kiên định lặp : “Khoa trưởng Trang thể tìm một cuốn sổ sách đến, xem tính toán thế nào.”
Lần đầu tiên Chu Văn Huệ giúp Nghiêm Tuyết bán hàng, khi cho Nghiêm Tuyết xem sổ sách ghi chép, cô còn chút ngượng ngùng.
Khi Nghiêm Tuyết bảo cô đến khu thí điểm kế toán cho , cô cũng chỉ nghĩ đến để giúp một tay, thậm chí còn định đòi lương từ Nghiêm Tuyết.
mới chỉ hai ba năm trôi qua, khi đối mặt với sự nghi ngờ, cô thể chủ động , tranh thủ một cơ hội để chứng minh bản .
Nghiêm Tuyết bất ngờ nhưng cô cảm thấy vui mừng nhiều hơn cho đối phương, sự lên nào hữu ích bằng việc tự lên.
Cô cũng về phía Trang Khải Tường: “ Khoa trưởng Trang, cô , kiểm tra một chút chẳng sẽ ?”
Cô còn và đề nghị: “Trong cục chắc là kế toán nhỉ, chỉ là tiện phiền thôi.”
Nụ ôn hòa, giọng điệu lịch sự nhưng lời toát lên sự kiên quyết, ngay cả cách thức kiểm tra cũng nghĩ sẵn.
Và Quách Trường An bên cạnh, mặc dù gì nhưng ánh mắt Trang Khải Tường cũng mang ý nghĩa tương tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thap-nien-60-lay-nham-chong-doi-song-ngot-ngao/chuong-210.html.]
Không khí trong văn phòng ngấm ngầm chia thành hai phe, phe những trẻ tuổi đến từ Trừng Thủy và phe Trang Khải Tường khiến Trang Khải Tường khỏi nhíu mày.
Bảo một trong cục đến, chê công việc khó , cấp là cùng một chỗ thì mà việc?
Ông mới chỉ hỏi vài câu họ lập tức kết thành một khối, nếu cũng cứ kết bè kết phái như , công việc sẽ triển khai thế nào?
Không khí im lặng một lúc đó Trang Khải Tường dậy: “Được, hỏi xem kế toán Tào thời gian .”
Ông dứt khoát bỏ , nhanh ch.óng rẽ một văn phòng khác xa, đợi đến khi bóng dáng biến mất, Chu Văn Huệ mới thả lỏng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Lần đầu tiên những lời như mặt lãnh đạo, cô gái trẻ vẫn còn căng thẳng, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Thoáng , cô thấy Nghiêm Tuyết đang mỉm , ánh mắt đó khiến cô chút ngượng ngùng: “Có gây rắc rối cho ?”
Rốt cuộc Nghiêm Tuyết ai nghi ngờ, Quách Trường An ai nghi ngờ nhưng đến lượt cô thì nghi ngờ.
Nghiêm Tuyết xong lắc đầu: “Đây là vấn đề cá nhân của cô, chúng tổng thể đều quá trẻ, hơn nữa chuyện còn liên quan đến quyền phát ngôn.”
Trang Khải Tường , đến những chuyện khác, việc ông đến văn phòng sớm và xem thông tin của vài , rõ ràng là ông thực sự chuẩn việc chứ chỉ cho qua chuyện.
Và một việc chắc chắn sẽ ý kiến về những quyền , thể để khác gì thì là thế đó.
Nghiêm Tuyết và Quách Trường An đều là vị trí kỹ thuật, Chu Văn Huệ thì khác, đúng là thời đại ít nữ kế toán trẻ như và vị trí kế toán cũng thực sự quan trọng.
Sổ sách trong tay kế toán, tiền cũng trong tay kế toán, tất cả đều do kế toán chịu trách nhiệm gửi ngân hàng. Hơn nữa kế toán trong thời đại thể cần nể mặt đầu, đầu rút tiền, kế toán đóng dấu thì đừng hòng rút và đầu cũng thể tùy tiện đuổi việc kế toán.
Chỉ là đối phương việc, Nghiêm Tuyết cũng việc và Chu Văn Huệ là do cô đưa đến, bước cô tuyệt đối thể nhượng bộ.
Nghiêm Tuyết mỉm Chu Văn Huệ: “ cô thành thạo khoản ghi sổ sách, cô cứ phát huy bình thường, cần lo lắng.”
Không lâu , Trang Khải Tường bước khỏi văn phòng đó, cùng còn một đàn ông nhỏ con, tay ôm sổ sách và bàn tính.
“Ai kiểm tra tính toán?” Người đó hỏi, thấy dậy là Chu Văn Huệ cũng ngạc nhiên.
Lúc Chu Văn Huệ điều chỉnh tâm trạng, sự việc là do cô đề xuất, dù chỉ là để bảo vệ thể diện của trong khu thí điểm, cô cũng thể tỏ sợ hãi.
Sự điềm tĩnh khiến kế toán Tào cô thêm một : “Vừa bên sổ sách nửa năm đầu do đơn vị cấp gửi lên, cho cô kiểm tra nhé.”
Ông định đưa bàn tính cho Chu Văn Huệ nhưng Chu Văn Huệ cảm ơn từ chối, cô lấy bàn tính của từ chiếc túi xách mang theo bên .
Mang theo công cụ kiếm cơm bên , đây là một thói quen , kế toán Tào cô một nữa, đợi cô đặt bàn tính ngay ngắn bàn mới bắt đầu .
Có lẽ mỗi đều sở trường và sở đoản riêng, cô gái Chu Văn Huệ tính cách mạnh mẽ nhưng khi bắt đầu tính toán, cô đột nhiên thêm một sự tập trung và quả quyết.
Mỗi khi kế toán Tào một con , cô nhanh ch.óng gõ bàn tính và kết quả bằng một giọng trầm và rõ ràng.
Ban đầu kế toán Tào xong sẽ dừng cô , đợi cô tính xong nhưng nhanh ông nhận cô gái cần ông đợi.
Điều khiến ông khỏi tăng tốc độ, đến cuối cùng thậm chí liền mấy mục mới dừng để Chu Văn Huệ kết quả.
Còn Chu Văn Huệ, dù là lúc đầu dừng mỗi con tốc độ tăng nhanh, cô đều hề tỏ luống cuống, tay gõ bàn tính nhanh nhưng trật tự.
Trong chốc lát, trong văn phòng chỉ thấy tiếng lách cách của bàn tính giòn giã và vang vọng, ngay cả Trang Khải Tường lắng cũng ngày càng tỏ nghiêm túc.
Ít nhất cô gái giữ bình tĩnh, vội vàng hấp tấp, giống một trẻ tuổi, gặp chút chuyện là tự rối lên.
Cho đến khi tính thêm vài mục nữa, Chu Văn Huệ vẫn kết quả như thường lệ nhưng kế toán Tào nhíu mày…
“Cô bao nhiêu?” Kế toán Tào hỏi , rõ ràng con Chu Văn Huệ sự khác biệt so với con ghi sổ sách.
Chu Văn Huệ vội trả lời, cúi đầu kết quả bàn tính và cẩn thận hồi tưởng một lát mới mở miệng, vẫn là con nãy.
Điều khiến lông mày kế toán Tào nhíu c.h.ặ.t hơn, Trang Khải Tường thấy nhịn hỏi: “Sao ? Tính sai ?”
“Không giống với kết quả sổ sách,” kế toán Tào đưa kết luận trực tiếp nhưng rõ ràng ông tin kết quả sổ sách hơn.
Rốt cuộc những sổ sách đều do các đơn vị gửi đến cục, do kế toán của các đơn vị ghi chép, chỉ là đến cục để kiểm tra , cơ bản là vấn đề gì.
Điều khiến vài đều về phía Chu Văn Huệ, Chu Văn Huệ cũng nhíu mày, đưa bàn tính trở về con đó: “Ông thể một nữa .”
Cô việc cẩn thận, cứ vài mục một kết quả, cô đều tranh thủ lấy b.út ghi giấy.
Mặc dù kế toán Tào nghĩ lẽ là cô tính sai nhưng vẫn thấy cô thể hiện đó nên ông một , để cô tính .