Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:04:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn , nhắc mấy chuyện gì." Giáo sư Lâm vội vàng chuyển đề tài, " cũng mới điều về phụ trách nghiên cứu tĩnh thủy lực. Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng, đây cái , nên mới tìm tất cả các về."
Ông bất lực, "Ngày xưa nhiều tài liệu hủy hết, dự án đó xảy vấn đề, cũng cái nào dùng , cái nào dùng ."
Tiếp quản dự án của khác giữa chừng quả thật là như , nhất là dự án đó nghiên cứu dở mà là nghiên cứu sai sót.
Giáo sư Lâm Kỳ Phóng, "May mà về, trong tìm nhất chính là , dù đây chủ yếu là theo Thường Thanh ."
"Thực cũng nhiều." Kỳ Phóng cúi mắt xuống, "Dù cũng nhiều năm , mấy năm nay cũng cái ."
Nghe Kỳ Phóng , Giáo sư Lâm thở dài, "Mầm non đều chôn vùi hết , nhưng nếu ngày xưa Thường Thanh cũng giữ các . Cậu sớm, thấy lúc đó..."
Nói đến đây mắt ông thậm chí đỏ, "Bao nhiêu năm tâm huyết hủy là hủy hết, đập nát tan."
Không nhà nghiên cứu nào thể chịu nổi việc thành quả nghiên cứu vất vả bao năm hủy hoại trong chốc lát, Ngụy Thục Nhàn là chứng kiến năm đó cũng đau lòng.
Giáo sư Lâm lấy tay che mắt, " thì thôi , dù còn đó, còn điều về, còn Thường Thanh thì..."
Giọng ông nghẹn , "Người mất , thể để những thứ còn mắng chứ? Ông ở trường bao nhiêu năm, nào nhận ít kinh phí nhất, gánh vác công việc nặng nhất? Một cái ghế hỏng thể ba năm."
Lần chạm đến nỗi đau của Ngụy Thục Nhàn, bà nhắm mắt nhưng nước mắt vẫn kiểm soát lăn dài từ khóe mắt.
Không khí trong phòng ngập tràn nỗi buồn, ngay cả Vương Chính Vinh sắc t.h.u.ố.c xong bước cũng dừng ở cửa một lúc lâu mới gọi Ngụy Thục Nhàn uống t.h.u.ố.c.
Giáo sư Lâm thấy liền kiềm chế cảm xúc, "Tiểu Ngụy đừng quá đau buồn, còn về , nếu chuyện thành công, chừng chuyện của Thường Thanh..."
Ông quá chắc chắn, "Dù đồ vật cũng là ông , đến lúc đó chúng cũng như bây giờ, ngay cả tiếng cũng ."
"Ông đúng." Ngụy Thục Nhàn lau nước mắt mặt, "Thường Thanh , tâm huyết cả đời còn mắng, c.h.ế.t cũng dám xuống gặp ông ."
Bà Kỳ Phóng, "Chuyện Tiểu Phóng con hiểu rõ, thể nào để thành quả nghiên cứu của thầy con thật sự chôn vùi."
"Nó chẳng cũng chôn vùi ." Giáo sư Lâm , "Mầm non nghiên cứu như thế về nhà máy cơ khí đó sửa máy kéo mấy năm trời."
Kỳ Phóng nhưng luôn cảm thấy gì đó , khí trong phòng càng bi thương càng buồn bã càng thấy sai sai.
" sẽ suy nghĩ thêm." Anh trực tiếp đưa câu trả lời khiến tất cả trong phòng sững sờ.
Ngụy Thục Nhàn còn sốc hơn, lập tức về phía , đang định gì đó, bên ngoài đột nhiên tiếng gõ cửa.
"Xin hỏi sư mẫu của Kỳ Phóng ở đây ?" Một giọng nữ trong trẻo ngọt ngào ở bên ngoài lập tức khiến Kỳ Phóng bật dậy.
Anh tin nổi , bên ngoài quả nhiên một bóng nhỏ nhắn, mắt cong cong, tay còn ôm nửa bụng .
Vương Chính Vinh theo Kỳ Phóng cũng giật , "Em dâu đến?"
"Anh Chính Vinh, xem tìm nhầm." Nghiêm Tuyết thở phào nhẹ nhõm, "Kỳ Phóng thứ quan trọng để quên ở nhà, mang đến cho ."
Cô nghĩ sẵn lời giải thích, xong còn vẻ vội vã Kỳ Phóng, "Nhà vệ sinh của sư mẫu ở ?"
Vương Chính Vinh thấy liền đoán cô là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhịn , "Không ở đây, trường phía ."
"Để dẫn cô ." Kỳ Phóng nhận lấy đồ trong tay Nghiêm Tuyết, dẫn cô ngoài.
Hai vợ chồng dường như một thật sự vội vệ sinh, một vội đưa nhưng chỉ nhanh một đoạn, vẻ vội vã mặt Nghiêm Tuyết tan biến .
Không chỉ vẻ vội vã, nụ cô thường trực mặt cũng biến mất, "Anh cần đuổi em, em đến với vài câu, xong sẽ ."
Những lời Kỳ Phóng định cứ thế nghẹn nhưng vẫn cố hỏi: "Em một ? Trên đường an ?"
Nghiêm Tuyết trả lời lời cũng , "Em nghĩ , chuyện ba vấn đề, thể cùng sư mẫu suy nghĩ."
Giọng cô bình tĩnh và trầm nhưng vì quá bình tĩnh và trầm , ngược vô hình tạo một cảm giác cách.
Kỳ Phóng lòng thắt , Nghiêm Tuyết giận .
Nghiêm Tuyết cho bất kỳ thời gian giải thích nào, "Thứ nhất, nếu dự án thành công, nghiên cứu ghi tên ai, tên thầy , tên ."
Đừng nghĩ chuyện quan trọng, một khi Giáo sư Lâm thừa nhận, dù đến ngày thể minh oan, Tô Thường Thanh cũng lấy thành quả của .
Thậm chí một câu khó , nếu chuyện thật sự liên quan đến Ngô Hành Đức, danh sách đó tên Giáo sư Lâm cũng khó .
"Thứ hai, điều Giáo sư Lâm về bây giờ là cùng một nhóm ngày xưa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thap-nien-60-lay-nham-chong-doi-song-ngot-ngao/chuong-172.html.]
Đây cũng là lý do Kỳ Phóng luôn chịu đồng ý với Ngụy Thục Nhàn, tin những đó, tin bất kỳ kẻ thù nào hại c.h.ế.t thầy.
"Thứ ba và quan trọng nhất," Nghiêm Tuyết cuối cùng cũng Kỳ Phóng, “Thầy bảo mang đồ thời điểm thích hợp quan tâm đến danh tiếng của ?”
Câu cuối cùng của Nghiêm Tuyết mới là mấu chốt, đều là vì danh tiếng của Tô Thường Thanh nhưng Tô Thường Thanh thật sự quan tâm đến danh tiếng của đến thế ?
Thầy hy vọng thành quả nghiên cứu mang vì thể sử dụng vì cứu vãn danh tiếng của thầy mà mang ?
Và những đang ở vị trí cao bây giờ liệu thể sử dụng thành quả nghiên cứu của thầy , bây giờ thật sự là thời điểm thích hợp ?
Cục khí uất vẫn chặn trong n.g.ự.c Kỳ Phóng bấy lâu đột nhiên tan biến kéo theo cả áp lực đè nặng lên suốt mấy ngày qua.
Đừng thấy mấy ngày nay vẻ mặt bình tĩnh nhưng một mặt chăm sóc sư mẫu, một mặt cân nhắc thận trọng đồ vật thầy để , gánh vác nhiều hơn Vương Chính Vinh quá nhiều.
Không ngờ cuối cùng là Nghiêm Tuyết đuổi theo, đưa cho lời nhắc nhở quan trọng như khi tự ý bỏ cô ...
Trong lòng Kỳ Phóng một cảm giác khó tả, giống như gánh nặng mà tiến về phía bấy lâu, cuối cùng cũng chỉ cho động lực để tiếp mà còn giúp chia sẻ gánh nặng.
Cô gái bình tĩnh, lý trí, quả cảm, luôn hơn điều thể nghĩ đến, là may mắn của .
Vẻ lạnh lùng bình tĩnh mặt Kỳ Phóng giống như lớp tuyết mỏng cuối cùng của mùa đông, sự xúc động xua tan, giọng cũng vô thức nhẹ khẽ, "Nghiêm Tuyết..."
Hai chữ thốt , Nghiêm Tuyết đầu lên tiếng hỏi phía , "Đồng chí, nhà vệ sinh của ở ?"
"Cô hỏi nhà tiêu ?" Đối phương phản ứng một lúc mới hiểu , chỉ về phía , "Rẽ ở đó là tới."
Nghiêm Tuyết cảm ơn đối phương, cất bước về phía , hề liếc Kỳ Phóng dù chỉ một chút.
Sự mềm mại trong lòng Kỳ Phóng vẫn còn hiện rõ mặt và trong mắt cứ thế phớt lờ , lập tức nhận một vấn đề quan trọng, Nghiêm Tuyết giận thật .
Không giống lỡ lời núi cũng giống tức cô thương mà , hai chiến tranh lạnh, là giận thật .
Điều khiến hiếm thấy sinh hối hận, còn chút đau đầu, mím môi vội vàng theo.
Đi theo cũng dám đến quá gần, chỉ chờ ở bên ngoài, Nghiêm Tuyết liền chủ động nhận , "Xin , ..."
Lời còn xong Nghiêm Tuyết lướt qua mà , tất nhiên thật sự về nhà, đồ của cô còn ở chỗ Ngụy Thục Nhàn, đến mà chào hỏi cũng tiện.
Kỳ Phóng chỉ đành theo, giúp cô mở cửa, rót nước cho cô, khi cô rửa tay xong thì đưa khăn một cách kịp thời.
Cả bộ phục vụ còn sánh với tiểu nha ngày xưa, Vương Chính Vinh thấy tiếng động đón lúc đó thấy mà than phục.
Không , nhóc gì ở nhà, còn cúi đầu phục vụ vợ, lúc đầu dám liều dẫn vợ ?
Vương Chính Vinh hết nỗi lòng trong mắt khiến Kỳ Phóng thần sắc đông , còn Nghiêm Tuyết thì biểu hiện như thường, rửa tay xong lập tức tươi bước , "Sư mẫu cháu đến thăm cô đây."
Ngụy Thục Nhàn vợ Kỳ Phóng đuổi theo nhưng cô vội vệ sinh, vội vàng chào, "Mau ."
Bà một cái, quả nhiên là một cô gái xinh dễ mến, gọi "sư mẫu" giọng ngọt, miệng ngọt, càng ngọt ngào.
Nghiêm Tuyết xong lập tức gần bà, cũng khách sáo, "Sư mẫu cháu phiền cô nghỉ ngơi chứ? Nghe Chính Vinh cô bệnh."
Vừa đến quan tâm đến sức khỏe Ngụy Thục Nhàn khiến Ngụy Thục Nhàn càng sâu, "Không phiền, còn nhờ củ sâm con bảo Tiểu Phóng mang theo cứu mạng cô đấy."
Nghiêm Tuyết xong vội vàng hỏi thăm tình hình, Ngụy Thục Nhàn vong dương suýt cứu , trong lòng cũng giật thót.
Cô thể khẳng định thành quả nghiên cứu của thầy Kỳ Phóng trong sách gốc chính là lừa lấy , nhất là nếu Ngụy Thục Nhàn suýt c.h.ế.t.
Bởi vì c.h.ế.t , việc Kỳ Phóng mang đồ sẽ trở thành di nguyện của sư mẫu, Kỳ Phóng trong lúc đau buồn cũng chỉ càng căm ghét Ngô Hành Đức - kẻ trực tiếp và gián tiếp gây tất cả.
Và một khi con thù hận và đau buồn chiếm lấy đầu óc khó để suy nghĩ lý trí, huống hồ trong sách gốc lẽ những thử dò của Ngô Hành Đức.
Dù trong sách gốc Kỳ Phóng luôn ở đội khai thác gỗ, vá đó tự nhiên cũng thu hút sự nghi ngờ của Ngô Hành Đức. Mà những thử dò của Ngô Hành Đức, trong mắt Kỳ Phóng, Ngô Hành Đức lừa bởi sổ ghi chép giả, cũng dễ dàng nghĩ đến Ngô Hành Đức.
Nghĩ thông suốt những điều , Nghiêm Tuyết ngược thở phào nhẹ nhõm.
Ít củ sâm của cô mang vô ích, cô đến đây cũng uổng công, cuối cùng chuyện phát triển theo lối cũ trong sách gốc nữa.
Cô an ủi Ngụy Thục Nhàn mấy câu bảo dưỡng cơ thể cho mắt đảo một vòng như thể lúc mới nhận thấy một lạ trong phòng, "Vị là?"
"Đây là Giáo sư Lâm, bạn cũ cùng trường với thầy của Tiểu Phóng." Ngụy Thục Nhàn giới thiệu cho cô.