Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Của Đoàn Trưởng - Chương 493

Cập nhật lúc: 2026-02-26 13:12:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở đảo , cũng là thịt.

Đại Bảo và Nhị Bảo thích, nhưng những đứa trẻ khác ăn nhiều, cảm thấy thịt cũng chỉ vị đó, vị bình thường.

Đại Bảo và Nhị Bảo thích ăn sò, hàu và sò huyết .

biển, Đại Bảo càng thèm cá trong biển.

Cá trong nhà gần đây đều ăn gần hết, nhưng cá trong biển thể so với cá trong sông ở nhà.

Đại Bảo chỉ thể nghĩ.

Gật đầu : “Nhị Bảo, chúng về thôi.”

Anh em nhà họ Khổng như suy nghĩ của Đại Bảo, Khổng Tiểu Phóng : “Đại Bảo, cá trong biển đợi biển đóng băng, chúng thể bắt cá băng. Đợi một thời gian nữa biển đóng băng, bố tớ thích bắt cá mặt biển, nhiều chú cũng đến bờ biển. Cá là thịt, ngon lắm.”

Anh em nhà họ Khổng nghĩ đến thịt nhịn thèm.

Cuộc sống của Đại Bảo và Nhị Bảo còn Khương Trí hơn nhiều, cũng .

Nếu là đây, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng giống như em nhà họ Khổng, cảm thấy ngon nhất chính là thịt. ở quân đội, mỗi bữa đều thịt cho hai em, nghĩ đến lúc về, chắc chắn món ngon cho và Nhị Bảo.

Đại Bảo và Nhị Bảo nhịn toe toét.

Nhị Bảo giọng sữa non nớt : “Nhị Bảo ăn thịt cá . Ngon lắm.”

Đại Bảo khoe ngày nào cũng thịt cho và Nhị Bảo ăn, chỉ : “Đến mùa đông, tớ cũng đến bắt cá.”

Bờ biển còn nhiều tôm và sò hàu, Đại Bảo thích ăn.

Dù nhà thịt cũng sợ, ăn no là .

“Các nhặt bao nhiêu hàu, sò huyết và tôm, tớ và Nhị Bảo nhặt nửa xô nhỏ.” Đại Bảo dắt Nhị Bảo .

Anh em nhà họ Khổng và Khương Trí lúc nghĩ đến gia vị lẩu dì Giang gửi cho nhà họ, vị bình thường.

“Đại Bảo, dì Giang gửi đến cái đồ ăn ngon đó là gì? Cứ nhúng rau , ngon lắm, tớ và em tớ thích ăn, đặc biệt đặc biệt thơm.”

“Tớ cũng , tớ ăn nhiều bát cơm.”

Mấy đứa trẻ ríu rít xách xô gỗ .

lầu khu gia thuộc gặp Hạ Đông Đình mặc quân phục màu xanh ô liu trở về.

Ánh mắt Hạ Đông Đình lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn và bàn tay nhỏ bé đỏ vì lạnh của hai đứa con, nhận lấy xô gỗ nhỏ Đại Bảo đang xách.

“Bố!”

“Chú Hạ!”

“Chú Hạ!”

Anh em Khổng Tiểu Phóng và Khương Trí gọi Hạ Đông Đình một tiếng, nhưng Hạ Đông Đình quen mặt lạnh, mấy đứa trẻ chút sợ .

Nhị Bảo thích bố , nhào bên cạnh bố, Hạ Đông Đình bế lên, xách xô gỗ, dẫn mấy đứa trẻ lên lầu.

Lúc Giang Ngu bưng thức ăn phòng khách thì thấy Hạ Đông Đình đưa Đại Bảo và Nhị Bảo trở về.

Đại Bảo và Nhị Bảo phấn khích gọi Giang Ngu : “Nương!”

Mộng Vân Thường

Ánh mắt Hạ Đông Đình Giang Ngu vô cùng dịu dàng, bước nhà ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Anh lướt mắt qua bàn ăn, một đĩa tôm luộc, một đĩa rau xanh, một món gà hầm, tâm trạng vô cùng , đường nét gương mặt lạnh lùng cũng trở nên mềm mại, đôi môi mỏng cong lên. Khi thấy Giang Ngu, trái tim ấm áp đến rối tinh rối mù.

Chỉ Giang Ngu : “Anh Hạ, thể đưa hai con ăn tối .”

Hạ Đông Đình xách chiếc xô gỗ nhỏ bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-doan-truong/chuong-493.html.]

Cả nhà bốn bàn ăn tối.

Đại Bảo và Nhị Bảo thấy bàn nhiều món ngon thì khỏi tròn mắt, nhưng giờ đây hai em quen với việc Giang Ngu nấu ăn ngon nên vui vẻ gắp thức ăn.

Giang Ngu múc cho hai con hai bát canh gà, cũng múc cho Hạ Đông Đình và mỗi một bát: “Canh gà hôm nay mới hầm, nếm thử xem.”

Đại Bảo và Nhị Bảo lúc thấy cơm nấu thì khỏi reo hò, húp canh gà. Canh gà Giang Ngu hầm tươi và thơm.

Có bỏ thêm sâm nhưng hề mùi t.h.u.ố.c, vô cùng ngon miệng.

Đại Bảo và Nhị Bảo ăn thịt gà hầm mềm nhừ, húp canh, trong miệng lan tỏa một mùi thơm tươi ngon.

Hai em ríu rít chuyện, cắm cúi húp canh.

Hạ Đông Đình nếm vị sâm.

“Em bỏ sâm ? Sâm ở ?” Hạ Đông Đình trầm giọng hỏi.

Giang Ngu nhấp một ngụm canh, ngờ đàn ông thể nếm vị sâm.

“Vâng, em cho một ít. Hôm nay Chu đến tìm em, mua ít sâm giá từ Đông Bắc về, cũng mua giúp em mấy củ.” Giang Ngu .

Hạ Đông Đình lúc mới hôm nay Giang Ngu đến thành phố Bạch Châu, nhưng nghĩ đến chuyện xảy ở đó mấy hôm , gương mặt lạnh lùng của sa sầm với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

“Nương, thành phố ạ?”

“Nương, thành phố ? Sao cho Nhị Bảo cùng?”

Đại Bảo và Nhị Bảo thấy đưa thành phố thì chút sốt ruột.

Giang Ngu liền gắp cho mỗi đứa một con tôm bỏ miệng.

Hai em mải gặm tôm, còn bận tâm hỏi tại Giang Ngu đưa chúng cùng nữa.

Canh gà Giang Ngu hầm chỉ ngon tuyệt mà món tôm luộc cũng là một tuyệt phẩm, vô cùng thơm.

Hai em nhanh ch.óng cầm tôm của Giang Ngu gặm một cách ngon lành.

Hai đứa nhỏ dễ dỗ, nhưng lớn thì e là dễ dỗ như .

Thấy mặt Hạ Đông Đình sa sầm, đợi chất vấn chuyện cô đến Bạch Châu,

Giang Ngu cất giọng ngọt mềm: “Anh Hạ, canh gà ngon ? Nếu thích thì uống thêm mấy bát nữa, để em múc cho .”

Hạ Đông Đình: “…”

“Với em đến Bạch Châu cũng chuyện gì, gặp Chu xong là em về đơn vị ngay.” Giang Ngu nhiều lời ý .

Sau bữa tối, Giang Ngu thấy sắc mặt đàn ông khá hơn nhiều, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Giang Ngu vẫn còn nghĩ đến chuyện của Trương Tình.

“Anh Hạ, nữ đồng chí họ Trương ở cửa hàng cung tiêu thực sự là gián điệp ?”

“Không ?”

Giang Ngu: “?”

Giang Ngu còn hỏi thêm, nhưng đàn ông nay kín miệng nên cũng hỏi nhiều.

vài ngày , cô tin vợ của Khương phó đoàn là Từ Tĩnh Oánh bắt.

Từ Tĩnh Oánh là gián điệp, việc cô bắt là một tin động trời.

 

 

Loading...