Xuyên Thành Vợ Cả Kiều Diễm Của Tháo Hán Trong Đêm Động Phòng - Chương 147: Cố Ninh Báo Tin, Hai Bố Con Ôm Nhau Khóc
Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:46:05
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa trưa ăn ở nhà bà ngoại, mà ăn cơm cũng chỉ mấy bọn họ, Cố Thiên Hải và Cố Hữu đều mặt.
Chu Thịnh phận rể tiện gì, Cố Ninh thể , nhưng cô chỉ nhắc đến Cố Hữu: “Mẹ, nhiều thức ăn thế , con gọi Tiểu Hữu qua cùng ăn nhé?”
Hứa Tĩnh đương nhiên sẽ giận lây sang con trai, nhưng nếu thực sự về gọi con trai, thì Cố Thiên Hải chắc chắn cũng sẽ theo. Bầu khí ăn cơm cùng con gái con rể đang thế , cô thấy Cố Thiên Hải.
Lắc đầu, cô : “Không cần gọi nó , nấu món gì mà nó từng ăn chứ, hôm nay là đặc biệt chuẩn cho con và Chu Thịnh đấy!”
Hứa Tĩnh , Cố Ninh đành đồng ý.
Tuy nhiên ăn trưa xong, vì buổi chiều định bổ túc toán cho Cố Ninh, Hứa Tĩnh buộc về nhà một chuyến để lấy sách giáo khoa và tài liệu.
cô thực sự thấy Cố Thiên Hải, thế là tìm Tống Ngọc Hà: “Mẹ, nồi bát để con rửa, giúp con qua bên đó một chuyến, bảo Tiểu Hữu tìm sách giáo khoa và tài liệu con chuẩn đưa cho .”
Cố Ninh mới Chu Thịnh kéo cửa chuyện của Cố Kiều, sợ Cố Thiên Hải và Cố Hữu bên đó lo lắng, liền vội vàng chạy tới với Hứa Tĩnh: “Mẹ, con và Chu Thịnh lấy cho!”
Hứa Tĩnh đồng ý.
Tống Ngọc Hà khẽ kéo cô một cái, : “Để con bé , con bé ngoài là con gái của con, cũng là con gái của Cố Thiên Hải. Đứa trẻ con tận trách , Cố Thiên Hải bố cũng tận trách chứ!”
Hứa Tĩnh , lời lý, nhưng cô cam tâm: “Ông nếu thực sự lòng, rõ hôm nay Ninh Ninh sẽ lên trấn, đến bây giờ cũng đến thăm?”
Thực Tống Ngọc Hà cũng thấy lạ, nhưng con gái đang bất mãn với con rể, bà đương nhiên thể hùa theo lời .
Khẽ lườm Hứa Tĩnh một cái, bà cố ý : “Đó chẳng là sợ con vui ? Con đến nhà cũng chịu về, ông dám đến?”
Hứa Tĩnh: “Là con vui quan trọng con gái quan trọng? Con thấy trong lòng ông căn bản con gái!”
Hứa Tĩnh đây là điển hình của việc cuồng con gái , trong lòng cô bây giờ e là Cố Hữu cũng kém xa Cố Ninh.
Cố Ninh thiết kéo Hứa Tĩnh: “Mẹ, con hy vọng trong lòng bố là quan trọng nhất! Gia đình bố yêu thương , con cái mới thể vui vẻ hơn!”
Đây là chuyện gì với chuyện gì chứ, Hứa Tĩnh đỏ mặt.
Cố Ninh cũng hỏi ý kiến cô nữa, chỉ : “Mẹ đợi nhé, con và Chu Thịnh một chuyến về ngay, nhanh lắm!”
Hứa Tĩnh nỡ phản bác con gái, đành gật đầu.
Khi Cố Ninh và Chu Thịnh vội vã đến nhà họ Cố, Cố Thiên Hải và Cố Hữu tìm kiếm cả một buổi sáng trong thất vọng trở về. Hai bố con hỏi tất cả những thể hỏi, câu trả lời nhận đều là từng thấy Cố Kiều.
Càng tìm thấy càng sợ hãi thực sự chuyện, hai bố con đừng là bữa trưa, ngay cả bữa sáng cũng kịp ăn.
Tuy nhiên thấy Cố Ninh đến cửa, hai bố con đang đối diện ủ rũ trong phòng khách vẫn đồng loạt dậy. Cố Hữu chạy nhanh , vẫn vui mừng: “Chị, rể!”
Cố Thiên Hải chậm một bước, nhưng bước sân Cố Ninh, một cô gái lớn duyên dáng yêu kiều, sóng vai cùng Chu Thịnh quả thực là một đôi bích nhân, nhưng ông vẫn nhịn đỏ hoe mắt.
Lỗi lầm Tần Mỹ Hương gây ông sẽ ôm , nhưng lầm ông gây , con trai ông cách nào rũ bỏ quan hệ.
“Ninh Ninh...” Giọng ông mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, , nhưng khống chế mà rơi nước mắt.
Nếu Cố Ninh chỉ là xuyên bình thường, thì đối mặt với Hứa Tĩnh còn đỡ, nhưng đối mặt với Cố Thiên Hải, nghĩ đến những ngày tháng nguyên chủ trải qua vì bế nhầm, cô cách nào mặt tha thứ.
vì cô xuyên bình thường, cô là xuyên thư, xuyên thế giới trong cuốn sách do Tiết Hân Hân - thù với cô . Biết tất cả những chuyện đều do tác giả Tiết Hân Hân vung b.út, cố tình hãm hại cô, nên lúc đương nhiên cô thể tha thứ.
Bởi vì thực sự mắc là Tiết Hân Hân!
Tần Mỹ Hương và bà cụ Cố c.h.ế.t đương nhiên cũng sai, nhưng kẻ đầu sỏ gây nhiều lầm nhất, là Tiết Hân Hân!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-vo-ca-kieu-diem-cua-thao-han-trong-dem-dong-phong/chuong-147-co-ninh-bao-tin-hai-bo-con-om-nhau-khoc.html.]
Thế nên Cố Ninh để Cố Thiên Hải tiếp tục chìm đắm trong cảm xúc đau buồn nữa, cô thẳng vấn đề: “Cố Kiều bây giờ đang ở căn nhà Hạ Minh Lãng thuê trong thôn chúng con, Hạ Minh Lãng chị định thuê nhà ở bên ngoài.”
Cố Thiên Hải và Cố Hữu đều sững sờ.
Họ cũng ngờ tới, Cố Ninh một lời trách móc, mở miệng là tung tích của Cố Kiều.
Đây là họ đang tìm Cố Kiều, sợ họ lo lắng ?
Đừng là Cố Thiên Hải, trong lòng Cố Hữu cũng dễ chịu gì. Rõ ràng chị Ninh Ninh mới là con gái ruột của bố , chị đối xử tệ bạc ở nhà chú hai thím hai suốt hai mươi năm, kết quả bây giờ chẳng hề oán hận chút nào!
Trong lòng Cố Hữu buồn c.h.ế.t , tại chị Ninh Ninh hiểu chuyện như ? Đó chẳng là vì chú hai thím hai đối xử với chị , chị từ nhỏ đến lớn từng ai thực sự yêu thương, cho nên chị những kiêu ngạo bướng bỉnh, mà còn thông cảm cho khác như , tủi cho chính như !
Tâm trạng của Cố Thiên Hải cũng gần giống Cố Hữu, thậm chí vì cảm giác tội , ông càng xót xa hơn. Ông quả thực cảm thấy việc còn vướng bận sự an nguy của Cố Kiều là đúng!
Con gái ruột tìm về , nhưng ông thì , đến bây giờ vẫn tìm con gái ruột, xin con gái ruột, chuyện với con gái ruột, trong lòng nghĩ đến là Cố Kiều đáng lẽ chỉ là cháu gái...
Cố Thiên Hải cảm thấy quả thực xứng với một tiếng bố của Cố Ninh!
Một đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ngay giây phút nước mắt tuôn rơi như mưa. Nhìn khuôn mặt chút oán hận của Cố Ninh, ông giơ tay tự tát một cái.
Cố Hữu thì chịu nổi nữa, một bước lao tới ôm chầm lấy Cố Ninh: “Chị! Chị! Bao nhiêu năm qua chị chịu khổ !”
Cố Ninh thể ngờ cô chỉ tung tích của Cố Kiều, mà hai bố con họ hoạt động tâm lý như chứ. Thế nên cô trực tiếp ngơ ngác, hiểu rõ tình hình.
Phải đến khi Cố Hữu lóc cô chịu khổ, cô mới từ từ phản ứng tâm trạng của hai lúc . Cô vội vỗ lưng Cố Hữu, giải thích: “Không Tiểu Hữu, chị chịu khổ gì cả.”
“Em xem , từ nhỏ em thiết với chị, đồ ăn ngon sẽ mang cho chị, đồ chơi vui cũng sẽ nghĩ đến chị, sinh nhật chị em đều tặng quà cho chị mà!”
“Còn bác cả... , , còn bố , họ cũng đối xử với chị . Trước đây đối xử với chị, bây giờ càng giúp chị tiếp tục học, luôn đối xử với chị, chị chịu khổ gì cả.”
Cô lời thì thôi, lời , Cố Hữu và Cố Thiên Hải càng khó chịu hơn. Đáng lẽ cô cần khác mang đồ ăn đồ chơi cho, tự cô thể sở hữu !
Đáng lẽ cô luôn học hành t.ử tế, lúc thậm chí đang học đại học !
Bây giờ xem , những điều đây chẳng đáng nhắc tới, việc học bây giờ càng lỡ dở thời gian tươi của cô, cô thể oán hận chút nào chứ?
Cố Thiên Hải cũng lao tới, ôm lấy con trai con gái rống lên chẳng màng hình tượng.
Cố Ninh là dạt dào tình cảm, hai bố con lóc một hồi từ từ mắt cũng đỏ hoe: “Bố, Tiểu Hữu, hai đừng nữa. Hai xem , bây giờ con về , chúng sống bên là , hai đừng buồn nữa.”
Mất một lúc lâu, cuối cùng cũng dỗ dành xong hai bố con.
Cố Ninh chút mệt mỏi, hai bố con còn thích hơn cả Hứa Tĩnh ?
Cảm xúc của Cố Thiên Hải dịu , giơ tay lau mạnh nước mắt, hỏi rõ căn nhà Hạ Minh Lãng thuê ở , liền dặn dò Cố Hữu: “Con thu dọn hết đồ đạc của Kiều Kiều, mang qua đó cho con bé.”
Đây chính là ý để Cố Kiều về nữa.
Cố Ninh chút kinh ngạc, nhưng nghĩ đến thái độ của Hứa Tĩnh, nghĩ đến sự áy náy của Cố Thiên Hải và Cố Hữu đối với , cảm thấy họ cũng thể hiểu .
Trong mắt họ, cô chịu quá nhiều quá nhiều đau khổ. Còn Cố Kiều... cho dù Cố Kiều đến , bố như Tần Mỹ Hương và Cố Thiên Hà, Hứa Tĩnh và Cố Thiên Hải cũng cách nào đối mặt với cô bằng tâm thế bình thường nữa.
Mặc dù Cố Ninh hề trách Cố Kiều chút nào, nhưng thể sự thật, lời cũng vô dụng.
Cô thầm thở dài trong lòng, nghĩ rằng dù thế nào nữa, chỉ cần Cố Kiều trở nên xa, thì em họ cô vẫn sẵn lòng qua .
Vì cô chủ động : “Tiểu Hữu, em thu dọn , lát nữa chị cùng em mang qua đó.”