Xuyên Thành Vợ Cả Kiều Diễm Của Tháo Hán Trong Đêm Động Phòng - Chương 146: Thiên Tài Hóa Học Cố Ninh, Tình Mẹ Đong Đầy

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:46:04
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng nay Cố Ninh theo thầy Hứa học Hóa học.

 

Đều là những nội dung học đây, dạo nhờ Hứa Tĩnh tìm sách giáo khoa cũ của khác để ôn tập , lúc cô cũng giả vờ. Thế nên trong mắt thầy Hứa, cô quả thực giống như một thiên tài, chỉ cần đơn giản một là cô hiểu ngay, những thế, đề ngay lập tức cô cũng thể !

 

Thầy Hứa vốn còn tưởng dạy cô từ đầu, trực giác mách bảo tiền dễ kiếm chút nào, ai ngờ bây giờ một buổi sáng cô gần như thể học hết nội dung ông dạy bình thường trong một tháng!

 

Hơn nữa cách dạy còn là cách dạy ý nghĩa, ông giảng xong Cố Ninh liền hiểu, và lập tức ghi nhớ. Vốn định dạy đến mười hai giờ, ông dừng lúc mười một giờ.

 

Một tiếng còn , ông lấy hai bài thi Hóa học, một bài là bài kiểm tra nhỏ từng dùng đây, một bài là bài thi tháng thứ nhất của học kỳ . Mặc dù cảm thấy một tiếng hai bài thi khó, nhưng ông luôn cảm giác một bài đủ cho Cố Ninh .

 

Để Cố Ninh bài thi xong, ông liền khỏi phòng sách .

 

Đứa trẻ thông minh như , cần canh chừng chống gian lận.

 

Vợ ông đang nhặt rau chuẩn nấu bữa trưa, thấy ông , vội vàng đón lấy: “Thế nào thế nào, học ? Những thứ ông giảng con bé hiểu ?”

 

“Không chỉ hiểu, mà còn thể học một mười, đang bảo con bé bài thi đây!” Thầy Hứa tươi rói.

 

Vợ ông kinh ngạc: “Ông mới dạy hai tiếng rưỡi, con bé bài thi ? Không con bé từng học Hóa học ?”

 

Thầy Hứa: “Thế mới rồng sinh rồng phượng sinh phượng, Hứa Tĩnh và chồng cô đều là thông minh. Trước đây lúc dạy Cố Kiều còn thắc mắc, đứa trẻ đó chậm tiêu thế, học thế nào cũng ? Bây giờ mới tại !”

 

Vợ ông nhịn thở dài: “ là hai đứa trẻ đáng thương, đứa lỡ dở việc học, còn nhỏ tuổi gả cho nhà quê. Còn đứa tuy lỡ dở, nhưng thấy thái độ của Hứa Tĩnh, chắc sẽ coi như con gái ruột mà yêu thương nữa .”

 

Thầy Hứa vẫn tình hình thế nào, vội hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì , bà kể xem nào.”

 

Vợ ông thế là nhỏ giọng kể một lượt cho ông .

 

Biết sự thật, thầy Hứa khỏi thở dài cảm thán một phen, nhưng theo ông thấy, con ruột thì thể bằng con ruột , huống hồ cuộc đời của Cố Kiều hơn những gì con bé vốn !

 

Ông ngược chút xót xa cho Cố Ninh, một mầm non học tập như , lỡ dở!

 

Đã ở tuổi , nếu cứ học từng năm từng năm một, cho dù kịp thi đại học, thì nhanh nhất cũng hai mươi tư tuổi nhỉ?

 

Hai mươi tư tuổi mới đại học, e là các bạn học lưng cũng sẽ chỉ trỏ, mà đợi đến lúc nghiệp thì hai mươi tám...

 

Thầy Hứa lắc đầu, nghĩ nữa, càng nghĩ càng thấy tiếc, trong lòng khó chịu quá!

 

Cố Ninh xong hai bài thi trong một tiếng, nhưng vội gọi thầy Hứa, mà yên lặng kiểm tra từ đầu đến cuối mỗi bài một lượt, đợi đến mười hai giờ thầy Hứa tự đẩy cửa bước .

 

“Làm xong ?” Thầy Hứa hỏi.

 

Cố Ninh gật đầu: “Làm xong ạ, thưa thầy Hứa.”

 

Thầy Hứa vô cùng hài lòng, cầm bài thi qua xem, đợi thấy tỷ lệ chính xác hai bài thi, mặc dù đạt một trăm phần trăm, nhưng tuyệt đối đều vượt qua chín mươi điểm!

 

Một buổi sáng hai tiếng rưỡi, một đứa trẻ từng học Hóa học thể thi chín mươi điểm, đây là loại thiên tài gì ?

 

Mặc dù Hứa Tĩnh đến đón , nhưng thầy Hứa vẫn nỡ để Cố Ninh , bảo cô xuống, còn thì cầm b.út đỏ chấm bài thoăn thoắt, đó giảng ngay những câu sai cho Cố Ninh tại chỗ.

 

Mầm non như , ông nỡ lãng phí một phút nào!

 

Đợi giảng xong những câu sai cho Cố Ninh, xác nhận cô thực sự hiểu và sẽ sai nữa, thầy Hứa mới cầm bài thi mở cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-vo-ca-kieu-diem-cua-thao-han-trong-dem-dong-phong/chuong-146-thien-tai-hoa-hoc-co-ninh-tinh-me-dong-day.html.]

thấy Hứa Tĩnh đang đợi ngoài cửa, ông liền nhịn , kích động đưa bài thi qua: “Hứa Tĩnh cô xem , cô con gái nhà cô thật tầm thường, quả thực là một thiên tài!”

 

“Trước đây từng tiếp xúc với Hóa học, kết quả mới dạy con bé nửa buổi sáng, bài kiểm tra nhỏ và bài thi tháng con bé thể trực tiếp thi hơn chín mươi điểm cho !”

 

“Tiếc quá Hứa Tĩnh , con gái cô là mầm non đại học đấy! Lại còn là mầm non đại học nữa!”

 

Mặc dù trường đại học của Cố Ninh ở hiện thực , nhưng thầy Hứa khen ngợi như thiên tài thế , cô vẫn chút chột , dẫu đây cô cũng học tập chăm chỉ mới thi đỗ đại học, là cái gọi là thiên tài.

 

Cô vội : “Chủ yếu vẫn là thầy Hứa dạy giỏi, thầy giảng là con hiểu ngay, đúng lúc học xong liền thi, còn kịp quên, nên mới thi điểm ạ.”

 

Thầy Hứa là một ông lão tự tin, vốn cảm thấy trình độ giảng dạy của , Cố Ninh khen như , khuôn mặt đầy nếp nhăn liền tươi như hoa.

 

Hứa Tĩnh tự nhiên cũng hùa theo khen ngợi một phen, cuối cùng khen đến mức thầy Hứa nhất quyết giữ hai con ở ăn cơm, đến khi Hứa Tĩnh ở nhà nấu xong , còn công trường gọi con rể, lúc mới thả cho họ .

 

Rời khỏi nhà thầy Hứa, Hứa Tĩnh xem bài thi của Cố Ninh, thấy điểm đỏ ch.ót thầy Hứa chấm đó, tự hào xót xa.

 

Nếu con gái lớn lên bên cạnh cô từ nhỏ, xuất sắc thế sớm thi đỗ trường đại học hàng đầu trong nước !

 

Nhận Hứa Tĩnh sắp chìm cảm xúc buồn bã, Cố Ninh vội khoác tay cô : “Mẹ, con đói , món gì ngon thế ạ?”

 

Con gái chuyện với thiết như , Hứa Tĩnh còn tâm trí để ý đến chuyện khác, huống hồ con gái còn đói !

 

Cô vội : “Mẹ thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, canh cá diếc đậu phụ, thịt bò hầm cải thảo, còn món gà kho miếng, ngoài còn mấy món rau nữa.”

 

Lại : “Con đói đúng ? Vậy con qua chỗ bà ngoại ăn , công trường gọi Chu Thịnh giúp con.”

 

Đây thực sự là tình đong đầy, quyết định coi Hứa Tĩnh như ruột, Cố Ninh cũng khách sáo với cô nữa, chỉ : “Không vội lúc ạ, con cùng . Chỉ là nhiều thế, chúng ăn hết .”

 

Hứa Tĩnh liền : “Mẹ con thích ăn gì, nên cứ hết , lát nữa con xem con thích ăn gì, sẽ nhiều thế nữa, chỉ món con thích thôi.”

 

Cố Ninh: “Vâng, cảm ơn !”

 

Hứa Tĩnh: “Đứa trẻ ngốc , khách sáo với ruột gì?”

 

Hai con thiết khoác tay , chuyện, chẳng mấy chốc đến công trường.

 

Công việc buổi sáng ở công trường kết thúc, nhưng Chu Thịnh vẫn kịp về, vì Hạ Minh Lãng đến tìm .

 

Từ xa thấy Cố Ninh và Hứa Tĩnh cùng tới, nụ rạng rỡ khuôn mặt cô, đôi mắt Hứa Tĩnh dường như chỉ chứa mỗi hình bóng cô, Hạ Minh Lãng mừng cho Cố Ninh.

 

Hóa đây mới là cuộc sống mà cô thực sự nên .

 

Muộn màng bao nhiêu năm, nay cuối cùng cũng tìm , cô cũng thể khổ tận cam lai .

 

Anh nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, với Chu Thịnh: “Chuyện là thế , tiện với nhà họ Cố, nên báo cho một tiếng, cô đang ở tạm nhà thuê, sắp tới cũng định tự thuê nhà dọn ngoài.”

 

Chu Thịnh gật đầu: “ , cảm ơn.”

 

Hạ Minh Lãng lắc đầu: “Không gì, còn việc, đây.”

 

Đợi Hạ Minh Lãng rảo bước rời , Cố Ninh cũng đến mặt Chu Thịnh, cô thắc mắc hỏi: “Hạ Minh Lãng tìm ?”

 

Đang mặt Hứa Tĩnh, với tình hình hôm qua, Chu Thịnh thẳng: “Không gì, chỉ là nhờ nhắn một câu cho nhà thôi.”

 

 

Loading...