Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 87: Khiến tên cẩu hoàng đế trở thành kẻ cô độc (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-25 10:57:22
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chớp mắt, Lục Bạch Du nhấc cao đầu gối, thúc một đòn hiểm hóc bụng của đối phương.
Sau đó, nàng ngửa phía , bàn tay chống xuống đống đất bên cạnh điểm tựa, tung một cú Tảo Đường Thối (quét chân) mắt, đốn ngã đầu gối đối phương.
Người nọ rên lên một tiếng đau đớn, thanh chủy thủ tay liền rơi loảng xoảng xuống nền đất.
Lục Bạch Du lộn nhào một vòng, tóm gọn lấy thanh chủy thủ định đ.â.m thẳng bụng đối phương thì sững khi nhận gương mặt thuộc .
Đối phương gập cong , hai tay ôm khư khư hạ bộ, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhó vì đau đớn, chẳng còn lấy nửa phần phong thái ung dung, điềm đạm của một vị quý công t.ử thường ngày.
“Sao là ngươi?”
Lục Bạch Du kịp thời dừng đòn tấn công, nhưng ánh mắt cảnh giác vẫn hề vơi chút nào.
“Mấy ngày nay ngươi... khỏi cung, , cứ ngỡ ngươi sẽ đến khám phá mật đạo, nên mới tới, mới tới đây thử vận may.” Lý Ngộ Bạch hít hà lạnh phân trần:
“Ta chủ t.ử, ngươi tay cũng độc ác quá đấy! Ta là đứa con trai nối dõi duy nhất của nhà họ Lý, lỡ may mà đoạn t.ử tuyệt tôn, thì nắp quan tài của cha chắc chẳng thể nào đậy nổi nữa .”
“Ngươi cứ thế là may , nương tay lắm đấy.”
Nếu dùng sức mạnh và sự nhanh nhẹn như kiếp của nàng, thì giờ Lý Ngộ Bạch e là thành một cái xác hồn .
Nói xong, nàng ngước mắt đảo quanh một vòng mới nhận đang một nấm mồ. Và lối của mật đạo hoàng cung, ngờ giấu kín tấm bia đá của nấm mồ .
Xung quanh, cây cối rậm rạp che khuất cả bầu trời, bóng râm dày đặc đến mức ngay cả ánh mặt trời gay gắt nhất ban ngày cũng chẳng thể lọt qua. Nơi đây toát lên một luồng khí lạnh lẽo, âm u đến rợn .
“Nơi là... bãi tha ma ở thành tây ?”
“Nói chính xác hơn thì đây là phần sâu nhất của bãi tha ma.” Lý Ngộ Bạch rốt cuộc cũng hồn , gương mặt vẫn còn nhợt nhạt:
“Mười lăm năm , nơi vẫn là khu mộ gia tộc của thôn Lý gia ở thành tây, mới dần trở thành bãi tha ma như hiện tại.”
“Thôn Lý gia ?” Lục Bạch Du bắt ẩn ý trong lời của .
Hóa cái chốn quỷ quái trở thành bãi tha ma cũng chỉ để vỏ bọc cho lối của mật đạo hoàng cung mà thôi.
“Thôn Lý gia mối quan hệ gì với ngươi và Tiên Thái t.ử?”
Lý Ngộ Bạch đáp lời: “Tộc trưởng đời của thôn Lý gia chính là đường bá phụ của .”
Vừa , ánh mắt vô tình lướt qua chiếc trâm bạch ngọc đầu Lục Bạch Du.
Lục Bạch Du vốn giác quan vô cùng nhạy bén với những ánh , gần như ngay lập tức nhận sự soi mói của .
Sắc mặt nàng vẫn điềm nhiên như , nhưng trong đầu nhanh ch.óng xâu chuỗi việc.
“Chủ t.ử bắt gặp thứ gì trong mật đạo ?” Giữa lúc nàng đang mải suy nghĩ, Lý Ngộ Bạch bất ngờ lên tiếng cắt ngang.
“Nhắc đến chuyện , còn tìm ngươi tính sổ đấy!”
Lục Bạch Du quyết định "tiên hạ thủ vi cường" ( tay để giành lợi thế), trách mắng kẻ ác :
“Ngươi cho mật đạo giăng đầy cạm bẫy! Nếu do mạng lớn, e là hôm nay chẳng thể đây mà gặp ngươi .”
Nàng trợn tròn mắt , tỏ vẻ vẫn còn sợ hãi:
“Lý Ngộ Bạch, ngươi thật cho , ngươi thấy gai mắt ? Nếu ngươi đầu quân cho chủ t.ử khác thì cứ thẳng , hà cớ gì tốn công hao sức lập mưu hại như thế.”
Lý Ngộ Bạch sững .
Thấy vẻ mặt nàng giống như đang đùa, vội vàng phân trần: “Có trời đất chứng giám, thực sự trong mật đạo ẩn chứa nhiều nguy hiểm đến .”
Lục Bạch Du hừ lạnh, chẳng bảo tin mà cũng chẳng bảo tin.
trong thâm tâm nàng hiểu rõ, nếu chiếc trâm bạch ngọc đầu nàng đúng là chìa khóa duy nhất để mở cửa mật đạo hoàng cung, thì nàng vô tình rơi cái bẫy mà Lý Ngộ Bạch giăng , từ đó khơi dậy sự nghi ngờ trong lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-87-khien-ten-cau-hoang-de-tro-thanh-ke-co-doc-1.html.]
Ban đầu nàng cứ tưởng đưa bản đồ mật đạo hoàng cung cho là vì thực sự lo lắng cho sự an nguy của nàng.
giờ ngẫm , sự lo lắng đó chắc chỉ chiếm vỏn vẹn hai phần, tám phần còn là ý đồ thăm dò.
Đến lúc nàng mới ngộ , chiếc trâm bạch ngọc của Cố Trường Canh chính là tín vật mà Lý Ngộ Bạch đang tìm kiếm bấy lâu nay.
Mặc dù sai sót ở khiến phán đoán nhầm, cho rằng chiếc trâm bạch ngọc là thứ đang tìm kiếm, nhưng rõ ràng là vẫn chịu từ bỏ, mà cố ý đưa cho nàng tấm bản đồ mật đạo hoàng cung như một phép thử—
Nếu nàng thể bình yên thoát khỏi con mật đạo đó, thì chủ nhân của chiếc trâm bạch ngọc chính là vị cố chủ mà cất công tìm kiếm bấy lâu.
Bằng , tất cả chỉ là một sự hiểu lầm.
“Chủ t.ử, thời gian cấp bách, chúng hãy khớp tin tức về các đối thủ .”
Nàng còn quyết định xem nên toạc chuyện với , thì Lý Ngộ Bạch khéo léo chuyển chủ đề.
“Chuyện ở Chùa Hoàng Giác ngươi vẫn tiến hành ? Ta hiến một kế cho Tam hoàng t.ử, quá hai ngày nữa, cái thượng kinh thành sẽ bùng phát dịch bệnh đấy.”
Lục Bạch Du chẳng giấu diếm, thuật bộ những gì cho .
Cuối cùng nàng kể về kế hoạch giữa nàng và Tam hoàng t.ử: “Ngươi hãy báo cho Phượng cô cô một tiếng, bảo rằng nếu tín nào trong Nam phong quán rời , thì đây chính là cơ hội ngàn năm một. Ngoài , những nơi khác nhất cũng nên ‘xảy ’ vài án mạng.”
Thật nàng cũng chẳng rảnh rỗi mà lo chuyện bao đồng.
Chỉ là đơn t.h.u.ố.c dịch bệnh nàng đưa cho Tam hoàng t.ử vốn dĩ là đơn t.h.u.ố.c thật.
Những kẻ uống t.h.u.ố.c đó sẽ triệu chứng giống y như nhiễm dịch bệnh, nhưng hề mất mạng.
Lý do nàng với Tam hoàng t.ử rằng kế hoạch nguy hiểm, chỉ là để tạo vỏ bọc hảo cho cái c.h.ế.t giả của đứa con Từ Phượng Tiên.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
nếu đến lúc đó chỉ mỗi Chùa Hoàng Giác xảy án mạng, khó tránh khỏi việc khiến Tam hoàng t.ử sinh lòng nghi ngờ.
Thế nên, thà để Nam phong quán cũng "c.h.ế.t" vài , chuyện sẽ trở nên hợp tình hợp lý hơn.
“Chủ t.ử cứ tha cho , hai ngày nay bận tối tăm mặt mũi, thời gian mà rảnh rỗi để lo chuyện ở Chùa Hoàng Giác.” Lý Ngộ Bạch nàng với ánh mắt đầy thán phục:
“ mà chiêu của chủ t.ử quả thực quá cao tay! Vừa giải quyết mối nguy cơ của Tam hoàng t.ử, bảo vệ tính mạng cho Hầu gia, còn chia rẽ mối quan hệ giữa Thái hậu và Hoàng đế, tiện tay cứu luôn đứa con của Phượng cô cô, nhân cơ hội thăm dò sự phân bổ thế lực của Tam hoàng t.ử tại thượng kinh thành... Ta cũng chẳng đếm xuể đây là ‘nhất tiễn’ hạ bao nhiêu ‘điêu’ (một mũi tên trúng bao nhiêu đích) nữa.”
“Ngươi cũng chẳng kém cạnh gì !” Lục Bạch Du bắt đầu trò tung hứng, khen ngợi lẫn , “Hộ Bộ Thị lang Dương Trác là do ngươi xúi giục mới dám hặc tội trưởng của Thái hậu ? Nước cờ ngươi chôn giấu mười mấy năm nay, thế mà cũng nỡ đem dùng.”
Mọi đều đinh ninh rằng Dương Trác là của Ngũ hoàng t.ử, nhưng Lục Bạch Du nghĩ thế.
Dựa tâm cơ và mưu mẹo mà Tiêu Cảnh Trạch thể hiện đêm ở Tần Vương phủ, rõ ràng là một vô cùng chín chắn, tuyệt đối thiển cận đến mức đó.
Hơn nữa, quyết định thả Thái t.ử là quyết định đưa đột xuất ngay triều, nhưng bản tấu chương hặc tội từ đó.
Thế nên cái lý lẽ cho rằng Ngũ hoàng t.ử hặc tội An Quốc công chỉ vì Hoàng thượng thả Thái t.ử khỏi Đông Cung thể vững.
Lại phản ứng của Tam hoàng t.ử, Dương Trác cũng chẳng vẻ gì là của cả.
Vậy thì chỉ còn một câu trả lời duy nhất: Dương Trác chính là nước cờ Lý Ngộ Bạch, đúng hơn là Thái t.ử Thái phó Lý Trường Thanh, cẩn thận cài cắm từ lâu.
“Quân cờ cài cắm, tất yếu lúc dùng đến.” Lý Ngộ Bạch điềm nhiên :
“Đổi một Dương Trác lấy sự chia rẽ giữa Thái hậu và Hoàng đế, thương vụ tính lỗ.”
Cùng lúc đó, một kẻ dáng vẻ hớt hải xách theo một hộp thức ăn bước Chiếu Ngục.
“Vương gia, chuyện là như thế ...”
Nhân lúc đưa thức ăn, ghé sát tai Tiêu Cảnh Trạch thì thầm vài câu.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Trạch bỗng chốc tối sầm , chiếc màn thầu trắng tinh trong tay bóp nát bét:
“Đồ ngu xuẩn! Vào cái thời khắc dầu sôi lửa bỏng , cớ xúi giục Dương Trác hặc tội An Quốc công cơ chứ? Tên Dương Trác , giấu kỹ thật đấy...”