Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 81: Chặt đứt cánh tay phải của Hoàng đế (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 10:57:16
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thái hậu lên định , Lục Phúc phía gọi với .

 

“Đã lên thượng triều, bên cạnh nương nương lấy một hầu kẻ hạ đắc lực thì . Con nha đầu T.ử Tô việc , nương nương là cứ đợi nó về một lát?”

 

“Ngươi xem cái trí nhớ của Ai gia , lâu ngày lên triều, ngay cả chút chuyện vặt vãnh cũng quên mất.” Thái hậu vẻ như chợt nhớ điều gì,

 

“Con bé T.ử Tô còn khi nào mới xong việc, vì nó mà lỡ việc triều chính thì chút nào. Nếu ...”

 

Ánh mắt bà lướt qua giữa Lục Bạch Du và Hạ Lan, “Lục thị, Hạ Lan, hai ngươi tạm thời theo hầu Ai gia một chuyến .”

 

Lục Bạch Du thầm chậc lưỡi trong lòng.

 

Quả hổ danh là Thái hậu tinh khôn, chu , những việc bà sắp đặt cứ như nước chảy mây trôi, thuận theo tự nhiên đến hảo.

 

Mai Hoàng thượng dẫu kiếm cớ bắt bẻ chuyện hôm nay, cũng chẳng bới nổi nửa điểm sơ hở.

 

Chỉ điều... Bà đem Hạ Lan theo lên triều, chín phần mười là dùng ả để kìm hẹp gã Xưởng đốc Đông Xưởng Trịnh Trung Hiền.

 

kéo cả nàng cùng, thì rốt cuộc là vì cái gì chứ?

 

Khoảnh khắc bốn mắt chạm , Lục Bạch Du chợt nhận tâm tư của Thái hậu.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

vẫn từ bỏ ý định lôi kéo nàng về phe Thái t.ử.

 

Từng nếm trải hương vị của quyền lực ngập trong tay, Thái hậu hiểu hơn ai hết, việc đỉnh vinh quang sức cám dỗ mãnh liệt đến nhường nào, bất luận là với nam nhân nữ t.ử.

 

đinh ninh rằng Lục Bạch Du cũng thể nào cưỡng sự cám dỗ , nên cố ý lợi dụng cơ hội hôm nay để lôi kéo nàng vòng xoáy của ván cờ quyền lực .

 

Lục Bạch Du : “Thần phụ phận thấp hèn, xứng bước lên chốn trang nghiêm , e rằng sẽ mất mặt Thái hậu nương nương.”

 

“Ai gia còn sợ, ngươi sợ cái gì?” Thái hậu mỉm đầy uy quyền, cho phép nàng từ chối, “Đi, tìm một bộ y phục thích hợp cho nàng , cùng Ai gia thiết triều.”

 

Lục Bạch Du vốn dĩ cũng chẳng định từ chối thật, liền nấn ná thêm, ngoan ngoãn y phục rảo bước theo Thái hậu rời khỏi Đông Cung.

 

T.ử Thần Điện.

 

Khói Long Diên Hương tỏa nghi ngút từ chiếc đỉnh đồng đúc hình chim hạc.

 

Bá quan văn võ phân thành hai ban xếp hàng chỉnh tề theo phẩm trật. Những họa tiết thêu rực rỡ quan phục ánh lên vẻ trầm mặc ánh nắng sớm.

 

Dưới chân cột chạm rồng mạ vàng, Dương Thành với bộ y phục tù tơi tả, mẩy đầy m.á.u tươi đang quỳ rạp đất, run rẩy kịch liệt. Dòng m.á.u rịn từ những vết thương loang lổ nhuộm thẫm cả nền gạch xanh thành những đóa hoa u ám.

 

“Bẩm Bệ hạ, ngọn nguồn sự việc là như . Tội thần hạ độc Trấn Bắc hầu Cố Trường Canh là do Chưởng ấn Ty Lễ Giám cưỡng ép, hiện thẻ ngà của An Chưởng ấn chứng.”

 

Nói đoạn, vạch cổ áo , một mảnh thẻ ngà đính tua rua đỏ rơi xoảng xuống đất.

 

Tên tiểu thái giám nhặt chiếc thẻ ngà dâng lên ngự tiền.

 

An Phúc Toàn vận áo choàng thêu mãng xà, thắt lưng khảm ngọc, tay cầm phất trần. Hắn lướt mắt qua chiếc thẻ ngà mà sắc mặt chẳng mảy may đổi, điềm nhiên mỉm bẩm báo: “Bệ hạ, tên Dương Thành miệng lưỡi xảo trá, bản tính nghiện c.ờ b.ạ.c. Hôm qua lão nô phái điều tra, phát hiện đang nợ sòng bạc Vĩnh Thịnh ba trăm lượng bạc trắng, tất cả đều thủ hạ cũ của Cố gia trả nợ .”

 

Vừa , lôi từ trong ống tay áo một xấp giấy vay nợ chữ ký. Những dấu vân tay đỏ ch.ót in giấy tựa như những vệt m.á.u loang.

 

“Theo nguồn tin từ Đông Xưởng báo về, vụ việc Trấn Bắc hầu Cố Trường Canh trúng độc là do chính tay dàn dựng. Hắn tự tội bại trận của thể dung thứ, nên cố ý tung kế khổ nhục , mong Bệ hạ rủ lòng thương xót mà giảm nhẹ tội hình.”

 

“Ta... quả thực nợ tiền c.ờ b.ạ.c, nhưng chiếc thẻ ngà đúng là do kẻ tín của An công công đưa cho , sai một ly!” Dương Thành lập tức đỏ mặt tía tai phản bác,

 

“Hắn bảo chỉ cần theo lệnh An công công mà hạ độc c.h.ế.t Cố Hầu gia, những xóa sạch khoản nợ c.ờ b.ạ.c, mà còn sắp xếp cho góa con côi nhà về Giang Nam tĩnh dưỡng tuổi già!”

 

“Toàn láo!” An Phúc Toàn dùng cây phất trần chỉ thẳng mặt , “Thẻ ngà của nhà xưa nay luôn mang theo bên , bao giờ rời nửa bước. Chắc chắn là bọn ngươi chép hàng giả, nhận sự xúi giục của kẻ khác nhằm bôi nhọ thanh danh của .”

 

Nói xong, mặt bao , ung dung tháo từ thắt lưng một chiếc thẻ ngà giống hệt cái đó, cẩn thận đặt lên ngự án.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-81-chat-dut-canh-tay-phai-cua-hoang-de-1.html.]

“Bệ hạ hãy xem, đây mới là thẻ ngà thật của lão nô.”

 

Thiên Hưng Đế nãy giờ vẫn im lặng, lúc rốt cuộc cũng mở lời: “Nếu như giấy vay nợ là thật, mà thẻ ngà thật giả, thì vụ việc chắc chắn ẩn chứa nhiều uẩn khúc. Chi bằng giao vụ án cho Hình Bộ từ từ thẩm tra, rõ chân tướng.”

 

Nghe , bá quan văn võ hẹn mà cùng đưa mắt về phía Tam hoàng t.ử, thả khỏi Chiếu Ngục ngày hôm qua.

 

Cả triều đình đều , Tam hoàng t.ử dày công xây dựng thế lực ở Hình Bộ suốt bao nhiêu năm nay.

 

Hành động thả Tam hoàng t.ử khỏi Chiếu Ngục lúc , giao vụ án cho Hình Bộ thụ lý, Hoàng thượng đang toan tính điều gì thì cần cũng rõ.

 

Nếu Dương Thành rơi tay Hình Bộ, cái đám nha lão luyện ở đó sẽ cách để ép mất mạng.

 

Đến lúc đó, khi nhân chứng còn, vụ án đương nhiên sẽ chìm quên lãng.

 

Tâm ý bao che của Hoàng đế rõ như ban ngày, văn võ bá quan đành răm rắp cúi đầu, chẳng một ai dám hó hé nửa lời can ngăn.

 

Ngay lúc , Tả Đô Ngự sử Trương Cảnh Minh bỗng nhiên bước khỏi hàng: “Bệ hạ, vi thần một điểm thắc mắc, thỉnh giáo An công công đôi lời.”

 

Thiên Hưng Đế hờ hững liếc ông một cái: “Ái khanh hỏi gì thì cứ thẳng.”

 

Trương Cảnh Minh dường như nhận ánh lạnh lẽo của Thiên Hưng Đế, giọng đanh thép chất vấn: “An công công một mực khẳng định Dương Thành vu oan, nếu , tại ngày hôm qua của Đông Xưởng xua binh đuổi g.i.ế.c con Dương Thành?”

 

“Lại chuyện ?” An Phúc Toàn giả vờ kinh ngạc, “Trương đại nhân chứng cứ gì ? Ta ngự sử quyền hặc tấu theo tin đồn, nhưng ngài cũng thể dựa lời đồn vô căn cứ mà vu khống .”

 

“Bản quan dám lời , dĩ nhiên là vu khống vô cớ. Khởi bẩm Bệ hạ, hôm qua, con nuôi của An Chưởng ấn, cũng là Xưởng đốc Đông Xưởng Trịnh Trung Hiền, thống lĩnh tay sai lùng sục khắp kinh thành truy sát con Dương Thành. Mẹ con Dương gia may mắn trốn thoát đến Cầu Kim Thủy, các Thái học sinh đang tĩnh tọa cổng cung xả che chở, nên mới thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần của Đông Xưởng.”

 

Trương Cảnh Minh thẳng mặt một hồi, mới thu hồi ánh mắt, cung kính chắp tay bẩm báo:

 

“Việc ba ngàn Thái học sinh chứng, hiện các nhân chứng đều đang túc trực ngoài điện. Nếu Bệ hạ tin, xin truyền gọi họ điện để hỏi rõ sẽ rõ. Ngoài , vi thần còn hặc tấu Xưởng đốc Đông Xưởng Trịnh Trung Hiền tội coi mạng như cỏ rác, lạm sát kẻ vô tội.”

 

Ông lôi từ trong ống tay áo một bản tấu sớ, trao tay viên thái giám bên cạnh, giọng điệu sắc lạnh:

 

“Hôm qua, để bắt sống con Dương Thành, Trịnh Xưởng đốc nhẫn tâm b.ắ.n hạ mười tám vị Thái học sinh liên tiếp. Đêm qua, cổng cung vương đầy m.á.u tươi, tội ác ngút trời, sự tàn bạo, thâm hiểm của Trịnh Trung Hiền thật thể nào dung thứ!”

 

Sắc mặt An Phúc Toàn biến đổi liên tục trong nháy mắt, nhưng vẫn cố gắng bao biện: “Đêm qua trời tối đen như mực, cho dù những lời Trương đại nhân là sự thật, ngài chắc kẻ b.ắ.n c.h.ế.t Thái học sinh chính là Trịnh Trung Hiền?”

 

Trương Cảnh Minh đáp: “Cúi xin Bệ hạ cho phép vi thần triệu tập nhân chứng.”

 

Đường chân mày của Thiên Hưng Đế nhướng lên một cách khó thấy: “Chuẩn tấu.”

 

Một lúc , Trịnh Trung Hiền áp giải điện.

 

Bộ y phục xưởng vệ màu đen của nhuốm đầy m.á.u bẩn, cánh tay trái buông thõng một cách dị thường, rõ ràng là xương cốt đ.á.n.h gãy.

 

Nhìn thấy cảnh tượng trong đại điện, bỗng hất văng đám thị vệ , dùng đầu gối lết tới chân thềm: “Tội thần Trịnh Trung Hiền, khấu kiến Bệ hạ.”

 

Vẻ ung dung bình thản trong mắt An Phúc Toàn khi thấy Trịnh Trung Hiền nháy mắt biến thành sự hoảng loạn.

 

Rõ ràng đêm qua kẻ truyền tin cung, bảo rằng bề công việc đều xử lý êm .

 

cớ giờ phút , Trịnh Trung Hiền hiện diện ở đây với bộ dạng t.h.ả.m hại nhường ?

 

Thu gọn biểu cảm của mắt, Trương Cảnh Minh gằn: “Bệ hạ, những hành động của Trịnh Xưởng đốc đêm qua đích ký tên nhận tội. Đây là bản khẩu cung của , trong đó thừa nhận sự việc đêm qua đều do sự sai khiến của An công công.”

 

Ông rút từ trong ống tay áo một bản khẩu cung, đích dâng lên ngự án của Thiên Hưng Đế.

 

Thiên Hưng Đế liếc sơ qua bản khẩu cung, ánh mắt phủ đầy mây đen, u ám và khó dò: “An Phúc Toàn, ngươi còn điều gì để ?”

 

An Phúc Toàn rút một chiếc khăn lụa từ trong ống tay áo, nhẹ nhàng thấm những giọt nước mắt khóe mi: “Khởi bẩm Bệ hạ, lão nô oan! Lão nô hề tên cẩu nô tài Trịnh Trung Hiền kẻ nào mua chuộc, mà to gan dám vu oan cho lão nô?”

 

Hoa văn nhành lan thêu chiếc khăn lụa khiến sắc mặt Trịnh Trung Hiền chợt biến đổi. Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt , bỗng nhiên gào lớn:

 

“Bệ hạ, bản khẩu cung giá trị, đêm qua vi thần đ.á.n.h đập ép cung! Độc của Cố Hầu gia đúng là do thần hạ, con Dương gia cũng là do thần truy sát, nhưng bọn họ cứ một mực ép thần khai gian cho An công công! Bệ hạ ơi, bọn họ đây là đang c.h.ặ.t đứt cánh tay đắc lực của Bệ hạ đấy!”

 

 

Loading...