Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 78: Một đêm kinh hồn chốn hoàng cung - Phần 3
Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:18:54
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Bạch Du đ.á.n.h giá bà một cái gần như vô lễ, mới phát hiện ánh mắt của bà tràn đầy sự chân thành, tuyệt nhiên nửa điểm giả tạo.
Cùng là xem nàng như một quân cờ, nhưng Thiên Hưng Đế chỉ coi nàng là một con cờ thí, bất cứ lúc nào cũng thể vứt bỏ, miễn tạm thời giúp ông định con thuyền đang đắm là Thái t.ử.
Thái hậu đối xử với nàng như một đồng minh lâu dài, nghiêm túc suy xét việc nâng đỡ Thái t.ử lên ngôi.
Điều thú vị nhất trong chuyện ở sự khác biệt trong thái độ của hai , mà là Thái hậu dường như thực sự tin rằng Thái t.ử vẫn còn khả năng bước lên ngai vàng.
Là một từng khuynh đảo hậu cung suốt hai mươi năm ở triều đại , thậm chí từng thời buông rèm nhiếp chính khi Tiên đế lâm trọng bệnh, Thái hậu lẽ nên ngây thơ đến mức mới .
Là do quyền lực của Thái hậu Thiên Hưng Đế tước đoạt quá lâu nên sinh ảo tưởng xa rời thực tế?
Hay là do bà chôn chân nơi hậu cung, sớm tối tụng kinh niệm Phật quá lâu nên đ.á.n.h mất sự nhạy bén chính trị năm xưa?
Lục Bạch Du ngẫm nghĩ một chốc liền thấu hiểu suy nghĩ của Thái hậu.
Sau sự kiện ở Tần Vương phủ , Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử đồng loạt tống giam, hơn nữa mỗi đều mắng mỏ thậm tệ, tội danh kẻ nghiêm trọng hơn kẻ .
So sánh , việc Thái t.ử chỉ cấm túc ở Đông Cung quả thực chẳng đáng kể là bao.
Tuy nhiên, Thái hậu hiển nhiên vẫn bận tâm đến lời nhận xét "yếu hèn vô năng" của Hoàng đế, nên mới kéo nàng cùng phe với Thái t.ử.
Trong mắt Thái hậu, gia tộc họ Vương là một danh gia vọng tộc, nội tình thâm hậu, gốc rễ vững chắc. Có sự hậu thuẫn hết lòng của nhà họ Vương, thể bù đắp tính cách nhu nhược, thiếu quyết đoán của Thái t.ử.
Không bà thiếu nhạy bén, mà trái , là do quá đỗi tự phụ.
Bởi , bà căn bản tin rằng Thiên Hưng Đế - kẻ năm xưa dựa dẫm bà mới lên ngôi báu - dám mạo hiểm trở mặt với các thế gia đại tộc, để dốc sức đưa Ngũ hoàng t.ử lên ngai vàng.
Xét cho cùng, các thế gia môn phiệt trải qua hàng trăm năm kinh doanh triều Đại Nghiệp, thế lực đ.â.m rễ bám sâu, thịnh vượng như mặt trời ban trưa; trong khi đó, vương quyền đang dần suy yếu sự chèn ép, gặm nhấm của các thế gia .
Đối với Thiên Hưng Đế mà , cuộc đọ sức với các thế gia chẳng khác nào một ván cược xa xỉ, ăn cả ngã về . Không những phần thắng vô cùng mong manh, mà chỉ cần sẩy chân một bước là tan xương nát thịt.
Thế nhưng, gầm giường há để kẻ khác ngủ say?
Một bậc đế vương ngự trị ngôi cao lâu, tuyệt đối sẽ dung túng cho kẻ nào dám nhòm ngó đến hoàng quyền của .
Thà một kẻ điên ăn cả ngã về , còn hơn là các thế gia môn phiệt kìm kẹp cho đến c.h.ế.t!
“Thái hậu nương nương , ngay trong hôm nay, Tam hoàng t.ử Hoàng thượng thả khỏi Chiếu Ngục ?”
Những ngón tay thon dài của Lục Bạch Du day nhẹ lên huyệt Phong Trì của Thái hậu, giọng điệu nhẹ nhàng tựa như đang tán gẫu về thời tiết hôm nay.
“Tam hoàng t.ử mang phận rồng phượng, đang trọng thương, dĩ nhiên nên tiếp tục ở cái chốn như Chiếu Ngục...”
Lời còn dứt, Thái hậu dường như nhận điều gì, bỗng nhiên sững sờ:
“Ý ngươi là kẻ dám to gan giở trò bịp bợm mặt Ai gia, vết thương của Tam hoàng t.ử... thực hề nghiêm trọng như bọn chúng ?”
Lục Bạch Du mỉm đáp, chỉ hỏi ngược : “Thái hậu từng nghĩ xem, tại Hoàng thượng thà mạo hiểm châm ngòi ngọn lửa chiến tranh với Tây Nhung, cũng nhất quyết bảo vệ Ngũ hoàng t.ử? Tại dù cho ba ngàn Thái học sinh tĩnh tọa cổng cung gây sức ép, tấu chương hặc tội của các ngự sử dâng lên tới tấp, cũng thể đổi tâm ý của ngài ?”
Khóe môi Thái hậu mím c.h.ặ.t, nụ mặt biến mất.
Lục Bạch Du thêm gì nữa.
Có những chuyện chỉ cần điểm trúng chỗ yếu hại là đủ, nhiều quá ngược dễ thành "chữa lợn lành thành lợn què".
Thái hậu dường như cũng chìm một lặng suy tư kéo dài. Cho đến khi Lục Bạch Du châm cứu và xoa bóp xong cho bà, bà mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, mỉm :
“A Du , đêm nay ngươi cứ nghỉ Từ Ninh Cung của . Ai gia sống chốn thâm cung lâu, hiếm khi gặp ngoài. Hôm nay trò chuyện cùng ngươi cảm thấy vô cùng hợp ý. Nếu ngươi chê, hãy nán hoàng cung ở cùng lão già vài ngày nhé.”
Khi cất lời trở , môi bà mang nụ hiền hậu thường ngày, cứ như thể cau mày nhíu mặt ban nãy là bà .
“Vậy thần phụ xin mặt dày phiền Thái hậu nương nương ạ.”
Dù cũng thể về , Lục Bạch Du cũng chẳng buồn từ chối.
Nàng hành lễ với Thái hậu, theo chân cung nữ về phía sảnh phụ của Từ Ninh Cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-78-mot-dem-kinh-hon-chon-hoang-cung-phan-3.html.]
Màn đêm dần buông xuống.
Đợi đến khi ánh trăng treo lơ lửng ngọn liễu, Lục Bạch Du liền bộ y phục hành, lấy huân hương mê hồn từ trong gian .
Sau khi đ.á.n.h gục bộ trong Từ Ninh Cung, nàng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái đến những món đồ cổ, kỳ trân dị bảo giá trị liên thành, mà lập tức lẩn màn đêm vô tận.
Nàng rõ lúc nào nên việc gì.
Việc cấp bách hiện tại là cho Thái hậu và Hoàng đế cắt đứt quan hệ. Nếu lúc còn nổi lòng tham, thì quả thực là nàng sống c.h.ế.t là gì!
Lục Bạch Du phi lao như một mũi tên, dám dừng thở lấy một .
khi nàng tìm đến nơi hai đống tro tàn vẫn còn lập lòe tia lửa, xung quanh vẫn bóng dáng một ai.
Lẽ nào nàng vẫn đến chậm một bước?
Lục Bạch Du chút ảo não.
lúc , nàng bỗng thấy tiếng thút thít cực kỳ nhỏ phát từ phía hồ Thái Dịch xa xa.
Lục Bạch Du theo tiếng mà , quả nhiên thấy một tiểu cung nữ đang thả đèn hoa đăng cầu phúc.
“Chiêu nghi nương nương, xin đừng về báo mộng cho nô tỳ nữa. Nô tỳ cũng cố ý hại , nhưng bọn chúng bắt giữ nhà của nô tỳ, nếu nô tỳ hạ độc , thì cha , tẩu và đứa cháu gái mới ba tuổi của nô tỳ đều c.h.ế.t!”
Tiểu cung nữ thút thít, đôi tay run rẩy châm ngọn nến trong đèn hoa đăng:
“Người oán trách thì hãy oán trách vị Thái t.ử gia hèn nhát, vô trách nhiệm của chúng . Ngài rõ là thứ mẫu của , mà cứ khăng khăng tìm đến trêu ghẹo ... Nếu tại ngài , cũng sẽ rơi kết cục một xác hai mạng thế .”
“Huống hồ bọn họ quyết tâm lấy mạng , chuyện cho dù tay nô tỳ thì cũng sẽ kẻ khác ... Chiêu nghi nương nương, oan đầu nợ chủ, nô tỳ chỉ là kẻ mệnh hành sự thôi. Nếu thực sự tìm đòi mạng, thì hãy tìm kẻ đầu sỏ thực sự !”
Một xác hai mạng?
Thảo nào lão hoàng đế sốt sắng g.i.ế.c c.h.ế.t Ngọc Chiêu nghi đến !
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tuy đều mang dòng m.á.u hoàng gia, nhưng đứa trẻ sinh cũng chẳng là giống của ai, mai chẳng nên gọi ông là phụ hoàng hoàng tổ phụ. Quả thực là một rắc rối lớn!
Lục Bạch Du đang định bước tới, bỗng thấy một bóng đen lén lút lẻn từ trong bóng tối.
Kẻ đó nhẹ nhàng tiến đến phía tiểu cung nữ, vung chân đạp mạnh một cú lưng nàng .
Một tiếng “tùm” thật lớn vang lên, tiểu cung nữ ngã nhào xuống dòng nước lạnh buốt của hồ Thái Dịch. Sau vài vùng vẫy trồi sụt, nàng chìm nghỉm, còn chút động tĩnh nào nữa.
Bóng đen vẫn yên tâm, nán bờ một lúc lâu chịu rời .
lúc , từ trong màn đêm bỗng cất lên tiếng mèo kêu thê lương, từng đợt từng đợt vọng , mà sởn gai ốc.
Liên tưởng đến con mèo cưng (ly nô) mà Ngọc Chiêu nghi từng nuôi lúc sinh thời, kẻ đó tức thì nổi da gà khắp , dám nán thêm nữa.
Hắn khuất, Lục Bạch Du liền lặng lẽ trườn xuống hồ Thái Dịch...
Vào lúc bảy khắc giờ Hợi, một bóng âm thầm lẻn Đông Cung, dùng huân hương mê hồn đ.á.n.h gục bộ những đang say giấc nồng cùng đám thị vệ đang trực đêm tại đây.
Tiếp đó, nàng mở cửa hông của Đông Cung, xách theo tiểu cung nữ ướt sũng như chuột lột bước tẩm điện của Thái t.ử.
Thái t.ử đang chìm trong giấc ngủ say, chợt thấy một giọng đầy oán hận gọi tên hết đến khác.
Hắn bật mở mắt theo phản xạ, đập mắt là hai cái bóng ma mị, đầy oán khí đang ngay mặt.
“Thái Liên, là ngươi? Ngươi ở Ngọc Hoa Cung hầu hạ Chiêu nghi của ngươi, chạy đến Đông Cung của cô gì...”
Vừa dứt lời, dường như nhận điều gì đó, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt:
“Khoan , ngươi ướt sũng thế ? Ngươi rốt cuộc là quỷ?”
Thái Liên quỳ sụp xuống đất đ.á.n.h “bịch” một tiếng, nức nở :
“Thái t.ử điện hạ, hôm nay nô tỳ may mắn thoát c.h.ế.t, giữ cái mạng quèn, nhưng ngày mai còn sống thì . Mạng nô tỳ hèn mọn, c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc! nô tỳ thể phụ lời dặn dò cuối cùng của chủ t.ử nhà lúc lâm chung.”
“Thái t.ử điện hạ, ngài mau nghĩ cách . Hoàng thượng... Hoàng thượng động tâm tư phế Trữ quân !”