Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 75: Giận gõ trống Đăng Văn

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:18:51
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ánh mắt nặng nề của Thiên Hưng Đế đặt lên Lục Bạch Du, mang theo một áp lực vô hình nặng tựa ngàn cân.

 

“Lục thị, trẫm thấy ngươi thông tuệ lanh lợi, tiến lui đúng mực, trọng tình trọng nghĩa, độ tuổi và dung mạo vô cùng xứng đôi với Thái t.ử. Hiện giờ vị trí Trắc phi ở Đông Cung vẫn đang bỏ trống, bên cạnh Thái t.ử cũng cần một nữ quân sư (nữ trí tinh) như ngươi. Ngươi cảm thấy Thái t.ử của trẫm xuất chúng, trẫm gả ngươi cho nó Trắc phi, chẳng lẽ còn là nhục ngươi ?”

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Lời dứt, chỉ một tiếng “xoảng” giòn giã vang lên.

 

Cổ tay Lục Bạch Du run lên, chiếc khay mã não đựng nho đặt bên cạnh nàng vô tình gạt đổ xuống đất. Những quả nho chín mọng màu tím đỏ văng lên váy áo nàng, lăn lóc khắp sàn nhà.

 

“Thần phụ thô bỉ, lỡ mạo phạm Bệ hạ, tội đáng muôn c.h.ế.t!”

 

Lục Bạch Du vội vàng quỳ rạp xuống đất, bờ vai gầy guộc run rẩy giữa đại điện thênh thang, nhưng ẩn hàng mi rũ xuống là sự bình tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt.

 

“Chuyện nhỏ nhặt thôi, cần để bụng.” Thiên Hưng Đế nàng một chốc chợt bật : “Ai mà chẳng lúc lỡ tay, trẫm thứ tội cho ngươi là .”

 

Thấy ông chịu nhận chiêu, Lục Bạch Du đành lạy thêm một lạy:

 

“Thiên ân mênh m.ô.n.g, thần phụ vốn dĩ tư cách chối từ. Thái t.ử điện hạ là ánh sáng của nhật nguyệt, thần phụ bất quá chỉ là ánh đóm hoang dã, tàn hoa bại liễu dám vấy bẩn sự trong sạch của Trữ quân?”

 

Ánh mắt Thiên Hưng Đế sầm : “Không , Tuệ Nhân Thái hậu của bổn triều cũng từng mang phận tái giá. Thái t.ử quý mến tài hoa của ngươi, chắc chắn sẽ bận tâm chuyện .”

 

Lục Bạch Du cúi đầu càng thấp hơn: “Kỳ tang phu quân của thần phụ còn qua tháng thứ bảy, nay vội vã cởi áo tang mặc cát phục, e rằng sẽ tổn hại đến vận khí T.ử Vi Tinh của Đông Cung!”

 

Thiên Hưng Đế khẽ vân vê chuỗi tràng hạt bích tỷ tay, nụ mặt biến mất:

 

“Không hề gì, trẫm chuẩn tấu cho ngươi mãn tang là !”

 

Không để nàng cơ hội từ chối, ông lập tức chuyển lời: “Nếu ngươi thực tâm để tang Cố tiểu tướng quân, trẫm sẽ bảo Thái t.ử chờ ngươi.”

 

Lục Bạch Du: “...”

 

Hay lắm, lối thoát đều ông chặn .

 

Xem hôm nay cẩu hoàng đế quyết tâm trói c.h.ặ.t nàng lên con thuyền đang đắm là Thái t.ử cho bằng !

 

Lục Bạch Du quyết tâm chơi một vố lớn: “Thần phụ tội! Thần phụ đáng c.h.ế.t!! Cúi xin Bệ hạ giáng tội c.h.ế.t cho thần phụ!!!”

 

“Ngươi quả thực đáng c.h.ế.t!” Nghe , Thiên Hưng Đế nổi cơn lôi đình:

 

“Ngươi luôn miệng ca tụng Thái t.ử phong tư rồng phượng, thà đày chứ chịu gả Đông Cung Trắc phi. Lục thị, ngươi phạm tội khi quân ?”

 

Thấy nàng vẫn quỳ sụp dậy, ông lập tức đổi giọng, lạnh lùng đe dọa:

 

“Không chỉ thế, trẫm còn khi từ mặt với Lục thượng thư, ngươi từng chia năm vạn lượng bạc trắng, nhưng trong bản kê khai tài sản tịch thu, trẫm chỉ thấy một ngàn lượng. Từ lúc từ mặt đến lúc xét nhà chỉ vỏn vẹn vài ba ngày, chẳng lẽ bạc đó ngươi tiêu sạch ? Hay là ngươi thông đồng với Cố gia che mắt thánh thượng, khi quân lừa chúa?”

 

Lục Bạch Du chỉ chờ câu của ông , xong càng tỏ kinh hãi tột độ.

 

“Xin Bệ hạ bớt giận! Thần phụ đáng c.h.ế.t muôn , vì phạm tội khi quân. Hầu phủ ngập tràn trung liệt, thần phụ cho mười lá gan cũng dám khi quân.”

 

Thấy nàng vẻ buông lỏng lời lẽ, Thiên Hưng Đế cũng dịu giọng , dò hỏi: “Vậy là ý gì?”

 

Lục Bạch Du: “Thái t.ử điện hạ ngọc thụ lâm phong, nữ t.ử khuê các trong kinh thành ai mà chẳng mười phần ngưỡng mộ? Thần phụ , mà là dám ạ!”

 

Thiên Hưng Đế: “Trẫm đích ban hôn, ngươi còn gì mà dám?”

 

“Không dám giấu giếm Bệ hạ, mấy ngày thần phụ vì quá nhớ thương phu quân khuất thể nào nguôi ngoai, đành mượn rượu giải sầu. Nào ngờ lúc say hồ đồ, nhận nhầm... nhận nhầm tên đầu bảng của Nam phong quán là phu quân khuất. Thần phụ tương tư nan giải, thêm men rượu càn, vung năm vạn lượng bạc chuộc cho gã đầu bảng ...”

 

“Hoang đường!” Thiên Hưng Đế tức giận đến nghiến răng trèo trẹo: “Một gã tiểu quan... chốn thanh lâu mà giá tới năm vạn lượng bạc ? Lục thị, ngươi thật sự coi trẫm là kẻ hồ đồ tuổi già ?”

 

Lục Bạch Du ngượng nghịu, giơ năm ngón tay lên với ông : “Không dám dối Bệ hạ, thần phụ... thần phụ lỡ tay chuộc một lúc năm ...”

 

Gân xanh trán Thiên Hưng Đế nổi giật đùng đùng: “Tốt, lắm, Lục thị, ngươi lắm...”

 

“Nếu sớm Bệ hạ ân điển ngày hôm nay, thần phụ dám càn phóng túng như thế?” Lục Bạch Du dập đầu bái lạy, sợ hãi :

 

“Chỉ là hiện giờ thần phụ mang danh nhơ nhuốc, dám liên lụy đến uy nghi của hoàng thất, để trong thiên hạ chê !”

 

Thiên Hưng Đế mặt biến sắc nàng một lúc lâu, đột nhiên lớn giọng quát: “An Phúc Toàn.”

 

An Phúc Toàn: “Lão nô mặt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-75-gian-go-trong-dang-van.html.]

 

“Đi tra ngay cho trẫm, xem lời của Cố Tứ phu nhân đúng sự thật .” Ánh mắt lạnh lùng của ông như những lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng Lục Bạch Du, hận thể róc xương lóc thịt nàng: “Nếu nửa lời dối trá, trẫm nhất định trừng trị tha.”

 

Lục Bạch Du thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Việc nàng nhờ Từ Phượng Tiên tung tin đồn, vốn dĩ chỉ là để đề phòng kẻ lấy khoản năm vạn lượng khó dễ.

 

Ai ngờ vô tình hóa giải một toan tính của cẩu hoàng đế.

 

“Thần phụ nhát như chuột, lấy gan mà dám khi quân.” Lục Bạch Du tỏ vẻ thật thà,

 

“Không dám giấu Bệ hạ, hiện giờ năm tên tiểu quan vẫn đang thần phụ nuôi ở biệt viện, Bệ hạ nếu gặp...”

 

“Câm miệng!” Thấy sắc mặt nàng bình thản, Thiên Hưng Đế liền chuyện tám chín phần mười là thật.

 

Đi sai một nước cờ, ông ít nhiều cũng cảm thấy cam lòng.

 

nếu cứ thế mà thả Lục Bạch Du , ông càng .

 

“Còn ngây đó gì? Sao ngay!”

 

Lục Bạch Du giả vờ hiểu những toan tính nhỏ nhen của ông , nịnh nọt thăm dò: “Nếu Bệ hạ còn vấn đề gì về long thể nữa, thần phụ thể theo An công công xuất cung ? Đợi Bệ hạ điều tra rõ thực hư, thần phụ tới nhận phạt cũng muộn.”

 

“Không vội. Ngươi cung một chuyến chẳng dễ dàng gì, đến thì tiện thể thăm khám bệnh tình cho Thái hậu một phen .” Thiên Hưng Đế bỗng dịu giọng,

 

“Trẫm thấy thuật châm cứu của ngươi, cả Thái y viện chẳng ai sánh kịp. Vừa , Thái hậu cũng chứng đau đầu, nếu ngươi thể giúp giảm bớt phần nào, trẫm lẽ sẽ tha cho cái tội càn của ngươi hôm nay.”

 

Cẩu hoàng đế, cứng liền chuyển sang mềm!

 

Lục Bạch Du thầm c.h.ử.i trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn vô cùng cung kính: “Thần phụ nhất định sẽ dốc hết sức lực.”

 

Đây chẳng là buồn ngủ gặp chiếu manh .

 

Nàng đang đau đầu cách nào để tiếp cận Thái hậu, thì Thiên Hưng Đế tự dâng cơ hội đến tận miệng.

 

Thấy nàng ngoan ngoãn phục tùng, sắc mặt Thiên Hưng Đế mới khá lên đôi chút.

 

Ông định lên tiếng, thì từ bên ngoài đại điện đột nhiên vang lên một tiếng “Đùng” đinh tai nhức óc.

 

Tiếng trống trầm đục và dội xa, tựa như một tiếng sấm rền x.é to.ạc sự tĩnh lặng của đại điện, chấn động đến mức màng nhĩ của Lục Bạch Du cũng rung lên.

 

Nàng còn đang ngơ ngác, thấy sắc mặt Thiên Hưng Đế thoắt cái biến sắc.

 

【Đùng đùng ——】

 

【Đùng đùng đùng ——】

 

Tiếng trống vang dội khiến Thiên Hưng Đế lập tức chau mày:

 

“Trống Đăng Văn bao nhiêu năm đ.á.n.h cất tiếng, hôm nay là kẻ to gan nào dám càng như ?”

 

Hóa đây chính là chiếc trống Đăng Văn trong truyền thuyết.

 

Nhịp tim Lục Bạch Du hẫng một nhịp, lòng bàn tay tức khắc rịn đầy mồ hôi ướt đẫm.

 

Sắc mặt An Phúc Toàn cũng biến đổi theo: “Triệu Hỷ, ngươi xem rốt cuộc là chuyện gì?”

 

“Nô tài tuân chỉ.” Triệu Hỷ chạy vội khỏi Càn Chính Điện.

 

Thiên Hưng Đế nghiêm nghị ngai vàng, ngón tay gõ nhịp tay vịn vẻ đầy bực dọc.

 

Thấy ông dường như quên mất sự tồn tại của , Lục Bạch Du cũng cố gắng thu , bộ như khúc gỗ hồn.

 

Chừng một nén nhang , Triệu Hỷ vội vã , sắc mặt chẳng còn giữ vẻ thong dong lúc nãy.

 

“Khởi bẩm Bệ hạ... Nam t.ử đ.á.n.h trống Đăng Văn bên ngoài triều đình tên là Dương Thành, nguyên là nha dịch của Bắc Trấn Phủ Ty thuộc Cẩm Y Vệ. Hôm nay đ.á.n.h trống Đăng Văn, là để tố cáo An Phúc Toàn, An công công.”

 

Triệu Hỷ lo lắng nuốt nước bọt, ánh mắt đầy e ngại liếc An Phúc Toàn đang cạnh Thiên Hưng Đế:

 

“Hắn ... An công công bắt cóc quả phụ và đứa em gái nhỏ của để uy h.i.ế.p, ép hạ độc Trấn Bắc hầu Cố Trường Canh. Hắn nhớ đến công lao hộ quốc của Cố Hầu gia, lương tâm c.ắ.n rứt, nên hôm nay dù đổi lấy cái c.h.ế.t cũng nhất quyết đ.á.n.h trống Đăng Văn để cáo ngự trạng, vạch trần tội ác hãm hại công thần của An công công!”

 

 

Loading...