Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 74: Trẫm hứa cho ngươi làm Thái tử Trắc phi

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:18:50
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Bạch Du đây là một bữa tiệc Hồng Môn Yến, hơn nữa còn là loại về.

 

Nàng khẽ trầm ngâm giây lát, vén rèm bước xuống xe, tự nhiên hào phóng nở nụ với tên tiểu thái giám:

 

“Vốn dĩ Bệ hạ triệu kiến, thần phụ dám từ chối nửa lời. công công cũng thấy đấy, thần phụ từ chốn xui xẻo như Chiếu Ngục trở về, hiện giờ ngợm lem luốc, dám để Bệ hạ chướng mắt? Cúi xin công công cho một chút thời gian để tắm gội, chải chuốt mới theo ngài tiến cung diện thánh, ?”

 

Nàng chỉ khẽ liếc mắt hiệu, Cố Chín tươi tiến lên, dúi hai tờ ngân phiếu tay tên tiểu thái giám.

 

Tiểu thái giám lướt qua bộ dạng lấm lem bùn đất và vết m.á.u của nàng, mặt cũng lộ nét ghê tởm:

 

“Nếu , xin Tứ phu nhân nhanh tay một chút, đừng để Hoàng thượng chờ lâu. Chậm trễ giờ giấc, cũng khó mà báo cáo .”

 

Về đến hầu phủ, nhân lúc lão quản gia dẫn tiểu thái giám đình nghỉ ngơi, Lục Bạch Du dặn dò nhanh Cố Chín vài câu:

 

“Lần tiến cung , chắc thể ngay, nhưng đừng lo, tự cách bảo vệ . Nếu việc nhỏ quyết đoán thì thể hỏi Lý Ngộ Bạch. nếu gặp việc lớn... lời của Lý Ngộ Bạch thể tin . Bất đắc dĩ lắm, hãy tìm cách trộn đại lao của Hình Bộ, Hầu gia sẽ tự định đoạt.”

 

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

 

“Ngươi tìm Lý Ngộ Bạch về đây cho .” Lục Bạch Du phẩy tay, “Tìm thấy cũng chẳng , nhưng chuyện của tên Dương Thành nhất định cho xong. Tìm thì mang đến cho Lý Ngộ Bạch, thế nào.”

 

Cố Chín đáp: “Đã cử , nếu gì bất trắc thì khi trời tối sẽ tin tức.”

 

Lục Bạch Du thêm gì nữa, cầm b.út một đơn t.h.u.ố.c xoay phòng tắm.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Đợi đến khi nàng tắm gội, y phục xong bước , Lý Ngộ Bạch chờ sẵn bên ngoài.

 

“Chủ t.ử ắt hẳn rõ chuyến tiến cung là Hồng Môn Yến ? Ta đoán bệnh cũ của Hoàng thượng tái phát chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là giam lỏng trong thâm cung.”

 

“Vậy thì ?” Lục Bạch Du mỉm ngước , “Là Hồng Môn Yến, thì sẽ cho ?”

 

Lý Ngộ Bạch nàng một lát, cũng bật : “Cơ hội ngàn năm một thế , thể chứ.”

 

“Ồ?” Lục Bạch Du ẩn ý trong lời , “Xin ngài chỉ giáo cho?”

 

Lý Ngộ Bạch : “Chủ t.ử , Thánh Thượng hiện tại là con ruột của Thái hậu ? Thiên Hưng Đế thể bước lên ngai vàng, ngoài việc Tiên thái t.ử hãm hại bằng thuật vu cổ tống ngục , còn nhờ sự lựa chọn của Vương hoàng hậu – nay là Vương Thái hậu.”

 

Chuyện quả thực trong sách hề đề cập tới.

 

Lục Bạch Du là "xuyên " từ bên ngoài , tự nhiên thể nguồn tin nhạy bén như bản địa là Lý Ngộ Bạch.

 

“Ý ngươi là, quyền thế của Vương Hoàng hậu hồi đó vô cùng hiển hách?”

 

“Có thể như . Vương Hoàng hậu xuất là đích nữ của một thế gia danh giá, từng nhận sự sủng ái tột bậc chốn hậu cung thời Tiên đế.” Lý Ngộ Bạch gật đầu, “Chỉ tiếc là bà cả đời con, cuối cùng dọn đường để kẻ khác hưởng lợi.”

 

“Ta nhớ Tiên hoàng hậu khuất, tức là mẫu của Thái t.ử, cũng mang họ Vương?” Lục Bạch Du chợt nảy suy nghĩ, “Vậy nên Vương Thái hậu gả cháu gái ruột của cho Đương kim Thánh thượng?”

 

“Chính xác.” Lý Ngộ Bạch mỉm nàng, “Bởi thế mới đây là cơ hội ngàn năm một.”

 

Chẳng là cơ hội ngàn năm một ?

 

Vương Thái hậu gả cháu gái ruột cho Thiên Hưng Đế là để củng cố vị thế gia tộc trong triều.

 

nay, Thiên Hưng Đế nuôi ý định phế Thái t.ử, điều đồng nghĩa với việc đang tổn hại đến lợi ích gia tộc của Thái hậu.

 

Thái hậu nếu , chắc chắn sẽ khoanh tay .

 

E rằng việc Thiên Hưng Đế vội phế bỏ Thái t.ử trong mấy ngày , cũng phần kiêng dè từ phía Thái hậu.

 

“Ta thế nào .”

 

Đâm thóc, chọc gạo chứ gì?

 

Trò nàng rành lắm!

 

Từ bên ngoài tiếng bước chân văng vẳng vọng , Lục Bạch Du cầm cây trâm bạch ngọc bàn trang điểm cài lên tóc:

 

“Sau khi , chuyện ở đây đành nhờ .”

 

Ánh mắt Lý Ngộ Bạch dừng b.úi tóc của nàng, sửng sốt một lúc: “Chiếc trâm bạch ngọc , nay từng thấy chủ t.ử đeo bao giờ?”

 

“Hôm nay mới tìm thấy thôi.” Lục Bạch Du khẽ động lòng, hỏi vặn : “Sao , cây trâm vấn đề gì ?”

 

Ánh mắt Lý Ngộ Bạch lộ vẻ nôn nóng hiếm thấy: “Chủ t.ử thể cho thuộc hạ mượn chiếc trâm xem qua một chút ?”

 

Lục Bạch Du thuận tay rút cây trâm đưa cho , ánh mắt kín đáo quan sát phản ứng của .

 

Đôi mắt vốn đang bừng sáng sự mong đợi của Lý Ngộ Bạch khi xem xét kỹ chiếc trâm, phút chốc biến thành sự thất vọng não nề.

 

“Thuộc hạ chỉ thấy chiếc trâm chế tác cổ phác, kiểu dáng kỳ lạ, nên chút tò mò mà thôi.” Hắn trả chiếc trâm cho nàng.

 

Lục Bạch Du còn định hỏi thêm, nhưng tiếng bước chân bên ngoài tiến gần.

 

Nàng đành nuốt những lời định bụng, cầm lấy đơn t.h.u.ố.c bàn đưa cho : “Có đơn t.h.u.ố.c , chuyện ở Chùa Hoàng Giác coi như giải quyết xong.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-74-tram-hua-cho-nguoi-lam-thai-tu-trac-phi.html.]

 

Nói xong, nàng định .

 

Phía , Lý Ngộ Bạch bất chợt gọi giật nàng .

 

“Chủ t.ử...” Hắn ngập ngừng một lát, móc từ trong tay áo một tấm lụa vẽ bản đồ đưa cho nàng:

 

“Đây là bản đồ của hoàng cung, đó ghi chú chi tiết về đường hầm bí mật trong cung của Tiên thái t.ử. Nếu lỡ bước đường cùng... chủ t.ử thể theo đường hầm mà trốn thoát.”

 

Bản tính Lý Ngộ Bạch vốn tàn nhẫn, việc gì cũng đầy toan tính tư lợi, tâm đề phòng cực kỳ cao.

 

Việc chịu lấy tấm bản đồ hoàng cung giao cho nàng lúc , quả là điều ngoài sức tưởng tượng của Lục Bạch Du.

 

“Đa tạ .” Nàng nhanh ch.óng cất tấm bản đồ gian.

 

tin năng lực của , chắc chắn ngài sẽ để dùng đến tấm bản đồ .”

 

Nàng thu nụ , ánh mắt toát lên vẻ nghiêm nghị từng .

 

những lời nữ t.ử mắt chẳng thể tin , nhưng khoảnh khắc , Lý Ngộ Bạch vẫn mê hoặc bởi ánh mắt chân thành đó, tự dưng nảy sinh một nỗi kích động "Kẻ sĩ nguyện vì tri kỷ mà c.h.ế.t".

 

Hắn cụp mắt lảng tránh ánh của nàng, khẽ gật đầu: “Thuộc hạ nhất định sẽ dốc hết sức , tuyệt đối để chủ t.ử thất vọng.”

 

Trên đường tiến cung, Lục Bạch Du cân nhắc mãi, cuối cùng vẫn quyết định cất cây trâm bạch ngọc trong gian.

 

Tuy rằng khi gian xuất hiện chấn động, những vật phẩm như bạch ngọc nguy cơ nuốt chửng, nhưng thái độ của Lý Ngộ Bạch vẫn khiến nàng khỏi bận tâm.

 

Hơn nữa, đây là món đồ Cố Trường Canh tặng nàng. Nhỡ tên cẩu hoàng đế già khú phát hiện , ai mà sẽ rước thêm họa gì!

 

Khi cung, tên tiểu thái giám dẫn nàng thẳng đến Càn Chính Điện, nhưng đến cửa đại điện thì tên thái giám túc trực cản .

 

“Phiền Cố Tứ phu nhân đợi một lát, Bệ hạ đang bận bàn chính sự với mấy vị đại thần!”

 

Lục Bạch Du đưa đến sảnh phụ bên cạnh, một lúc còn dâng lên điểm tâm và nước .

 

Lúc đầu nàng cứ ngỡ cẩu hoàng đế đang cố tình "treo niêu" , cho đến khi thấy giọng tức giận bừng bừng của Thiên Hưng Đế vang từ chính điện, nàng mới nhận trách nhầm :

 

“Hặc tấu, hặc tấu, chỉ hặc tấu! Bọn ngự sử rảnh rỗi quá việc gì ?”

 

“Lại còn bọn Thái học sinh của Quốc T.ử Giám nữa. Chúng ăn lộc của triều đình, nhận tiền trợ cấp của triều đình, thế mà dám chống đối triều đình. Mấy cái lời lẽ trẻ con ngây ngô đó, ai cho phép chúng dám can dự việc triều chính?”

 

“Tên Chu Lẫm việc ngày càng thiếu quyết đoán! Mấy gã thư sinh ốm yếu trói gà c.h.ặ.t, mà cũng khiến e dè, bó tay bó chân như ? An Phúc Toàn, ngươi , bảo cấm quân đưa , tống cổ hết lũ Thái học sinh đó Thiên lao cho trẫm.”

 

“Bệ hạ vạn !” Trong điện rõ là ai đang lên tiếng can ngăn:

 

“Bệ hạ sớm ấn định sẽ mở Ân khoa mùa thu năm nay, nếu những Thái học sinh gặp chuyện lúc , ắt sẽ ảnh hưởng đến kỳ Ân khoa sắp tới.”

 

Thiên Hưng Đế dường như tức đến cùng cực, còn đập cả bàn ngay tại chỗ.

 

“Cái cũng , cái cũng xong! Trẫm hoàng đế mà chỗ nào cũng chèn ép, hoàng đế còn cái ý nghĩa gì nữa?”

 

Lục Bạch Du mỉm đắc ý.

 

Xem áp lực mà ba ngàn Thái học sinh gây cho tên cẩu hoàng đế quả thực hề nhỏ.

 

đến khi nàng gọi diện kiến, thì cảm xúc của Thiên Hưng Đế rõ ràng bình tĩnh nhiều.

 

Lục Bạch Du cung kính hành lễ mặt : “Thần phụ Lục Bạch Du tham kiến Bệ hạ.”

 

“Đứng lên , trẫm đang đau đầu dữ dội.”

 

Lần thì Thiên Hưng Đế đau đầu thật!

 

Hắn vẫy tay gọi nàng gần: “Ngươi châm cho trẫm vài kim , giúp trẫm thư giãn một chút.”

 

Lát , một tên tiểu thái giám dâng hộp kim châm lên: “Cố Tứ phu nhân, mời.”

 

Lục Bạch Du giữ c.h.ặ.t quy tắc "mắt mũi, mũi tim", ngoài việc châm cứu, nàng tuyệt đối im lặng, buông lời dư thừa, cũng hỏi han điều gì.

 

Thế nhưng, nàng thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt soi mói của Thiên Hưng Đế từng rời khỏi một giây phút nào.

 

Lục Bạch Du rõ tên cẩu hoàng đế đang giấu giếm điều gì trong hồ lô, nên đành dùng chiến thuật "dĩ bất biến ứng vạn biến".

 

điều gì đến thì vẫn sẽ đến. Khi nàng rút mũi kim cuối cùng , Thiên Hưng Đế đột nhiên u ám lên tiếng:

 

“Lục thị, ngươi thấy Thái t.ử của trẫm thế nào?”

 

Lục Bạch Du ngửi thấy mùi bất thường từ câu hỏi , bèn cẩn trọng đáp: “Thái t.ử mang khí độ rồng phượng, đương nhiên là cực kỳ ạ!”

 

Thiên Hưng Đế tiếp lời: “Vậy nếu trẫm gả ngươi cho Thái t.ử Trắc phi, thì cũng là bôi nhọ ngươi chứ?”

 

Lục Bạch Du: “...”

 

Khoan , tên cẩu hoàng đế học cái thói đòn chớp nhoáng mà hề dấu hiệu báo từ bao giờ ? Đến một chút thời gian chuẩn cũng cho nàng ?

 

 

Loading...