Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 67: Tống Nguyệt Cần tát Chu Lẫm một bạt tai
Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:18:43
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lời , sắc mặt những trong sương phòng phút chốc kịch biến.
Lý Ngộ Bạch cau mày, thần sắc cũng trở nên vô cùng ngưng trọng.
Trấn Bắc hầu Cố Trường Canh tuy trở thành một phế nhân từ lâu, nhưng lượng theo phò tá trong quân vẫn đông đảo vô cùng.
Mặc kệ là phế nhân , chỉ cần còn sống, thì chính là cây định hải thần châm trong lòng bao nhiêu .
nếu thực sự c.h.ế.t... Lòng sẽ ly tán, nhiều chuyện sẽ trở nên vô cùng phiền toái.
Ngay cả những mưu đồ mà tính toán từ , cũng sẽ vì cái c.h.ế.t của Cố Trường Canh mà sinh biến .
Nếu như , cớ tên cẩu hoàng đế bằng giá trừ khử Cố Trường Canh cho bằng .
“Cẩu hoàng đế thật khinh quá đáng!” Hai mắt Cố Chín đỏ ngầu, rút phắt kiếm định :
“Hôm nay dẫu liều cái mạng quèn , cũng g.i.ế.c để báo thù cho Hầu gia!”
Cố Mười Một: “Cửu ca, cùng .”
“Gấp gáp cái gì? Hỗn loạn cái gì? Còn tới bước đường cùng mà các ngươi rối loạn hết cả lên, Hầu gia ngày thường dạy dỗ các ngươi như ?”
Lục Bạch Du lớn tiếng quát lạnh cắt ngang hai , “Hầu gia tắt thở ?”
Cố Mười Một đưa tay lên quệt mặt, nức nở : “Tuy vẫn tắt thở, nhưng tình hình cũng khả quan lắm, e rằng lành ít dữ nhiều.”
“Chưa tắt thở, chứng tỏ đó là loại độc d.ư.ợ.c kiến huyết phong hầu.” Lục Bạch Du khẽ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu bình tĩnh phân phó:
“Lý Ngộ Bạch, đối diện quán ăn, ngươi sang đó xin chủ quán một ít nước gừng tươi pha loãng với nước. Thời tiết dạo oi bức, quán ăn thường chuẩn canh đậu xanh để giải nhiệt cho khách, ngươi mua luôn một ít về đây.”
“Cố Chín, ngươi nhanh chân, chạy đến tiệm t.h.u.ố.c mua đại hoàng, phiên tả diệp về sắc lấy nước; cam thảo, thăng ma đều tác dụng giải bách độc, ngươi cũng mua một ít về sắc lấy nước. Nấu xong thì mang ngay đến Chiếu Ngục, nhớ là thật nhanh.”
“Cố Mười Một, quan trọng là sữa bò, sữa dê sữa đậu nành, tóm cứ kiếm một trong ba thứ đó là . Nhớ kỹ là tươi mới, tuyệt đối lấy loại hỏng đổi vị. Tìm thì mang ngay đến Chiếu Ngục cho .”
Nói xong, nàng chạy xuống lầu xin tiểu nhị một túi nước ấm, dặn bỏ thêm chút muối trong.
Trong thời gian dắt ngựa , Lý Ngộ Bạch mang nước gừng và canh đậu xanh về, chia từng túi nước đưa cho nàng.
Lục Bạch Du nhảy lên ngựa, tay giơ roi, ánh mắt trịnh trọng : “Tiên sinh, nếu từ giờ trở biến cố gì xảy , việc ở đây xin trông cậy sự tùy cơ ứng biến của .”
Không hiểu , Lý Ngộ Bạch cảm nhận một mùi vị xui xẻo, điềm gở từ câu .
kịp để cất lời, Lục Bạch Du quất ngựa lao như bay, bóng dáng nàng phút chốc mất hút giữa con phố ồn ào tấp nập.
Một lát , Lý Ngộ Bạch thu ánh mắt , cũng xoay về hướng ngược .
Trở cửa Chiếu Ngục, Lục Bạch Du xuống ngựa liền lập tức ăn ngay quả bế môn canh ( đóng cửa từ chối tiếp khách).
“Xin Tứ phu nhân, hôm nay Chiếu Ngục thể .”
Kể từ khi Cố Trường Canh giam ngục, đám trong Chiếu Ngục đều Cố Đông Xuyên dùng bạc nhét no nê .
Lục Bạch Du liền sự việc hôm nay ẩn khuất, còn là chuyện mà bạc thể giải quyết nữa.
Nàng lùi vài bước, ngước mắt , đáy mắt ánh lên tia sắc lạnh: “Là Chu Lẫm bảo ngươi cản ?”
“To gan, danh xưng của Chỉ huy sứ chúng há để cho ngươi gọi bừa như ?” Ánh mắt tên Cẩm Y Vệ né tránh, nhưng mặt lộ vẻ giận dữ, quát lớn:
“Nếu nể tình ngươi là nữ nhân, sớm khách khí với ngươi ! Mau cút , sẽ đuổi cổ ngươi đấy.”
Từ vẻ tức giận giả tạo của , Lục Bạch Du nhận vài phần sự yếu ớt giấu vẻ ngoài cứng cỏi, trong lòng nàng lờ mờ đoán điều gì đó.
Nàng từ từ tiến sát gần , mỉm chậm rãi, thấp giọng : “Chỉ huy sứ của các ngươi căm ghét nhất là bọn phản chủ, ngươi lén lút giở trò lưng , chẳng lẽ sợ ?”
Danh tiếng của Chu Lẫm chỉ trẻ con ngừng đêm, mà còn là nỗi kinh hoàng tột độ trong chính hàng ngũ Cẩm Y Vệ.
Trong triều đình xưa nay luôn tồn tại những cuộc tranh giành phe phái ngớt, và Cẩm Y Vệ cũng chẳng là một khối sắt thống nhất vững chắc.
kẻ phản bội Chu Lẫm , lột da sống ngay mặt bộ lính Cẩm Y Vệ.
Khi lưỡi d.a.o sắc lẹm rạch dọc theo lưng và m.ô.n.g, kẻ đó vẫn còn gào thét mắng c.h.ử.i t.h.ả.m thiết. khi d.a.o lia đến tay chân và chuyển sang n.g.ự.c, chỉ còn rên rỉ đau đớn và van xin c.h.ế.t cho nhanh.
Chu Lẫm vẫn buông tha cho . Mặc cho gào thét, van xin t.h.ả.m thiết, tay cầm d.a.o của Chu Lẫm vẫn vững như bàn thạch.
Mãi cho đến khi lưỡi d.a.o lia tới cổ, kẻ đó mới tắt thở.
Chu Lẫm lệnh vứt xác bãi tha ma cho ch.ó hoang ăn thịt. Sau đó, với tội danh lộ bí mật và thanh trừng nội gián, báo cáo sự việc lên , và ngay cả Hoàng thượng cũng chẳng mảy may trách cứ một lời.
Nhớ những chuyện kinh khủng trong quá khứ đó, tên Cẩm Y Vệ vô thức rùng , khí thế vốn đ.á.n.h gục ba phần.
Thu hết phản ứng của mắt, Lục Bạch Du thừa thắng xông lên:
“Ta hôm nay các ngươi quyết tâm đẩy Cố Trường Canh chỗ c.h.ế.t! , hầu phủ kẻ nhát gan, sớm chuẩn sẵn tinh thần đón nhận cái c.h.ế.t. khi c.h.ế.t, cũng lôi theo vài kẻ c.h.ế.t chùm cho đỡ buồn. Hôm nay kẻ nào dám gan ngăn cản gặp , bản lĩnh kéo theo kẻ đó xuống mồ cùng!”
Khi thốt những lời , rõ ràng gương mặt nàng hề biểu cảm gì thái quá, vóc dáng cũng thấp bé hơn một cái đầu. tên Cẩm Y Vệ vô cớ sinh một loại ảo giác, dường như bản tự nhiên thấp bé hơn nàng vài phần.
“Nực , ngươi thật sự nghĩ tiểu gia đây dễ dọa thế ?”
Lục Bạch Du như , thêm lời nào.
Nhớ màn thể hiện của nàng tại Tần Vương phủ ngày hôm đó, tên Cẩm Y Vệ tự nhiên thấy chùn bước thêm vài phần.
“Quan gia, Hầu gia nhà dẫu cũng chỉ là một sắp c.h.ế.t, ngài còn sợ cái gì chứ?” Lúc Lục Bạch Du mới hạ giọng, nhẹ nhàng thở dài, “Cho sự tiện lợi cũng chính là tạo thuận lợi cho chính , ngài thấy ?”
Nói đoạn, nàng dúi một tờ ngân phiếu mệnh giá một ngàn lượng tay .
Tên Cẩm Y Vệ đó nàng mượn danh Chu Lẫm để áp đảo khí thế, sự liều lĩnh đòi đồng quy vu tận của nàng cho kinh hãi.
Giờ phút , thấy nàng dịu giọng nhún nhường giữ thể diện cho , hối lộ một ngàn lượng bạc, cũng thuận đà xuống nước, còn khăng khăng như nãy nữa.
“Ta cũng chẳng ý định khó ngươi, thật sự là ... Tứ phu nhân, với ngươi cứ kì kèo thế một lát, cũng chẳng lỡ dở chuyện gì của ngươi . Chuyện , chỗ Chỉ huy sứ chúng ...”
“Vừa chuyện gì xảy ? Vừa chẳng chuyện gì xảy cả!” Lục Bạch Du đáp ý nhị, “ mà quan gia, lát nữa nếu của hầu phủ tới, mong ngài hãy mở cho một lối tiện lợi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-67-tong-nguyet-can-tat-chu-lam-mot-bat-tai.html.]
Nói xong, nàng vội vã bước nhanh Chiếu Ngục.
Mới xuống đến tầng thứ hai, một mùi nấm mốc xộc thẳng mũi.
Khác với sự vắng vẻ, lạnh lẽo , Chiếu Ngục giam giữ đầy .
Trong bầu khí ngột ngạt oi bức, thoang thoảng từng đợt mùi hôi thối của vết thương mưng mủ, quyện lẫn mùi nước tiểu, mùi mồ hôi, mùi hôi nách và mùi m.á.u tanh nồng, khiến buồn nôn.
Nghe thấy tiếng bước chân, các phạm nhân đang la liệt khắp nơi đồng loạt đưa mắt về phía nàng.
“A Du.”
“Tứ tỷ.”
“Tứ phu nhân.”
Nhiều giọng đồng loạt cất lên bên tai nàng, trong đó gọi to nhất là cha cặn bã và em trai phiền phức của nàng.
Lục Bạch Du phớt lờ như thấy, khi lướt qua bọn họ, đến một cái liếc mắt nàng cũng chẳng thèm ném cho họ.
“A Du thật là tuyệt tình, đến nửa phần tình nghĩa ngày xưa cũng thèm màng tới, nỡ lòng chơi một vố đau đớn như ...”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Từ căn buồng giam rộng rãi, sạch sẽ nhất, giọng hờn dỗi, trách móc của Tiêu Cảnh Trạch vọng .
Rõ ràng sa sút đến bước đường , mà vẫn giữ cái điệu bộ nhàn tản, thong dong, giọng vẫn phảng phất ý .
Lục Bạch Du bày vẻ mặt "ngươi đang cái tiếng ch.ó gì ", bước chân chân càng rảo nhanh hơn.
Tiêu Cảnh Trạch chẳng hề để tâm đến thái độ khó chịu đó: “Cố Trường Canh mà c.h.ế.t, thì thể trụ cột chống đỡ cho hầu phủ cũng chẳng còn ai. Ở Cố gia cũng chẳng tiền đồ gì, A Du chi bằng sớm thức thời quy thuận bổn vương, bổn vương hứa sẽ cho nàng một tương lai tươi sáng rạng ngời!”
“Ngươi ?” Bước chân Lục Bạch Du khựng .
“Không .” Đôi mắt phượng hẹp dài của Tiêu Cảnh Trạch ngập tràn sự xảo quyệt, “ dù , A Du cũng tin, ?”
Lục Bạch Du hừ lạnh một tiếng, ngoảnh đầu mà bước thẳng đến phòng giam áp ch.ót.
Tất cả những trong Cố gia đều giam giữ ở bên trong. Lúc , rối loạn cả lên vì chuyện Cố Trường Canh trúng độc.
Trong tiếng nức nở nghẹn ngào, mở lời : “Tứ tẩu, tẩu nhất định cứu Đại ca!”
“Yên tâm .” Lục Bạch Du gật đầu với nàng , bước chân hề dừng nửa giây.
Nói xong, nàng đến căn phòng giam cuối cùng.
Cùng lúc tên lính Cẩm Y Vệ mở khóa cho nàng, một mùi chua chua khó ngửi nồng nặc xộc thẳng mặt.
Lục Bạch Du mặt đổi sắc, đưa cho tên Cẩm Y Vệ hai nén bạc: “Phiền quan gia tìm giúp cái chổi để quét dọn nơi một chút.”
Tên Cẩm Y Vệ tinh ý hơn hẳn tên gác cửa lúc nãy, rõ nàng đang tìm cách đuổi khéo , liền nhận lấy bạc xoay rời ngay.
“Hầu gia...”
Dưới ánh đèn dầu leo lét.
Cố Trường Canh cuộn ở một góc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu ngừng lăn dài trán , ướt đẫm mái tóc rối bù.
Đôi môi mỏng vốn luôn mang vẻ ửng hồng đầy bệnh tật của , lúc chuyển sang màu tím tái. Thỉnh thoảng, từ khóe môi trào một chút bọt mép.
Nghe thấy tiếng gọi, hàng mi khẽ rung rinh. Một lúc lâu , mới khó nhọc mở mắt về phía nàng, nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt trở nên đờ đẫn, vô hồn.
Lục Bạch Du vội vã bước tới, ôm gọn lòng: “Hầu gia, đến muộn .”
Thấy xung quanh ai, nàng nhanh ch.óng lấy túi nước gừng từ trong gian , đổ ừng ực miệng .
Nước gừng tanh nồng và cay xộc lên mũi. Chưa uống hết nửa túi, trong lòng thể chịu đựng nổi nữa.
“Uống tiếp !” Giọng Lục Bạch Du lạnh lùng, dứt khoát: “Chỉ uống hết mới thể sống sót.”
Hai tay Cố Trường Canh cào xé mạnh bạo xuống phiến đá lót nền bên . Móng tay sớm bong tróc, tứa m.á.u vì dùng lực quá độ.
Hắn tựa vòng tay của Lục Bạch Du thở dốc khó nhọc. Đợi khi ý thức dần trở , ép từng ngụm lớn nuốt xuống thứ nước đắng ngắt .
Một túi nước gừng trôi tuột xuống dày, chỉ chốc lát nôn thốc nôn tháo sót giọt nào.
Thấy việc kích nôn thành công, hàng lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Lục Bạch Du mới từ từ giãn .
Nàng mặc kệ bãi nôn mửa mặt đất, lấy thêm túi nước muối loãng từ trong gian đưa lên miệng : “Lại nào.”
Sau vài kích nôn, đôi môi tím tái của Cố Trường Canh cuối cùng cũng bớt sự xanh xao, nhưng sắc mặt càng trở nên nhợt nhạt hơn.
Lục Bạch Du cất túi nước gian, đút cho uống một ít canh đậu xanh.
lúc , hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Ngay đó, giọng trầm thấp đầy vẻ kìm nén của Chu Lẫm vang lên: “Cố Hầu gia thế nào ?”
“Tình hình lắm.” Tên lính Cẩm Y Vệ theo hầu mới mở miệng định , thì từ buồng giam áp ch.ót vang lên tiếng xiềng xích va đập chấn song sắt loảng xoảng.
“Chu Chỉ huy sứ, chuyện với ngài.” Giọng của Tống Nguyệt Cần lớn, nhưng mang theo sự phẫn nộ đang kìm nén.
Chu Lẫm hạ thấp giọng lệnh: “Ngươi tìm đại phu tới đây, lặng lẽ thôi.”
Nói xong, liếc nàng một cái thật nhanh thu hồi tầm mắt, bước chân dừng , tiến thẳng về phía buồng giam trong cùng.
Tên Cẩm Y Vệ lộ vẻ khó xử: “Đại nhân, chuyện e là...”
Trong lúc chuyện, Chu Lẫm bước tới buồng giam của Cố Trường Canh. Nhìn thấy Lục Bạch Du, trong ánh mắt dường như cũng hiện lên quá nhiều sự ngạc nhiên.
Đằng lưng, giọng của Tống Nguyệt Cần cất lên: “Chu Lẫm!”
Chu Lẫm đưa tay day day gốc mũi, ánh mắt lướt nhanh qua bãi nôn mửa mặt đất, sang tên lính Cẩm Y Vệ bên cạnh:
“Có Tứ phu nhân ở đây, chắc cần đại phu nữa . Ngươi mở cửa cho Cố Nhị phu nhân .”
Một lát , Tống Nguyệt Cần kéo lê sợi xích sắt bước tới.
Đầu tiên nàng về phía Cố Trường Canh đang trong phòng giam. Thấy , nàng mới nhắm c.h.ặ.t hai mắt , đó vung tay tát thật mạnh một cái má Chu Lẫm.