Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 413: Ta có phải hay không làm sai cái gì? (9)

Cập nhật lúc: 2026-03-31 11:15:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Nguyệt Cần rốt cuộc cũng xoay , đón lấy ánh mắt y.

 

Đôi mắt vốn sắc lạnh như chim ưng ngày thường, giờ khắc cuộn trào nỗi thống khổ cùng sự bướng bỉnh yếu ớt, tựa như dòng dung nham nóng rực chực chờ vỡ toang tầng băng tuyết.

 

Trái tim nàng như một cây kim nhỏ đ.â.m nhói một nhịp bất ngờ, theo bản năng lảng tránh ánh , nhưng thanh âm vẫn nỗ lực duy trì sự bình thản chút gợn sóng:

"Chu Lẫm, ngươi sai điều gì cả. Là vấn đề của chính , là ... vẫn chuẩn sẵn sàng."

 

"Chuẩn cái gì?" Y trân trân thẳng nàng chớp mắt, chịu buông tha cho dẫu chỉ là một biến động nhỏ nhặt nhất nét mặt nàng, giọng vặn vẹo sự chất vấn bức bách:

"Chờ nàng chuẩn xong, để xẻo sạch khỏi trái tim nàng ? Hay là đợi đến khi nàng cảm thấy, vật đổi dời, đủ để xoa dịu tất thảy, và nàng sẽ trở thành những kẻ xa lạ?"

 

"Bắc Thần ..." Tống Nguyệt Cần nhắm nghiền mắt , hàng mi dài khẽ run rẩy, giọng khó nhọc thốt :

"Thi cốt lạnh, đến nay chôn vùi nơi cũng chẳng ai . Chu Lẫm, khi thực sự dọn sạch cõi lòng ... Như , như đối với ngươi thật sự công bằng."

 

"Công bằng?" Chu Lẫm như thể thấy một câu chuyện nực nhất trần đời, đáy mắt hằn lên những tia vằn đỏ lự, tựa hồ thứ gì đó đang bùng cháy dữ dội, đang sụp đổ tan tành.

"Tống Nguyệt Cần, từ khi nào đòi hỏi sự công bằng từ nàng? Năm xưa đối xử với nàng như , khốn nạn đến thế... Lại từng cho nàng nửa phần công bằng ?!"

 

Bàn tay to lớn mang theo sức mạnh thể chối từ, vươn tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.

 

Lòng bàn tay y nóng hổi, lực đạo khống chế để nàng đau, nhưng siết vô cùng c.h.ặ.t. Hệt như kẻ c.h.ế.t đuối túm khúc gỗ trôi sông duy nhất, hệt như sợ rằng hễ nới lỏng tay, nàng sẽ hóa thành tia nắng cuối ngày tan biến vĩnh viễn.

 

"Ta cần sự công bằng!" Giọng y khàn , chất chứa sự quyết tuyệt như ăn cả ngã về :

"Ta chỉ cần nàng đừng xua đuổi . Hãy để bên cạnh nàng, dõi theo nàng, che chở cho nàng, lấy tư cách gì cũng ! Dẫu chỉ là một cái bóng cũng cam lòng."

 

Người đàn ông vốn kiêu ngạo khó thuần, giờ phút ánh mắt phơi bày trần trụi nỗi đau đớn và lời khẩn cầu hèn mọn.

 

Độ nóng truyền đến từ cổ tay khiến Tống Nguyệt Cần luống cuống hoang mang.

 

Nàng cố rút tay về, nhưng y nắm c.h.ặ.t hơn. Cái đụng chạm cực nóng tựa như nung đỏ trực tiếp da thịt, bỏng rát đến tận đáy lòng.

 

"Chu Lẫm, ngươi, ngươi điên ?" Nàng lảng tránh ánh mắt rực lửa của y, cổ họng nghẹn đắng:

"Đừng lời ngốc nghếch nữa. Ngươi là cánh tay đắc lực của Hầu gia, quân truân thể thiếu ngươi. Xưởng muối cũng thiếu một tên hộ vệ, càng cần một Chu Lẫm tự hủy hoại tiền đồ. Hơn nữa, sẽ ..."

 

"Cánh tay đắc lực ư? Tiền đồ ư?" Chu Lẫm nhếch mép bật một tiếng ý vị sâu xa. Tràng vương đầy sự tiêu điều và phó mặc.

 

Y cúi đầu, xích gần nàng, chất giọng trầm đục rành rọt từng chữ một, dội xuống cõi lòng nàng như những nhịp trống nặng nề:

"Tống Nguyệt Cần, nàng sẽ thật sự cho rằng... năm xưa gánh lấy ô danh kẻ phản bội, rời khỏi kinh thành theo Hầu gia đến chốn biên ải khổ hàn, cửu t.ử nhất sinh , là vì hết đường lui, là vì tham cái công tòng long dẹp loạn hư vô mờ mịt đó chứ?"

 

Bóng tối chạng vạng nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, sương phòng chợt tối sầm . Chỉ tia sáng rực cháy nơi đáy mắt y là hiển hiện rõ mồn một.

 

Vạn vật nín lặng, đến mức một tiếng kim rơi cũng thể thấy.

 

Ngón tay đang siết vạt áo của Tống Nguyệt Cần chợt thắt c.h.ặ.t.

 

Câu quá đỗi trần trụi, quá đỗi sắc nhọn. Đột ngột x.é to.ạc lớp vỏ bọc mà nàng vẫn luôn né tránh, đụng chạm đào sâu, xé nát cả cái vỏ bọc bình yên và cách gượng gạo giữa hai .

 

Y nâng trái tim mạnh mẽ cố chấp mà nồng nhiệt hèn mọn đó, đầm đìa m.á.u tươi, phơi bày trọn vẹn mặt nàng.

 

Môi Tống Nguyệt Cần mấp máy, nhưng phát hiện thể thốt nên lời, chỉ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối tắc nghẹn.

 

Thấy nàng nín lặng, tia sáng rực cháy điên cuồng nơi đáy mắt Chu Lẫm dần dần lụi tàn, chìm nghỉm bóng tối thẳm sâu đáy.

 

Y bỗng nhạo báng, khóe môi nhếch lên chua chát: "Nếu nàng, cái quân truân , quyền lực , cái thứ gọi là tiền đồ ... Đối với Chu Lẫm , thì tính là cái thá gì? Có ý nghĩa gì chứ?"

 

"Ngươi..." Đầu mũi Tống Nguyệt Cần cay xè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-413-ta-co-phai-hay-khong-lam-sai-cai-gi-9.html.]

 

Nhìn gương mặt nhợt nhạt và sự chấn động khó giấu nơi đáy mắt nàng, cơn cuồng nộ và tuyệt vọng va đập lung tung như xé rách l.ồ.ng n.g.ự.c Chu Lẫm dần dần chìm xuống, hóa thành sự kiên định gì lay chuyển nổi.

 

Y nàng thật sâu, tựa hồ khắc tạc dung nhan nàng tận xương tủy, hòa linh hồn .

 

"Nàng đến xưởng muối, , sẽ cản. , cũng cùng nàng." Thanh âm y lấy vẻ sắc lạnh quen thuộc:

"Phía Hầu gia, tự sẽ thỉnh mệnh. Quân truân vắng một Chu Lẫm , nhưng bên cạnh Tống Nguyệt Cần thể bảo vệ. Từ nay về , nàng ở , sẽ ở đó."

 

Tựa như sợ nàng phản đối, y đanh thép bồi thêm một câu: "Tống Nguyệt Cần, đây là lời bàn bạc."

 

Ngoài song cửa, bầy quạ lạnh lẽo về tổ lướt qua, để những tiếng kêu khàn đục.

 

Gió đêm lùa qua sân trống trải, cuốn theo bụi cát, tạo nên những tiếng nức nở âm ỉ, hồi lâu tan.

 

.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Đêm khuya, trong thư phòng Cố Trường Canh ánh nến vẫn lập lòe soi sáng.

 

Hắn đang trầm tư bản đồ Tây Bắc, vết than chì vẽ chồng chéo chi chít.

 

Tiếng gõ cửa vang lên, ngắn gọn, dồn dập, mang theo sự gấp gáp: "Hầu gia."

 

"Vào ."

 

Chu Lẫm đẩy cửa bước . Bộ y phục đen sẫm dường như cuốn theo cả hàn khí của màn đêm cuối xuân.

 

Sắc mặt y u ám, đôi mắt hằn đầy tơ m.á.u, nhưng tư thế ôm quyền hành lễ vẫn cẩu thả chút nào: "Hầu gia, mạt tướng việc cần bẩm báo."

 

Cố Trường Canh đặt b.út than xuống, ngước mắt y: "Nói ."

 

Yết hầu Chu Lẫm cuộn lên, giọng khô khốc: "Mạt tướng thỉnh cầu từ bỏ chức vụ hiện tại, xin theo Nhị phu nhân đến xưởng muối Tây Bắc hộ vệ."

 

Thư phòng bỗng chốc im lìm tĩnh lặng.

 

Ánh nến "bụp" một tiếng nổ lách tách, hắt lên sườn mặt tuấn tú của Cố Trường Canh lúc sáng lúc tối khó dò.

 

Ánh mắt dừng gương mặt căng cứng của Chu Lẫm một chốc, mới thong thả cất lời: "Lý do."

 

"Xưởng muối vị trí xa xôi, tuy trong khu vực cai quản của Tĩnh Vương, nhưng hỗn tạp vàng thau lẫn lộn. Nhị phu nhân phận nữ nhi, dẫu Thẩm Câu hộ tống, chung quy cũng..."

 

Lý do Chu Lẫm đưa thật gượng gạo, thậm chí đến y cũng chẳng thuyết phục nổi bản . Đó là một lý lẽ cân nhắc kỹ càng, mà giống như một bản năng nung nấu bởi cảm xúc.

 

"Chung quy là cái gì?" Giọng Cố Trường Canh buồn vui, nhưng khiến bầu khí nháy mắt chùng xuống,

"Ngươi cảm thấy sự an bài hộ tống của Tứ phu nhân dành cho Thẩm Câu đủ chu ? Hay là cho rằng, Nhị ngươi để mắt bảo vệ thì thể bước ?"

 

Chu Lẫm bỗng ngẩng phắt đầu. Trong ánh mắt xẹt qua tia chật vật vì chọc trúng tim đen, nhưng vẫn cố đ.ấ.m ăn xôi:

"Mạt tướng dám nghi ngờ sự an bài của Tứ phu nhân. Chỉ là... chỉ là tâm ý mạt tướng quyết, cam nguyện bảo vệ Nhị phu nhân an , dẫu muôn c.h.ế.t cũng chối từ."

 

"Tâm ý quyết?" Cố Trường Canh lặp bốn chữ , bỗng dưng khẽ bật .

 

Nụ cực nhạt, chạm đến đáy mắt, ngược còn toát sự thất vọng lạnh lẽo:

"Chu Lẫm, ngươi Tứ phu nhân một mực Nhị học bí pháp chế muối, thậm chí còn giao quyền quản lý cả một vùng xưởng cho tẩu ?"

 

 

Loading...