Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 118: Cơn Lốc Châu Chấu Và Sự Phẫn Nộ Của Dân Tị Nạn (5)
Cập nhật lúc: 2026-03-26 08:17:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tấm bạt che bằng vải dầu dày cộp ghìm c.h.ặ.t xuống, thế nhưng vẫn chẳng thể nào át tiếng vo vo đinh tai nhức óc đang x.é to.ạc bầu khí bên ngoài.
Ánh sáng le lói lọt qua khe hở bỗng chốc vỡ vụn bởi vô những bóng đen của bầy châu chấu lao tới tấp .
Cố Trường Canh nhanh ch.óng vươn dậy, nới rộng cách giữa hai . Thân hình cao lớn, vững chãi của tựa lưng vách xe đầy mệt mỏi, dường như cạn kiệt chút sức lực cuối cùng.
“Có thương ở ?”
Giọng khàn đục, mang theo chút âm hưởng rệu rã của thoát nạn. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt nàng với sự dè dặt, như xác nhận xem nàng bề gì .
Trong khí lẩn khuất một mùi m.á.u tanh thoang thoảng.
Lục Bạch Du khẽ lắc đầu, ánh mắt trượt từ khuôn mặt tái nhợt của xuống bả vai.
Trên lớp vải thô ráp của bộ áo tù, hai vệt m.á.u đỏ thẫm đang loang rộng với tốc độ ch.óng mặt.
Đôi bàn tay nam nhân mặt buông thõng hai bên sườn, khẽ run rẩy một cách khó nhận thấy. Gân xanh nổi gồ lên các đốt ngón tay, như thể đang gồng chống chọi với một cơn đau đớn tột cùng. Thế nhưng, nét mặt điềm nhiên như , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt nhòa.
“Vết thương của ...”
Nàng theo bản năng định đưa tay lên, nhưng vẫn chìm trong trạng thái rã rời, đến một đầu ngón tay cũng nhúc nhích nổi.
“Không . Thuốc của ... hiệu nghiệm lắm. Ta cảm thấy kinh mạch của hồi phục chừng bảy tám phần .”
Lục Bạch Du rũ mắt, ánh dừng nơi đầu gối : “Vậy đôi chân của thì ?”
Cố Trường Canh cụp mắt mỉm , khẽ lắc đầu.
Lục Bạch Du hiểu ngay rằng, cú kéo lúc nãy dựa sức mạnh phi thường bùng phát từ phần của .
Hắn hiện tại đang mang một thể tàn phế, mà vẫn thể bùng phát sức mạnh đáng kinh ngạc đến thế.
Thật khó lòng tưởng tượng , một đàn ông với vẻ ngoài ôn hòa, nho nhã, trông hệt như một bậc quân t.ử như , khi còn khỏe mạnh sẽ đáng sợ đến mức nào?
“Để lát nữa xem cho .” Nhớ việc nước linh tuyền dường như mấy tác dụng đối với đôi chân của , Lục Bạch Du vội vàng bồi thêm một câu để rào :
“ đôi chân của tàn phế hai năm , cũng dám chắc chắn trăm phần trăm là thể chữa khỏi .”
“Không chữa khỏi cũng chẳng .” Hắn rũ mắt xuống cổ tay , vẻ mặt nghiêm túc:
“Cuộc đời , chuyện như ý chiếm đến tám chín phần. Chỉ cần thể khôi phục khả năng tự chăm lo cho bản , thấy ơn lắm .”
Ánh lửa vàng vọt hắt qua khe hở của thùng xe, rọi lên góc nghiêng khuôn mặt mỹ của , nổi bật thêm những đường nét thể bắt bẻ.
Trong đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng của , Lục Bạch Du thấy sự bình thản những mất mát, mất ở đời. Điều càng khiến nàng thắc mắc, tại một như từng những khoảnh khắc tỏ bất cần đời, xem nhẹ sống c.h.ế.t đến mức điên cuồng như đây?
Kiếp , sở dĩ nàng chán chường sự sống, ngoài việc chịu đựng những đắng cay, nhọc nhằn của thời mạt thế và còn tìm thấy niềm vui sống nào khác, lý do quan trọng hơn cả là nàng cô độc, chẳng lấy một thích, đến và tựa như một cơn gió vô hình.
chính vì thế, thế giới phù hoa đối với nàng cũng chẳng sợi dây trói buộc nào cả.
Một con cội nguồn, chẳng từ đến, cũng chẳng sẽ về .
Cho nên, sống cũng , mà c.h.ế.t cũng chẳng sợ.
Suy bụng bụng , liệu Cố Trường Canh mang tâm trạng tương tự như nàng ?
sự quan tâm của dành cho gia đình họ Cố chân thật.
Hắn thà đ.á.n.h cược cả tính mạng cũng bảo vệ cho bằng Cố Vân Châu - tia hy vọng duy nhất còn sót của nhà họ Cố. Chút tình nghĩa sâu nặng đủ để lên tất cả.
Nhớ mỗi khi gọi Cố lão phu nhân là "mẫu ", giọng điệu tuy vô cùng cung kính nhưng thiếu vắng sự mật, gần gũi. Lại nhớ đến ánh mắt phức tạp của Cố lão phu nhân mỗi khi , trong lòng Lục Bạch Du lờ mờ hình thành một suy đoán khác.
Quan tâm là một chuyện, nhưng việc thực sự coi là một nhà là chuyện khác.
Cố lão phu nhân đối xử với những khác bằng tình thương bao la của một , ngay cả đối với mấy cô con dâu, bà cũng coi như con ruột.
riêng với Cố Trường Canh, bà tỏ giống một bậc trưởng bối hơn.
Sự quan tâm dĩ nhiên là , nhưng cách cư xử của bà toát lên một sự giữ kẽ, một cách vô hình. Ngay cả một ngoài cuộc như nàng còn thể nhận , huống hồ là một tinh tế, thấu hiểu như Cố Trường Canh?
Điều khiến Lục Bạch Du bất chợt nhớ thời gian tuổi thơ sống nương nhờ nhà ngoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-118-con-loc-chau-chau-va-su-phan-no-cua-dan-ti-nan-5.html.]
Khách quan mà , mợ đối xử với nàng cũng đến nỗi tệ.
cái sự "" mang theo một sự khách sáo, xa cách và cẩn trọng quá mức. Nó như một lời nhắc nhở dứt rằng nàng chỉ là một kẻ thừa thãi, khiến nàng luôn cảm thấy một bức tường vô hình ngăn cách nàng với gia đình , khiến nàng thể nào thực sự hòa nhập .
Lục Bạch Du khẽ thở dài thành tiếng, một cảm giác đồng cảm sâu sắc chợt trào dâng trong lòng.
Sự im lặng của nàng rõ ràng khiến Cố Trường Canh hiểu lầm.
Trong đôi mắt sâu như giếng cổ của lóe lên những tia sáng nhỏ nhoi, nhưng nhanh ch.óng chìm đáy mắt u tối.
“A Du, những đau khổ mà đang gánh chịu do gây . Xin đừng coi là gánh nặng của , và cũng đừng mang bất kỳ cảm giác tội nào.”
Lục Bạch Du buồn giải thích, chỉ hỏi: “Huynh còn nhúc nhích ?”
“Cũng tàm tạm, chuyện gì ?”
Hai trao một ánh đầy ẩn ý, đồng loạt bật .
Lục Bạch Du: “Nếu bây giờ kẻ địch xuất hiện, cả hai chúng chắc chắn sẽ tóm gọn một mẻ.”
Cố Trường Canh đáp chút do dự: “Nếu thực sự chuyện đó thì cũng đừng sợ. Chừng nào còn thở, sẽ bao giờ để c.h.ế.t .”
Lời khỏi miệng, mới nhận lỡ lời.
Những ngón tay buông thõng hai bên sườn của khẽ nắm buông , buông nắm .
Hắn định mở miệng giải thích, nhưng lời lên đến môi đành nuốt ngược trở , thốt nên lời.
Lục Bạch Du vờ như thấy sự bối rối của , thản nhiên lên tiếng: “Ta hiện giờ tay chân bủn rủn, còn chút sức lực nào. Phiền đại bá giúp lấy lọ nước trong tay áo với.”
Hàng mi rậm của Cố Trường Canh khẽ rung rinh. Hắn khó nhọc nhấc cánh tay lên, luồn tay áo của nàng, lấy một chiếc bình sứ trắng nhỏ, ngập ngừng đưa lên môi nàng.
Thứ nước linh tuyền pha loãng Lục Bạch Du vẫn luôn cất giữ bên , phòng khi việc khẩn cấp. Không ngờ hôm nay nó phát huy tác dụng.
Nàng tu ừng ực từng ngụm lớn, chỉ một uống cạn hơn nửa bình.
Thứ nước linh tuyền thanh mát, ngọt lành trôi tuột xuống cổ họng, hóa thành một dòng suối ấm áp len lỏi khắp các cơ quan nội tạng, nhẹ nhàng xoa dịu tinh thần lực gần như cạn kiệt của nàng.
“Phần còn uống .”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Giọng nàng vẻ hời hợt, nhưng thái độ vô cùng kiên quyết, cho phép từ chối.
Yết hầu Cố Trường Canh khẽ nhúc nhích, im lặng trong giây lát đưa chiếc bình sứ trắng lên môi.
Một giọt nước trong vắt lăn dài theo đường viền cằm góc cạnh của , trượt qua yết hầu nhô cao thấm cổ áo.
Bên ngoài xe, bầy châu chấu ngày một đông đặc, che lấp gần như bộ ánh sáng từ những ngọn đuốc.
Chừng một tuần , Lục Bạch Du cảm nhận sức lực đang dần hồi phục.
Nàng rướn dậy, giữ vẻ mặt thản nhiên, vạch vạt áo của . Nàng lấy một loại t.h.u.ố.c trị thương đặc biệt, nhanh tay bôi lên vết thương đang tứa m.á.u của .
Vành tai ửng hồng thì lập tức nhận ý đồ của nàng, sắc mặt bỗng chốc biến đổi.
“A Du, đừng .” Những ngón tay thon dài của vô thức níu lấy vạt áo của nàng, nhưng lập tức buông .
“Không , đang gì mà.” Nàng vỗ vai như để trấn an, “Huynh cứ yên tâm, sẽ để xảy chuyện gì .”
Nói đoạn, nàng chùm kín mặt và cổ bằng lớp áo ướt sũng, nhanh ch.óng lao khỏi chiếc xe đẩy.
Hành động khác thường đêm nay của nàng dẫu thể qua mắt ngoài, nhưng chắc chắn thể giấu giếm Cố Trường Canh. Chính vì thế, Lục Bạch Du cũng chẳng gì e ngại. Vừa lao giữa bầy châu chấu, nàng lập tức thi triển năng lực thu thập của .
Bầy châu chấu đen đặc như mây đen lũ lượt hóa thành vô đốm sáng trắng xóa, bay v.út cơ thể nàng. Rất nhanh đó, vòng vây kín đặc của bầy châu chấu bắt đầu thưa dần.
Chiếc áo trùm đầu tuột xuống từ lúc nào , để lộ đôi mắt sáng ngời, lạnh lùng và đường nét cằm thon gọn, thanh tú của nàng.
Một vầng trăng sáng ló rạng lớp mây đen, tỏa xuống những tia sáng dịu nhẹ, mỏng manh bao trùm lấy nàng.
Trong bóng đêm mịt mùng, nàng mang một khí thế áp đảo, tựa như thần chắn sát thần, phật cản diệt phật. Đôi mắt nàng toát lên vẻ kiên định và trong sáng đến lạ thường.
Trong mắt những chứng kiến, nàng tựa một vị thần giáng thế.