Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 115: Nạn châu chấu và dân tị nạn bạo loạn (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:33:38
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Cảnh Trạch cau mày, hạ giọng quát mắng: "Quyết định đường lớn là ý nguyện của đông, cô điên mà chuyện gì cũng đổ cho A Du?"
"Đi đêm lắm ngày gặp ma! Cha con các bao nhiêu chuyện tày trời giờ rước họa , lấy tư cách gì mà oán trách ?"
Lục Bạch Du liếc xéo Lục Cẩm Loan, chẳng buồn để ý đến những lời xằng bậy của cô , rảo bước nhanh về phía Đào Sấm.
"Quan gia, quyết định đường lớn thì chuẩn sẵn sàng cho tình huống nhất. Phía tin báo về nạn châu chấu và dân tị nạn, nên lương thực và nước uống dự trữ đầy đủ, thể trông cậy việc tiếp tế dọc đường nữa." Nàng nhẩm tính trong đầu một cách dứt khoát,
"Châu chấu vốn dĩ sợ lửa, sợ nước và độ ẩm cao. Việc dùng khói hun thể xua đuổi chúng. Chúng nên tích trữ thêm ngải cứu, củi khô và t.h.u.ố.c xua côn trùng để đề phòng bất trắc. Ngoài , hãy tìm cách thu gom thêm vải dầu và những tấm ván gỗ mang theo, khi cần thiết thể dùng nơi trú ẩn."
"Tứ phu nhân lý. Ngặt nỗi những khu vực ven đường lớn quanh đây chẳng lấy một ngôi làng nào. Muốn tiếp tế lương thảo, e rằng thêm vài dặm nữa." Đào Sấm tằng hắng giọng, đưa mắt một lượt những xung quanh ,
"Bây giờ mỗi gia đình hãy cử vài , ít thì 2 , nhiều thì 5 , mang theo túi nước và tiền bạc theo để mua sắm. Những còn tản tìm kiếm củi khô và ngải cứu mang về."
Lời dứt, đám đông lập tức xì xào bất mãn.
"Nắng nôi thế , ngoài phơi nắng cho c.h.ế.t . Bắt mua nước, mua lương thực thì thôi , đằng còn bắt nhặt củi khô nữa chứ? là mất trí !"
"Theo thấy, Cố Tứ phu nhân đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Cho dù tìm củi khô chăng nữa thì mang theo ? Chỉ tổ khổ tốn công vô ích."
"Chẳng bảo là đàn châu chấu đang bay về phía Nam ? Đã thế cớ gì còn trò thừa thãi ? Trời nóng nực thế , ai thích thì mà , tuyệt đối ."
"Số củi khô và ngải cứu thu thập thể chất lên xe đẩy chở lương thực, bắt các tự vác ."
Sắc mặt Đào Sấm sầm , vết sẹo nơi khóe mắt càng khiến trông dữ tợn hơn hẳn.
"Ai thì cứ việc nghỉ ngơi. cho mà , lúc chịu góp công góp sức, lỡ như gặp nạn châu chấu thật thì đừng hòng mát ăn bát vàng. Đến lúc đó, sống c.h.ế.t mặc bay, đừng oán trách vô tình!"
Nói đoạn, vung roi quất mạnh một nhát khung cửa sổ gỗ ọp ẹp của ngôi miếu Thổ Địa, khiến bụi bẩn mái ngói rơi lả tả xuống đầu cổ kẻ lớn tiếng phàn nàn, gã ăn trọn một mồm đầy bụi.
Thấy khí thế đanh thép của , sợ hãi im bặt, chẳng ai dám ho he phản đối thêm nửa lời.
Tiêu Cảnh Trạch lên tiếng: "Triệu Càn, lát nữa ngươi dẫn 10 phụ giúp Cố Tứ phu nhân. Dọc đường , tất cả chúng đều đồng tâm hiệp lực, thể để nàng một lo toan tính toán còn nhọc công xuất lực , nào?"
Sự ưu ái của dành cho Lục Bạch Du lộ liễu đến mức cần che giấu. Nghe , đám đông đưa mắt đầy ẩn ý, ai nấy đều tỏ vẻ thích thú như đang xem kịch .
Chỉ riêng đám nữ quyến của phủ Tần Vương là mặt mày xám xịt, ánh mắt Lục Bạch Du ít nhiều cũng chất chứa sự oán hận và ghen tị.
Lục Bạch Du thầm rủa thầm một câu "Xui xẻo".
Tên Tiêu Cảnh Trạch đúng là dở chứng uống lộn t.h.u.ố.c, cứ thích rước thêm thù chuốc thêm oán cho nàng.
Đồ khốn kiếp, tưởng nàng đủ rắc rối ?
"Vương gia sai !" Lục Bạch Du gượng , nụ chạm đến đáy mắt,
"Ngài lo nghĩ cho đại cục đương nhiên là việc , nhưng rõ ràng tay giúp đỡ là ngài, hưởng lợi cũng là , mà mang tiếng mang ơn dồn hết lên đầu một nữ t.ử thấp cổ bé họng như . Chuyện e rằng kỳ cục đấy!"
Tiêu Cảnh Trạch đăm đăm nàng một lát bỗng mỉm : "Chúng ... dẫu cũng coi như một nhà, A Du hà tất khách sáo với như ?"
"Thôi , ăn cơm , ăn no mới sức mà việc."
Thấy hai vẻ sắp sửa cự cãi, một tên nha sai vội vàng lên tiếng phá vỡ bầu khí căng thẳng.
Bọn nha sai bắt đầu phân phát cơm canh và nước uống cho từng .
Lục Bạch Du phớt lờ Tiêu Cảnh Trạch, viện cớ giải quyết nỗi buồn để lẻn phía ngôi miếu Thổ Địa, rút từ trong gian một chiếc bình sứ nhỏ chứa linh tuyền.
Hiện tại nàng chỉ còn vỏn vẹn 9 giọt nước linh tuyền, đó là tất cả những gì nàng chắt bóp trong mấy ngày qua.
Nàng cẩn thận chắt 5 giọt một chiếc bình sứ riêng, định bụng dùng nó liều t.h.u.ố.c cực mạnh cho Cố Trường Canh.
Còn 4 giọt, nàng chia hai phần: một phần tự uống, phần còn pha một bình nước lớn, dự định chia đều cho .
Ban đầu, nàng dự định mỗi ngày sẽ dùng một giọt linh tuyền để âm thầm bồi dưỡng gân cốt cho Cố Trường Canh, tránh rút dây động rừng, kẻ khác sinh lòng nghi ngờ.
những chuyện xảy với dân tị nạn và nạn châu chấu khiến nàng linh cảm thấy điều chẳng lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-115-nan-chau-chau-va-dan-ti-nan-bao-loan-2.html.]
Giờ phút nàng chẳng màng đến chuyện gì khác, việc mắt là chữa trị cho Cố Trường Canh khỏi hẳn .
Nếu , trong lúc lưu đày mà xảy biến cố gì, Cố Trường Canh sẽ trở thành mối nguy hiểm và rủi ro lớn nhất cho cả đội.
Nhớ hôm nay vẫn lấy linh tuyền dùng, nàng nhanh ch.óng lẻn gian, cất giọt linh tuyền của ngày hôm nay chiếc bình sứ nhỏ để phòng hờ.
Sau khi ăn uống no nê, Đào Sấm dẫn một nhóm mua lương thực ở một ngôi làng nhỏ gần đó. Những còn , dù , cũng đành đội cái nắng như đổ lửa nhặt nhạnh củi khô và ngải cứu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lục Bạch Du đưa bạc vụn lấy từ gian cho Tống Nguyệt Cần và Tần Bạch Nhã, dặn dò họ vài điều cần lưu ý rảo bước nhanh về phía chiếc xe đẩy, đưa bình sứ chứa hỗn hợp t.h.u.ố.c và linh tuyền đến tận miệng Cố Trường Canh.
"Đại bá, mẫu và Dao Quang đều nhặt củi và ngải cứu . Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, nhớ để mắt đến hai đứa nhỏ giúp , còn chút việc ."
Trên chiếc xe đẩy, tiểu Vân Khê đang chìm sâu giấc ngủ ngon lành, cái miệng nhỏ chúm chím thỉnh thoảng tóp tép vài cái.
Bé A Hòa ngoan ngoãn khoanh chân cạnh Cố Trường Canh, đôi mắt to tròn đăm đăm chằm chằm đứa cháu gái nhỏ đang say giấc nồng.
Cố Trường Canh cố nuốt ngụm t.h.u.ố.c đắng ngắt xuống cổ họng, toan mở miệng điều gì đó thì sắc mặt bỗng dưng biến đổi.
"Có chuyện gì ?" Lục Bạch Du gặng hỏi.
"Không gì ." Cố Trường Canh im lặng nàng một lúc lâu khẽ lắc đầu, "Đệ cứ an tâm việc của , chuyện gì sẽ nhờ Trương phu nhân giúp đỡ."
Lục Bạch Du mượn một thanh đao c.h.ặ.t củi của nha sai tất tả rời khỏi miếu Thổ Địa.
Từ phía , Cố Trường Canh đăm đắm theo bóng lưng nàng, nơi đáy mắt đen thẳm cuồn cuộn những đợt sóng ngầm mãnh liệt, ẩn giấu một nỗi niềm sâu kín mà chẳng ai thấu hiểu .
Lúc Lục Bạch Du , tay nàng cầm lỉnh kỉnh mấy cây tre dài ngoằng và vài khúc gỗ.
"Tứ phu nhân, mang mấy thứ về gì ? Nếu cần giúp đỡ thì cứ mạnh dạn lên tiếng."
Một tên nha sai trông khá quen mắt bước tới nghênh đón. Lục Bạch Du rà soát ký ức một hồi mới nhận chính là Lưu Nhị, cùng Đào Sấm kiểm tra từ đường Cố gia .
Biết rằng là mà Đào Sấm cố ý cắt cử để giúp đỡ , Lục Bạch Du cũng chẳng hề tỏ khách sáo.
Nàng rành rọt trình bày những việc cần . Nào ngờ, tên Lưu Nhị là một tay thợ cừ khôi. Chẳng mấy chốc, khéo léo gọt đẽo những khúc gỗ và cây tre theo đúng yêu cầu của nàng, tạo hình chúng thành những khớp nối mộng mòi vô cùng chắc chắn.
"Xong , giờ chỉ việc lắp ráp chúng lên chiếc xe đẩy là xong."
Lục Bạch Du : "Để kéo chiếc xe đẩy đây."
"Cứ để thuộc hạ cho." Lưu Nhị nhẹ nhàng đỡ Cố Trường Canh dậy và dìu đến ở một góc tường.
Lục Bạch Du bế bé Vân Khê đang say giấc nồng đặt lòng , cùng Lưu Nhị bước ngoài khuôn viên miếu Thổ Địa.
Trước lúc mặt trời khuất bóng, những ngoài lượt về.
"Tứ , ván gỗ, dầu trẩu và vải dầu dặn, đều mua đủ cả ."
Tống Nguyệt Cần chỉ huy mấy mang những tấm ván gỗ mỏng đến bên chiếc xe đẩy, nhưng ngay khi thấy cảnh tượng mắt, nàng khỏi kinh ngạc mở to hai mắt.
Lúc , ở bốn góc của chiếc xe đẩy mọc thêm bốn cây cột gỗ cao chừng một mét rưỡi. Trên đỉnh các cột gỗ nối với bằng xà ngang theo kỹ thuật mộng mòi, tạo thành một khung sườn hình khối vững chắc.
Phần mái che và bốn vách xung quanh đan chéo bằng những thanh tre vót mỏng, tạo thành những khe hở hẹp chỉ bằng một đốt ngón tay, đảm bảo sự thông thoáng tạo sự che chắn kín đáo.
Để tăng độ chắc chắn, phần khung gỗ và các tấm phên tre còn buộc c.h.ặ.t với bằng những sợi dây thừng dẻo dai.
"Muội... đang mái che cho chiếc xe đẩy đấy ?"
Lục Bạch Du mỉm nhẹ nhõm: "Thế thì sẽ còn lo chịu cảnh mưa sinh nắng rát nữa."
Lưu Nhị vốn nhanh nhẹn, thoăn thoắt lắp ráp các tấm ván gỗ đẽo gọt cẩn thận lên nóc xe, đó quét một lớp dầu trẩu lên để chống thấm nước.
Cuối cùng, phủ một lớp vải dầu lên mái che và bốn vách xe, cẩn thận lắp thêm một tấm rèm vải khung cửa sổ nhỏ vách hông của thùng xe.
Những tấm ván gỗ còn thừa dùng dây thừng cột c.h.ặ.t lên nóc xe.
Nhìn chiếc "xe ngựa kéo tay" mới lò , đám phạm nhân lưu đày khỏi trầm trồ ghen tị. Riêng ông Nhị thúc họ Cố và hai quý t.ử của ông thì tỏ cực kỳ khó chịu:
"Cháu dâu, cái thùng xe kiên cố thế, còn thêm đống ván gỗ nữa, chiếc xe đẩy ít cũng nặng thêm vài chục cân. Cháu nó sẽ bòn rút bao nhiêu sức lực của chúng ? Không , chiếc xe chúng quyết đẩy !"