Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 113: Vùng đất chết ngàn dặm (9)
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:33:36
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Bạch Du kinh ngạc nhướng mày. Tuy trong đáy mắt hề để lộ sự bối rối khi thấu tâm can, nhưng ít nhiều cũng ánh lên nét tò mò:
"Xin Hầu gia chỉ giáo thêm?"
"Lúc phân phát thức ăn, cố tình chọn bánh ngô từ bột tạp, màn thầu bột mì trắng và bánh bao nhân thịt, nhưng lượng mỗi loại nhiều, chẳng đủ để họ chia đều. Chẳng thế là để thử lòng họ ?"
Cố Trường Canh mỉm nhạt: "Nghịch cảnh là thứ dễ dàng nhất phóng đại những bản ngã thấp hèn của con , và cũng là tấm gương phản chiếu rõ ràng nhất tâm tính cùng phẩm hạnh của một kẻ nào đó."
"Đặc biệt là chuyện ngày hôm nay, thoạt chỉ là một việc vặt vãnh đáng nhắc tới, nhưng là cơ hội nhất để phơi bày bản tính ích kỷ, đồng thời cũng dễ dàng rạn nứt mối quan hệ vốn tưởng chừng như bền c.h.ặ.t thể phá vỡ giữa bọn họ. Nếu là để thử lòng, thì cớ gì Tứ bày một bài toán khó nhằn như cho họ chứ?"
"Nếu mối quan hệ của họ thực sự bền c.h.ặ.t thể phá vỡ, thì dăm ba cái chuyện cỏn con thể chia rẽ họ." Khóe môi Lục Bạch Du nhếch lên một nụ lạnh nhạt, "Ngược , để bọn họ sớm rõ bộ mặt thật của thì gì là cơ chứ?"
Hàng mi dài của Cố Trường Canh khẽ rủ xuống, chìm im lặng.
Đất trời tĩnh mịch, xung quanh chỉ còn tiếng ve kêu râm ran ngớt.
Một lúc , cả hai cùng lúc đưa mắt về phía nhóm Thái học sinh.
Chỉ thấy một hồi lâu nhường nhịn, giằng co qua , một vị Thái học sinh với dáng vẻ thư sinh, tuấn tú bỗng nhiên dậy. Hắn đem bộ bánh ngô bột tạp, màn thầu bột mì trắng và bánh bao nhân thịt chia đều tăm tắp thành 20 phần.
"Được , cần nhường nhịn nữa, xin phép chủ, cứ chia như ."
Lục Bạch Du lục lọi trong trí nhớ một lát lên tiếng: "Lý Quan Lan, vùng Việt Châu, Cử giám ( thi đỗ Cử nhân học ở Quốc T.ử Giám), tinh thông sách 'Xuân Thu', giỏi sách luận."
"Tài lãnh đạo của cũng tồi ." Cố Trường Canh đưa mắt nàng, bỗng nhiên bật :
"Chỉ là một điều hiểu lắm, đích đến của chúng là Lĩnh Nam, còn nơi lưu đày của nhóm Thái học sinh là Bắc Cảnh. Hai nơi cách xa hàng ngàn dặm, cho dù giờ phút Tứ sức thu phục họ, cũng chắc khiến họ cống hiến cho ."
"Chỉ là lo xa phòng họa thôi. Chuyện tương lai biến hóa khôn lường, ai mà chữ ngờ?"
Lục Bạch Du nhạt, khéo léo chuyển chủ đề: "Đại bá phỏng đoán về thời điểm bọn chúng tay, đoán ?"
"Tình cảnh hiện tại của chúng tuy đến mức như chuột chạy qua đường xua đuổi, nhưng cũng thể là nguy hiểm rình rập tứ bề. Những kẻ mà chắc đang mang dã tâm sát hại chúng , ngoài bọn Tây Nhung , còn Bệ hạ, Thái hậu và cả Ngũ hoàng t.ử."
Cố Trường Canh đưa mắt quan sát xung quanh. Thấy đều ăn uống no say, ngả nghiêng la liệt, mới hạ thấp giọng :
"Cho dù Tam hoàng t.ử hiện tại đang tạm thời kết minh với chúng , nhưng Bệ hạ hề ngầm hạ lệnh cho ám sát chúng ?"
" việc g.i.ế.c chúng lúc đối với chỉ mang trăm bề thiệt hại mà chẳng lấy một lợi ích gì, cái nào nặng cái nào nhẹ, tự khắc phân định." Lục Bạch Du trầm ngâm một lát gật đầu :
"Trên bàn cờ chẳng ai là kẻ ngốc cả. Hai năm , giáng một đòn chí mạng Mông Thương Vương, từ lâu trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của bọn Tây Nhung. Nếu là Bệ hạ, Thái hậu Ngũ hoàng t.ử, nhất định sẽ thích mượn đao g.i.ế.c hơn."
Cố Trường Canh nàng với ánh mắt tán thưởng: "Thế nên mới dám kết luận, khi bọn Tây Nhung tay, những kẻ còn chắc chắn sẽ án binh bất động."
"Vậy theo ý kiến của Đại bá, bọn Tây Nhung sẽ chọn địa điểm nào để tay?"
"Hiện tại chúng đang ở khu vực ngoại ô kinh thành, thêm chừng hơn trăm dặm nữa, xuyên qua phủ Vĩnh Bình, sẽ đến vùng đất cằn cỗi muối và kiềm. Vượt qua dãy Xà Bàn từ nơi đó, sẽ tới một con đèo mang tên Ưng Kiến Sầu. Nơi địa thế hiểm trở như mỏ chim ưng, đường chỉ vặn cho hai cỗ xe ngựa song hành, vách đá đỉnh đèo là vị trí đắc địa nhất để mai phục."
Ánh mắt Cố Trường Canh dừng những hòn đá bày biện vẻ như vô tình mặt đất:
"Việc Chu Lẫm dẫn đầu ba ngàn kỵ binh Cẩm Y Vệ tinh nhuệ theo sát chúng là bí mật gì. Bọn Tây Nhung cho dù cải trang, đổi diện mạo, thì trong một thời gian ngắn cũng dễ dàng gì tập hợp một lực lượng đủ sức chống chọi với đội kỵ binh tinh nhuệ ba ngàn của Cẩm Y Vệ ngay lãnh thổ Đại Nghiệp. Do đó, chúng chỉ thể dựa địa thế hiểm trở để giành phần thắng."
Dừng một chút, tiếp: "Chính vì , phán đoán rằng, khi đến con đèo Táng Ưng (nơi chôn vùi chim ưng), chúng tạm thời vẫn an ."
Lục Bạch Du khẽ nhướng mày, nơi đáy mắt đen thẳm thoáng hiện lên một tia kinh ngạc: "Đại bá thế mà thể ghi nhớ tường tận bản đồ địa lý Đại Nghiệp ?"
"Muội đ.á.n.h giá quá cao . Lãnh thổ Đại Nghiệp bao la rộng lớn, dẫu vẽ giấy cũng khó mà diễn tả hết vạn dặm non sông, một bình thường thể lòng từng tấc đất." Cố Trường Canh lắc đầu, nở một nụ cay đắng:
"Những nơi mà thực sự ghi nhớ rõ như in trong tâm trí, chỉ vùng núi sông ở Bắc Cảnh mà thôi. Còn về khu vực xung quanh kinh thành , cũng chỉ vì ngày từng tham gia dẹp loạn thổ phỉ nên mới đôi chút."
Lục Bạch Du nhớ tấm bản đồ địa lý đang cất giấu trong gian của , đang phân vân nên tìm cơ hội đưa cho , thì bỗng thấy một tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ xíu lọt tai.
Nàng ngẩng đầu quanh theo phản xạ, thấy phần lớn đám đang mệt mỏi rã rời chìm sâu giấc ngủ, vài kẻ thậm chí còn ngáy vang rền.
Một nam nhân đang buồn vệ sinh khom lưng bước về phía một góc rừng, giẫm lên lớp lá khô vàng úa mặt đất tạo những âm thanh xào xạc.
Lục Bạch Du khẽ thở phào nhẹ nhõm. khi thu ánh , dường như sực nhớ điều gì, sắc mặt nàng bỗng nhiên biến đổi.
"Có chuyện gì ?" Cố Trường Canh hỏi.
"Không . Đại bá chỉ mới tính toán đến tình cảnh của chúng , mà bỏ sót Ngũ hoàng t.ử." Lục Bạch Du cau mày, trầm tư :
"Người sáng suốt đều hiểu rõ, ba ngàn kỵ binh Cẩm Y Vệ bề ngoài mang tiếng là hộ tống Tam hoàng t.ử, nhưng thực chất là lực lượng mà Bệ hạ phái để bảo vệ Ngũ hoàng t.ử. Nếu là Thái hậu... sẽ chọn tay ở ?"
Cố Trường Canh chỉ im lặng trong giây lát bật thốt lên: "Vậy nhất định sẽ tay khi Cẩm Y Vệ dọn dẹp sạch sẽ những chướng ngại vật đường tiến quân, một bước để hạ thủ!"
Lời dứt, từ phía chỗ của Ngũ hoàng t.ử bỗng bùng nổ một trận ồn ào ch.ói tai, khiến bầy chim sẻ đang thiu thỉu ngủ cành cây giật bay tán loạn.
"Điện hạ cẩn thận!"
"Á á á, hình như con gì chích một cái?"
"Là bọ cạp! Bọ cạp độc đấy!"
Lục Bạch Du theo hướng phát âm thanh, liền thấy sắc mặt Tiêu Cảnh Trạch đột ngột biến sắc. Hắn vùng vằng bật dậy khỏi gốc cây đang một cách chật vật, lảo đảo lùi mấy bước liền.
Ngay tại vị trí , vài cái bóng dài ngoằn ngoèo màu đỏ thẫm pha lẫn ánh vàng đang lao vun v.út. Chiếc đuôi đầy nọc độc cong v.út lên cao, lóe lên thứ ánh sáng xanh lè sắc lạnh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng mặc y phục màu xanh nhạt lao tới chỗ Ngũ hoàng t.ử nhanh như một mũi tên rời cung, lấy che chắn cho khỏi sự tấn công của mấy con bọ cạp độc.
Sau một tiếng kêu đau đớn kìm nén, Liễu Tẫn Tuyết ngã nhào xuống đất, tay ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân trái.
Qua kẽ hở giữa những ngón tay nàng , một vết c.ắ.n đang nhanh ch.óng sưng tấy và chuyển sang màu đen hiện rõ mồn một, những giọt m.á.u đỏ sẫm ứa ròng ròng.
Nàng đau đớn đến mức co giật, mồ hôi lạnh toát rịn đầy hai bên thái dương, đôi môi cũng run rẩy kiểm soát nổi, nhưng ánh mắt vẫn ghim c.h.ặ.t Ngũ hoàng t.ử.
Từ phía , vài bóng nhanh ch.óng lao tới, đập c.h.ế.t từng con bọ cạp độc màu vàng rực.
"Tẫn Tuyết, nàng chứ?"
Tiêu Cảnh Trạch vẫn hết bàng hoàng.
Khi cúi xuống xem xét vết thương của nàng , thấy vết thương sưng tấy và đen sì với tốc độ nhanh đến mức kinh hồn bạt vía:
"Mau, gọi Lục Bạch Du tới đây!"
Trong mắt hiện rõ vẻ nôn nóng hiếm thấy, cái phong thái ung dung, tự tin như nắm sự trong lòng bàn tay thường ngày biến mất.
"Cố Tứ phu nhân, Vương gia nhà rằng, chỉ cần phu nhân thể cứu mạng Liễu thị , thì bất kể là nước uống, thức ăn t.h.u.ố.c men, phu nhân gì cũng ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-113-vung-dat-chet-ngan-dam-9.html.]
Những thứ Lục Bạch Du vốn chẳng hề thiếu, nhưng nàng vẫn từ chối lời đề nghị của đối phương:
"Thành giao."
Nàng sải bước nhanh đến bên cạnh Liễu Tẫn Tuyết, phớt lờ những ánh mắt hoảng hốt và những lời xì xầm bàn tán xung quanh.
Nàng xổm xuống, nhanh tay rút những cây ngân châm , thoăn thoắt đ.â.m mấy huyệt đạo chân của Liễu Tẫn Tuyết.
"Đưa cho một thanh d.a.o găm và một vò rượu mạnh, loại rượu càng mạnh càng ."
Người của Tần Vương phủ nhanh ch.óng tìm một thanh d.a.o găm cho nàng, đám nha sai cũng lục lọi trong hành lý lấy một vò rượu mạnh đưa tới.
Lục Bạch Du dùng rượu mạnh sát trùng thanh d.a.o găm, nhanh tay rạch một đường sâu dài vết thương đang sưng tấy, thâm đen của Liễu Tẫn Tuyết.
Liễu Tẫn Tuyết c.ắ.n c.h.ặ.t răng, phát những tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng, mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm những lọn tóc mai đen nhánh của nàng .
Lục Bạch Du vờ như thấy, những ngón tay thon dài liên tục ấn mạnh vết thương của nàng .
Thứ m.á.u độc đen đặc, sền sệt, mang theo mùi tanh tưởi ồ ạt tuôn . Rất nhanh đó, m.á.u chuyển sang màu đỏ tươi.
Lục Bạch Du lấy từ trong tay áo một chiếc bình sứ nhỏ màu xanh, đổ một ít bột t.h.u.ố.c màu đen mùi cay nồng xộc thẳng lên mũi, đắp một lớp dày lên vết thương của nàng , dùng một miếng vải sạch băng bó cố định .
"Đây là loại bột giải độc mà đặc biệt nhờ bào chế lúc còn ở kinh thành. Tuy là chuyên dùng để trị các loại độc vật, nhưng cũng chắc nó tác dụng với loại nọc độc cực mạnh của loài bọ cạp vàng ."
Nàng liếc Liễu Tẫn Tuyết với vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Liệu giữ mạng , đành phó mặc cho trời của cô thôi."
Vì sự cố nhỏ , đám nha sai vẫn còn ôm một nỗi sợ hãi trong lòng, nhất quyết chịu nán khu rừng thêm một giây phút nào nữa.
Đoàn tiếp tục đội cái nắng chang chang thêm năm dặm đường, mới tìm một ngôi miếu hoang tàn tạ để nghỉ chân.
"Đại bá đang nghĩ gì ?"
Trong một góc của ngôi miếu hoang, Lục Bạch Du đưa chén t.h.u.ố.c mới nấu xong mà kịp cho Cố Trường Canh uống lên tận miệng , nương theo ánh mắt mà ngoài.
Tại khu vực của Ngũ hoàng t.ử, hai mụ v.ú già vạm vỡ đang cẩn thận dìu Liễu Tẫn Tuyết với khuôn mặt trắng bệch về phía đội ngũ gia nhân của Tần Vương phủ.
Khi ngang qua Tiêu Cảnh Trạch, vốn dĩ luôn cụp mắt xuống, vẻ mặt hậm hực bỗng nhiên lên tiếng: "Đưa Liễu thị lên tấm nệm bồ đoàn ."
Bên cạnh, sắc mặt của Tần Vương phi Thôi Tĩnh Thư khẽ biến đổi.
Tấm nệm bồ đoàn đó là do chính tay nàng đặc biệt chuẩn cho Tiêu Cảnh Trạch, đến ngay cả bản nàng cũng nỡ dùng.
ngay lập tức, nàng thu cảm xúc nơi đáy mắt, nở một nụ gượng gạo nhưng đúng lúc:
"Còn ngây đó gì, mau đỡ Liễu thị lên nệm bồ đoàn ."
Nghe thấy lời , Lục Cẩm Loan trong ống tay áo vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu da thịt.
Cùng phạm lầm tày đình, dựa cái gì mà Vương gia dễ dàng tha thứ cho Liễu Tẫn Tuyết như ?
Ả đ.â.m Tam hoàng t.ử trọng thương, Vương gia tha thứ cho ả, chẳng là đang khiêu khích Tam hoàng t.ử ?
Còn nàng , dù hạ nhận , xin , nịnh nọt, van xin thế nào chăng nữa, Vương gia vẫn luôn đối xử với nàng bằng một sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn.
Nàng đường đường là một Trắc phi tên gia phả hoàng gia, sắc phong bằng sách vàng, dựa mà bằng một ả thị thấp hèn?
"Muội thấy sự xuất hiện của những con bọ cạp độc đó phần mờ ám ?"
Cố Trường Canh thu ánh mắt , hạ giọng thì thầm tai Lục Bạch Du, chỉ đủ để hai thấy:
"Không sớm muộn, nhắm thẳng chỗ của Ngũ điện hạ. Cứ như thể... kẻ dàn xếp sẵn cho ."
Khóe mắt liếc về phía nàng, mang theo chút dò xét mấy rõ ràng: "Chẳng lẽ là do Thái hậu tay?"
Trong đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của Lục Bạch Du khẽ gợn lên một tia thích thú.
Một lúc lâu , khóe môi nàng mới từ từ vẽ nên một nụ tuyệt : "Có lẽ ."
Đoàn dừng chân nghỉ ngơi ở ngôi miếu hoang cho đến khi mặt trời khuất bóng, ăn qua loa chút lương khô lót , sự giục giã liên hồi của Đào Sấm, tiếp tục bước chân lên con đường quan đạo dẫn đến phủ Vĩnh Bình.
Khi bóng tối buông xuống, bọn nha sai lấy những ngọn đuốc chuẩn sẵn, phân phát cho những đầu mỗi nhóm, nương theo ánh và ánh lửa lập lòe tiếp tục cuộc hành trình.
Buổi tối tuy còn cái nóng thiêu đốt như ban ngày, nhưng trong bóng đêm tĩnh mịch văng vẳng tiếng hú của đủ loại thú hoang, khiến những đứa trẻ trong đoàn sợ hãi thút thít. ngay lập tức, chúng lớn cùng bịt miệng thật c.h.ặ.t.
Chuyến kéo dài mãi cho đến khi mặt trời lên cao sáng ngày hôm .
Đến lúc những phạm nhân đày ai nấy đều than trời trách đất, đám nha sai mới tìm một ngôi miếu Thổ Địa trông vẻ vắng vẻ, chẳng chút hương khói nào để dừng chân.
Một đêm ròng rã lội suối trèo đèo khiến kiệt sức đến tột độ. Đám đông như thể ai đó rút cạn xương cốt, chỉ trong chớp mắt ngã lăn những đống cỏ khô la liệt.
Có cuộn tròn, sợi xích sắt quấn c.h.ặ.t lấy mắt cá chân. Mắt cá chân sớm cọ xát đến rớm m.á.u, dính bết những vòng xích lạnh lẽo.
Có thì đầu ngoẹo sang một bên, miệng há hốc, khóe môi sùi bọt mép, đôi mắt lờ đờ nửa nhắm nửa mở, đến cả việc chớp mắt cũng trở nên khó nhọc.
Ngoại trừ Trương Cảnh Minh, Tiêu Cảnh Trạch và một vài khác còn cố gắng giữ chút thể diện, thì những còn đ.á.n.h mất phong thái tao nhã, kiêu kỳ của những bậc quan quyền quý chốn thượng kinh thành ngày nào.
Chỉ riêng nhà họ Cố, nhờ nước linh tuyền trợ lực, tuy bề ngoài cũng tiều tụy, lấm lem bùn đất như bao khác, nhưng tinh thần vẻ khá khẩm hơn nhiều.
Mọi thậm chí còn kịp uống ngụm nước nào lăn ngủ . Giấc ngủ kéo dài một mạch cho đến tận giờ Mùi hai khắc ( 2 rưỡi chiều).
Bên ngoài ngôi miếu Thổ Địa, ánh nắng ch.ói chang như thiêu rụi vạn vật.
Vài nam nữ trong bộ dạng áo quần rách rưới, mặt mũi nhem nhuốc bụi trần định bước miếu để nghỉ chân, thì ngay lập tức cảnh tượng rầm rộ bên trong cho khiếp sợ.
Khi thấy những nha sai mang đao bên , đám càng thêm hoảng hốt, theo bản năng định gót bước .
"Vị đại tẩu , xin dừng bước."
Lục Bạch Du là tỉnh dậy đầu tiên.
Nàng liếc cách ăn mặc của mấy nọ, ánh mắt dừng ở những tay nải lớn nhỏ tay họ.
"Xin hỏi tẩu t.ử từ đến, và đang định về ?"
Thấy nàng phong thái khác , đàn bà trung niên sợ hãi cúi gằm mặt xuống, dám thẳng mắt nàng:
"Không dám giấu quý nhân, chúng là dân chạy nạn từ phủ Vĩnh Bình tới, định hướng về phía thượng kinh thành."
"Chạy nạn ?" Giọng Lục Bạch Du bất chợt cao lên, nàng theo phản xạ đưa mắt Cố Trường Canh đang bên cạnh:
"Xin hỏi tẩu t.ử, ở phủ Vĩnh Bình xảy chuyện gì mà đến nỗi các bỏ xứ mà chạy nạn ?"