Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 111: Vùng đất chết ngàn dặm (7)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:33:34
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Bạch Du chỉ cần ngẫm nghĩ một thoáng là thấu hiểu nỗi khổ tâm của .

 

Cố hầu gia vốn là luôn đề cao sự giữ thể diện.

 

Hắn nhịn khát suốt chặng đường là vì khát, mà là cố tình nhịn đấy thôi.

 

Nguyên nhân đầu tiên là do cơ thể tàn phế hiện tại, sinh hoạt đều cậy nhờ khác. Hắn trở thành gánh nặng cho ai, nên đành tự c.ắ.n răng chịu đựng.

 

Thứ hai, cũng lòng tự tôn của riêng . Hắn khác thấy sự bối rối, lúng túng của , càng giống như một kẻ tàn phế, ngay cả chuyện vệ sinh cá nhân cũng nhờ khác hầu hạ.

 

Lục Bạch Du suy nghĩ một chút, khẽ khuỵu một bên đầu gối xuống ngang tầm mắt : “Hầu gia là đang giải quyết nỗi buồn ?”

 

Lời thốt chẳng khác nào một tiếng sét nổ ngang tai.

 

Hàng mi đang khép hờ của Cố Trường Canh bỗng chốc rung lên dữ dội.

 

Khuôn mặt nhợt nhạt vốn dĩ của ngay lập tức ửng lên một lớp màu hồng nhạt.

 

Lớp ửng đỏ theo chiếc cổ thon dài lan dần lên, khiến cả vành tai cũng nóng rực như lửa đốt.

 

Hắn mặt , lảng tránh ánh tĩnh lặng, chút gợn sóng của nàng một cách đầy ngượng ngùng. Bờ vai khẽ run rẩy, yết hầu chuyển động lên xuống, nhưng chẳng thể thốt nên lời nào.

 

Lục Bạch Du giả vờ như nhận thấy sự lúng túng của , dậy một cách tự nhiên nhất: “Hầu gia cứ đợi một lát.”

 

Một lúc , Lục Bạch Du túm lấy cổ áo của Cố Trường Diệu, lôi tuột đến mặt Cố Trường Canh.

 

“Đỡ Hầu gia sâu trong rừng . Cẩn thận một chút, để ý coi chừng rắn rết c.ắ.n đấy.”

 

Cố Trường Diệu nhận mối lợi lộc gì từ nàng, thế mà ngoan ngoãn lời răm rắp, chẳng thốt nửa lời ca thán.

 

Ngược , Đông Mai một bên, theo bóng lưng của Cố Trường Diệu, liếc chiếc túi nước uống cạn, ánh mắt lóe lên sự bất mãn rõ rệt.

 

Tống Nguyệt Cần thu trọn biểu cảm của ả tầm mắt, hừ lạnh một tiếng, : “Còn ngây đó gì? Mau nhặt củi về nhóm lửa nấu cháo . Ngươi chôn chân ở đây, là định đợi chúng đến hầu hạ ngươi?”

 

... chẳng những vị quan sẽ phân phát lương thực ?”

 

Đông Mai cảm thấy Tống Nguyệt Cần lúc dường như biến thành một con khác hẳn, còn sự hòa nhã, bao dung của ngày xưa nữa.

 

Giữa cái thời tiết oi bức thế , ả đang mang thai, căn bản chẳng hề động tay việc nhóm lửa nấu ăn cực nhọc .

 

“Lại chúng vẫn còn nhiều màn thầu và bánh bao ? Dưới cái nắng đổ lửa thế ... ăn nhanh thì hỏng bét mất.”

 

Tống Nguyệt Cần lườm ả bằng ánh mắt sắc lẹm: “Bảo ngươi thì ngươi , mà lắm lời thế?”

 

Đông Mai đắm đuối theo bóng dáng Cố Trường Diệu thêm một nữa, mới lưu luyến dời bước chân nặng nhọc rời .

 

Một chốc , bọn nha sai bắt đầu phân phát lương thực cho từng nhà.

 

Lục Bạch Du qua một lượt, thấy là bánh ngô từ bột tạp hạt, cứng như đá.

 

Những chiếc bánh ngô chỉ to bằng nắm tay của đàn ông trưởng thành, hơn nữa khẩu phần mỗi mỗi bữa chỉ vỏn vẹn một cái.

 

Ăn no là chuyện tưởng, chỉ đủ để giữ cái mạng quèn, c.h.ế.t đói mà thôi.

 

Thời tiết khô nóng, nàng vốn chẳng cảm giác thèm ăn, nay thấy chiếc bánh ngô thì càng thêm chán ngán.

 

“Nhị tẩu, nồi niêu, gạo, và gia vị đều để xe đẩy. Tẩu nấu một ít cháo . Muội xem quanh đây loại thảo d.ư.ợ.c và rau rừng nào , tiện thể tìm thêm chút nước luôn.”

 

Nhân lúc giả vờ lục tìm túi nước, Lục Bạch Du bỏ luôn mười quả trứng gà chiếc sọt đựng đồ ăn và gia vị xe đẩy.

 

những thứ đều do nàng mua sắm, việc chúng xuất hiện ở đây do nàng quyết định.

 

“Nhị tẩu, trời nóng bức thế , chỗ trứng gà ăn sớm sẽ hỏng mất. Tẩu đem chưng thành canh trứng luôn nhé.”

 

Nói xong, nàng lấy một lọ t.h.u.ố.c trị thương (Kim Sang Dược) đưa cho Tần Bạch Nhã: “Những vết trầy xước do xích sắt cọ xát da thịt của cũng cần xử lý ngay . Trời nắng nóng thế , nhỡ mà mưng mủ thì phiền phức lắm đấy.”

 

Trong chuyến lưu đày , ngoại trừ Cố Trường Canh thương nặng thể cử động, Lục Bạch Du Hoàng đế đặc xá, và những đứa trẻ cỡ tuổi bé A Hòa, thì tất cả những còn đều đóng gông cùm, đeo xiềng xích, ngay cả vị hoàng t.ử như Tiêu Cảnh Trạch cũng là ngoại lệ.

 

Có vài gã trai tráng khỏe mạnh, nha sai còn đặc biệt "ưu ái" đeo thêm gông gỗ cho bọn họ.

 

Còn về phần Tống Nguyệt Cần, do Chu Lẫm đặc biệt dặn dò , nhưng tóm là dọc đường , đám nha sai đều coi nàng như tàng hình, chẳng buồn đoái hoài tới. Đương nhiên, nàng cũng đeo xích sắt.

 

“Muội mau , ở đây Nhị tẩu lo liệu , cứ yên tâm một vạn phần nhé.”

 

Lúc nãy Lục Bạch Du để ý thấy trong khu rừng thực sự mọc khá nhiều thảo d.ư.ợ.c.

 

Tuy rằng do thời tiết hạn hán nên trông chúng vẻ còi cọc, nhưng d.ư.ợ.c tính chắc hẳn vẫn đảm bảo.

 

Nàng dạo quanh khu rừng một vòng, hái một ôm thảo d.ư.ợ.c, một nắm hành rừng và một bó cỏ dại độ dẻo dai cực . Sau đó, nàng tìm một góc râm mát tán cây cổ thụ xuống, mới lôi bát chè sữa đậu đỏ hạt sen ướp lạnh từ trong gian , thong thả thưởng thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-111-vung-dat-chet-ngan-dam-7.html.]

 

Bát chè mát lạnh, thanh ngọt trôi xuống dày, Lục Bạch Du lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, cảm giác thèm ăn cũng theo đó mà trở .

 

Nghĩ ngợi một chút, nàng lấy thêm vài quả dưa chuột từ trong gian , định bụng lát nữa sẽ món dưa chuột trộn chua ngọt ăn kèm với cháo.

 

Khi nàng xách theo mấy món đồ về, nồi cháo bếp sôi sùng sục.

 

Thấy Tống Nguyệt Cần đang sai bảo Đông Mai chưng canh trứng, Lục Bạch Du liền mỉm :

 

“Nhị tẩu, mới tìm ít hành rừng. Chỗ trứng gà , chúng lấy một nửa chưng thành bát canh trứng mềm mịn cho bọn trẻ ăn, nửa còn đem xào với hành rừng thành món trứng rán hành rừng, tẩu thấy ?”

 

Tống Nguyệt Cần vốn luôn theo sự sắp xếp của nàng, nên dĩ nhiên ý kiến gì: “Được thôi, ăn gì, Nhị tẩu sẽ tự tay cho .”

 

“Muội cũng mới hái mấy quả dưa chuột ở ngoài bãi đất hoang. Lát nữa chúng trộn với xì dầu, giấm, tỏi băm và dầu mè, cho thêm chút sa tế mà tự tay . Dùng món ăn kèm với cơm thì quả là tuyệt hảo.”

 

Tống Nguyệt Cần: “Đồng ý, cứ theo ý .”

 

Món trứng rán hành rừng lò, một mùi thơm nức mũi lập tức lan tỏa khắp khu rừng.

 

Thực thì hôm nay thức ăn hề thiếu, ngoại trừ gia đình Nhị phòng nhà họ Cố và đám Thái học sinh quyền thế, những khác ít nhiều gì cũng thức ăn do nhà mang tới.

 

những thức ăn nguội lạnh đó sánh bằng hương vị thơm lừng của món trứng rán hành mới lò!

 

Những mặt ở đó hẹn mà cùng nuốt nước bọt, ánh mắt về phía Đại phòng nhà họ Cố ít nhiều mang theo sự ghen tị và ngưỡng mộ.

 

Lục Cẩm Loan khó nhọc nuốt miếng màn thầu nguội ngắt tay, trong đáy mắt lóe lên một tia oán độc.

 

Chỉ là chút trứng xào thôi mà, gì to tát chứ?

 

Đường đày còn dài mà!

 

xem, đợi đến khi thức ăn chiếc xe đẩy Lục Bạch Du ăn sạch sành sanh, cô sẽ lấy gì để mà khoe khoang nữa?

 

Sẽ một ngày, cô nàng chống mắt lên ăn sung mặc sướng, còn nàng thì chỉ một bên mà thèm thuồng chảy dãi!

 

Lục Bạch Du chẳng bận tâm đến những toan tính nhỏ nhen của ả .

 

Sau khi cháo chín, việc đầu tiên nàng là múc riêng một bát nước cháo cho bé Vân Khê, đó mới chia đều phần còn cho mỗi một bát.

 

Thấy phần, sắc mặt Đông Mai thoáng chốc trở nên khó coi.

 

“Sao, cảm thấy oan ức ?” Tống Nguyệt Cần lạnh lùng nhếch mép, “Có oan ức thì cũng ráng mà chịu đựng cho !”

 

Nàng ném cho ả một chiếc màn thầu, trong đáy mắt là sự chế giễu hề giấu giếm:

 

“Lúc coi ngươi là con thì ngươi trân trọng, thì bây giờ ngươi tư cách trách tuyệt tình.”

 

Lục Bạch Du hứng thú chen những ân oán cá nhân giữa họ. Thấy Cố Dao Quang chủ động bưng bát cháo đút cho bé A Hòa ăn, nàng cũng bưng nửa bát canh trứng và một bát cháo tiến về phía Cố Trường Canh.

 

Cố Trường Canh đang tựa gốc cây cổ thụ, khom xuống, khó nhọc loay hoay với mấy viên sỏi nhỏ mặt.

 

Lục Bạch Du liếc cổ tay , thấy nó còn mềm nhũn, bất lực như những ngày , vết thương cũng đóng vảy từ lâu. Nàng hiểu rằng mỗi ngày một giọt nước linh tuyền cùng những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm đang dần dần phát huy tác dụng, xoa dịu và phục hồi những gân mạch tổn thương của .

 

Chỉ điều, với tình trạng hiện tại của , để thể khôi phục thể trạng của một bình thường thì e rằng vẫn cần thêm một thời gian nữa.

 

“Đại bá hôm nay cảm thấy thế nào?”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nàng đặt bát cháo xuống, theo thường lệ, lấy từ trong tay áo một chiếc bình sứ trắng, kề môi .

 

Cố Trường Canh khẽ giật .

 

Hắn là kẻ ngốc.

 

Trải qua bao năm xông pha trận mạc, thương tích với trở thành chuyện cơm bữa.

 

Hắn thừa tốc độ hồi phục của một vết thương bình thường , cũng hiểu rõ rằng việc khôi phục gân mạch đ.á.n.h đứt gần như là điều tưởng.

 

Lục Bạch Du ngày ngày bồi bổ cho bằng những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, quả thực cảm nhận rằng những đường gân đứt ở tay và chân đang dần sinh khí.

 

Dù hiện tại vẫn thể dùng sức, nhưng Cố Trường Canh , đó tuyệt đối là ảo giác của .

 

“Khá hơn nhiều , còn cảm giác đau nhức như nữa.”

 

Hắn mượn tay nàng, từ từ uống cạn bình nước. Đôi mắt tĩnh lặng của dừng nàng, tựa hồ như thấu tâm can nàng.

 

Lục Bạch Du vờ như để ý đến ánh mắt soi mói của , bưng bát lên, xúc một thìa canh trứng đút đến tận miệng .

 

“Mấy viên đá mặt đất là gì ? Trông giống như đang bày binh bố trận thế?”

 

Khóe môi mỹ của Cố Trường Canh vẽ nên một nụ nhạt nhòa: “Ta đang tính toán xem, nếu là bọn họ, thì sẽ là thời điểm và địa điểm nhất để tay?”

 

 

Loading...