Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 110: Vùng đất chết ngàn dặm (6)
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:33:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Vân Khê mới bảy tháng tuổi, hình mũm mĩm, nước da trắng hồng, khuôn mặt còn xinh xắn, đáng yêu hơn cả những con b.úp bê trong tranh năm mới.
Đôi mắt bé to tròn, đen láy lấp lánh như hai viên ngọc trai. Mỗi khi chăm chú ai, đôi mắt khẽ híp , ngập tràn sự tò mò và niềm khao khát khám phá thế giới xung quanh.
Khi bé , khóe mắt cong lên thành hình trăng khuyết, ánh lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì lấp lánh.
Thế nhưng giờ phút , khuôn mặt vốn dĩ luôn ửng hồng khỏe mạnh nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Tứ chi trắng muốt tựa ngó sen của bé lạnh toát và ướt đẫm mồ hôi, nhịp đập của mạch cũng nhanh hơn thường ngày nhiều.
"Vân Khê say nắng ." Lục Bạch Du nhíu mày, nhanh tay nới lỏng cổ áo và vạt áo cho cô bé, lên tiếng dặn dò:
"Tam tẩu, tẩu mau lên xe đẩy lấy nước, khăn lau và một ít muối đây."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tần Bạch Nhã tất tả vội vã theo.
Lục Bạch Du rút ngân châm , châm nhẹ mười huyệt Thập Tuyên đầu ngón tay của bé Vân Khê, nặn từ mỗi đầu ngón tay vài ba giọt m.á.u.
Bé Vân Khê vốn đang nhắm nghiền mắt, thở dốc khó nhọc như bóng đè, bỗng oà nức nở. Tiếng hề sắc nhọn mà như tiếng rền rĩ của một con thú non, những tiếng thút thít càng khiến lòng thêm xót xa, đau thắt.
Chỉ trong chốc lát, Cố lão phu nhân và những khác nhanh ch.óng vây quanh.
"A Du, con cứu lấy Vân Khê, con bé còn quá nhỏ..."
Lục Bạch Du lạnh lùng, dứt khoát cắt ngang lời bà: "Mẹ, hãy lùi một chút, đừng che khuất luồng gió thông thoáng cho Vân Khê."
"Chỉ cần gió là ?" Cố lão phu nhân ngẩn một thoáng bừng tỉnh, "Vậy mượn quạt nan của mấy vị quan sai đây."
Đào Sấm lời nào, gót bước , một lát với hai chiếc quạt nan tay.
Tống Nguyệt Cần và Cố Dao Quang, mỗi đón lấy một chiếc, cách đó chừng một mét, dùng sức quạt gió về phía Lục Bạch Du và bé Vân Khê.
"A Du, nước đây..." Tần Bạch Nhã loạng choạng chạy tới, y phục lấm lem bùn đất, lòng bàn tay và khuỷu tay trầy xước, dính đầy bụi bẩn và rướm m.á.u, rõ ràng là do vội vàng nên vấp ngã.
nàng dường như chẳng hề bận tâm đến cơn đau đớn, vội vã đưa túi nước và khăn lau cho Lục Bạch Du.
Lục Bạch Du cầm lấy túi nước, liếc liền nhận đó là loại nước giếng mà nàng mua của dân làng đường.
Nàng cau mày, hé nửa lời, chỉ nhanh ch.óng đổ chút nước lên chiếc khăn. chỉ vài dặm đường ngắn ngủi, nước trong túi ánh mặt trời nung nóng bỏng rẫy, chẳng còn chút mát lạnh nào.
Tuy nhiên, còn hơn , nàng do dự, bắt đầu dùng chiếc khăn ẩm lau trán, cổ, nách và bẹn cho bé Vân Khê.
"Mẹ ơi, con xem quanh đây thảo d.ư.ợ.c nào nhé? Mẹ cứ theo cách của con lau hạ nhiệt cho Vân Khê, đừng lo phí nước, nếu thiếu thì xe đẩy vẫn còn đấy."
Giao đứa trẻ đang bế tay cho Cố lão phu nhân, Lục Bạch Du dậy rời . Khi lướt qua Đào Sấm, nàng bỗng dưng cất tiếng:
"Đào đại ca, ngài cũng thấy tình hình hiện tại đấy, đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Đoàn lưu đày , ai nấy đều mang phận hề tầm thường. Nếu xảy chuyện gì, ngài gánh vác nổi hậu quả ?"
Đôi môi Đào Sấm mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, vết sẹo nơi khóe mắt dường như hằn sâu thêm sự hung tợn do cơ mặt căng cứng quá mức.
Thấy đáp , Lục Bạch Du cũng nấn ná thêm, gót bước .
Sau lưng, Đào Sấm bỗng gọi giật : "Tứ phu nhân, những lời ngài lúc về chuyện Hạn Bạt xuất hiện là thật ?"
"Ta xưa nay dối." Lục Bạch Du khẳng định một cách vô cùng chắc chắn, từng , "Nạn hạn hán tuyệt đối còn tồi tệ hơn chúng tưởng tượng nhiều. Mong Đào đại ca hãy sớm chuẩn ."
Đào Sấm bỗng nhớ cảnh Lục Bạch Du mang theo tờ ngân phiếu một ngàn lượng đến tìm ba ngày .
Lúc bấy giờ, nàng chỉ vỏn vẹn một câu: "Trong kinh thành sắp đại dịch, nếu ngài vợ con sống sót, nhất là đưa họ cùng lên đường."
Đường lưu đày dài ba ngàn dặm, dẫn theo một t.h.a.i p.h.ụ đang mang lục giáp?
Nàng chắc hẳn điên ?
Nếu là kẻ khác những lời với , e rằng Đào Sấm tống cổ kẻ đó ngoài ngay lập tức.
Thế nhưng, khi nhớ quẻ bói mà nàng xem cho hơn nửa tháng , nhớ cảnh vợ con nhờ mà thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần; nghĩ đến việc nữ nhân tên Lục Bạch Du suýt lật tung cả Thượng Kinh thành trong mấy ngày qua, Đào Sấm dám xem nhẹ những lời nàng .
Khi , đưa bất kỳ câu trả lời nào. Lục Bạch Du cũng ép uổng , chỉ để một ngàn lượng bạc gọi là "lộ phí" rời .
Đào Sấm hiểu rõ lý do nàng lôi kéo , đơn giản là nhờ chiếu cố con đường lưu đày.
Nàng cứu mạng vợ con , thì chiếu cố nàng cũng là chuyện qua . dám đem sinh mạng của vợ con đặt cược ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-110-vung-dat-chet-ngan-dam-6.html.]
"Vậy những lời phu nhân lúc ..."
"Hôm nay ngài thấy cây trúc nở hoa chứ?" Lục Bạch Du hỏi gì, liền ngắt lời:
"Ngài sinh và lớn lên ở chốn thôn quê, ắt hẳn trúc là loại cây chịu hạn cực kỳ . Chúng những chỉ hoa một trong suốt vòng đời, mà mỗi nở hoa còn cách hàng chục năm ròng rã. Trừ một trường hợp duy nhất."
Câu của Lục Bạch Du khiến Đào Sấm như nghẹt thở: "Trường hợp gì?"
"Năm đại hạn. Trong những năm đại hạn khắc nghiệt, cây trúc sẽ đồng loạt hoa, kết quả và c.h.ế.t hàng loạt, nhằm duy trì nòi giống sinh tồn." Lục Bạch Du đáp bằng chất giọng lạnh nhạt,
"Quả của cây trúc khi nở hoa gọi là 'trúc mễ', hương vị của nó còn thơm ngon hơn cả lúa gạo, là món khoái khẩu của loài chuột và chim ch.óc. Vì 'trúc mễ' rụng xuống dày đặc, che kín cả bầu trời, nên chỉ khiến đàn chuột tại đó sinh sôi nảy nở ch.óng mặt, mà còn thu hút chuột từ các vùng lân cận kéo đến, dân loài chuột tăng vọt, thậm chí thể lên đến hàng chục vạn con."
Sắc mặt Đào Sấm biến đổi liên hồi trong thoáng chốc: "Vậy ý của phu nhân là... đại dịch ở kinh thành chính là dịch hạch?"
Lục Bạch Du gật đầu, xem như ngầm thừa nhận.
Đào Sấm vô thức hướng ánh mắt về phía kinh thành.
Trong lúc nhất thời, cũng phân định xem, con đường lưu đày ngàn dặm đầy rẫy hiểm nguy c.h.ế.t ch.óc đáng sợ hơn, đại dịch sắp bùng phát ở Thượng Kinh thành đáng sợ hơn?
Đợi khi định thần , Lục Bạch Du khuất bóng nơi rừng sâu xa xăm.
Thực , Lục Bạch Du chẳng đang tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c gì cả. Nàng chỉ lấy chút nước sạch từ gian cho bé Vân Khê uống.
Dù bao t.ử của một đứa bé bảy tháng tuổi cũng nhạy cảm, nàng e rằng nước giếng ở ngôi làng nọ sẽ bệnh tình của con bé thêm phần trầm trọng.
Thấy ai xung quanh, nàng lẩn gian.
Nàng rút chiếc túi nước mang theo bên , toan lấy nước thì bàng hoàng nhận , mạch nước ngầm chỉ bằng miệng chén của chẳng từ lúc nào to bằng cỡ một cái xô nước.
Nghĩ đến luồng khí lạnh bất chợt luồn ấn ký phượng hoàng lúc nãy, Lục Bạch Du bất giác rùng ớn lạnh!
Sách Tam hoàng t.ử là kẻ thô bạo, độc ác. Theo góc của nàng, cái tên Tiêu Cảnh Trạch cũng chẳng dạng .
Nếu nàng nhanh ch.óng can thiệp, e rằng cả già trẻ lớn bé trong làng đó hóa thành những bóng ma oan khuất, ôm hận xuống mồ.
Lục Bạch Du thụp xuống, chiết đầy một túi nước suối thông thường trong gian.
Cân nhắc một chút, nàng cho thêm túi ba giọt linh tuyền chắt từ hôm qua. Nàng thêm một lượng đường và muối đủ để tạo thành thứ nước bổ sung điện giải, đó mới bước khỏi gian.
Ai ngờ, nàng chớm bước khỏi bìa rừng, thấy đoàn đày nối đuôi rồng rắn tiến về phía .
Ánh mắt Đào Sấm dẫn đầu lướt qua nàng thật nhanh, ngay lập tức giả vờ như chuyện gì, dời tầm mắt chỗ khác và hét lớn: "Mọi tự tìm chỗ dựng lều trại . Từ bây giờ, chúng sẽ nghỉ ngơi cho đến khi mặt trời xuống núi mới xuất phát tiếp."
"Ta điều , tối nay chúng sẽ hành quân trong đêm. Nếu ai vì nghỉ ngơi đủ mà tụt phía , sói tha , mặc kệ đấy nhé!"
Mọi sợ hãi dám lề mề, nhao nhao tìm chỗ hạ trại.
Cánh rừng rộng lớn chẳng mấy chốc đoàn hơn 200 chiếm kín.
đa e ngại rắn, rết, côn trùng c.ắ.n nên dám sâu trong rừng. Chỉ Lục Bạch Du thích sự yên tĩnh, đẩy chiếc xe thẳng tiến sâu trong rừng.
"Ngay đây ." Nàng lục lọi trong chiếc xe đẩy lấy t.h.u.ố.c xua đuổi côn trùng chuẩn sẵn rắc quanh khu vực, lấy một cái bát, rót nước điện giải hòa thêm linh tuyền đưa cho Tần Bạch Nhã,
"Tam tẩu, tẩu cho Vân Khê uống nước ."
Sau khi Tần Bạch Nhã cho Cố Vân Khê uống xong, Lục Bạch Du rót thêm một bát cho nàng .
"Tẩu cũng uống , trong nước cho thêm đường và muối, giúp bổ sung... thể lực." Tần Bạch Nhã định từ chối, Lục Bạch Du tiếp lời,
"Mẹ, Dao Quang, Nhị tẩu, nước cũng uống , ai cũng phần cả."
Nói , nàng chia nước cho , lấy thêm một bát đưa cho bé A Hòa. Bản nàng cũng uống cạn một bát, đó mới bưng bát cuối cùng tiến về phía Cố Trường Canh.
"Đại bá, cũng uống ."
Cố Trường Canh l.i.ế.m đôi môi khô nẻ bong tróc, theo phản xạ lắc lắc đầu.
"Huynh suốt quãng đường chịu uống nước, cứ tiếp tục thế sẽ mất nước đấy. Chén ..."
Lục Bạch Du đồ rằng e ngại chiếc bát khác dùng qua. Nàng toan mở lời giải thích thì bắt gặp chút ngượng ngùng né tránh ánh mắt của nàng, vành tai cũng len lén ửng đỏ.