Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 105: Vùng đất chết ngàn dặm (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:33:28
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tống Nguyệt Cần thoắt cái đuổi kịp Lục Bạch Du.

 

"Tứ , để cho." Nàng bước nhanh tới, giằng lấy chiếc xe đẩy từ tay Lục Bạch Du, nhưng ngay đó sức nặng trĩu của nó ép cho lảo đảo.

 

Mấy ngày nay, Lục Bạch Du tuy bận rộn tối tăm mặt mũi nhưng vẫn cách tự chăm sóc bản .

 

Cộng thêm sự hỗ trợ từ nước linh tuyền, cơ thể nàng tuy đạt đến mức gân đổi cốt, nhưng cũng khỏe khoắn hơn nhiều. Sức vóc tự nhiên cũng vượt xa những nữ t.ử bình thường.

 

Thấy bộ dạng của nàng , Lục Bạch Du khỏi bật : "Nhị tẩu giờ quen việc nặng, cứ để cho."

 

"Muội cũng là tiểu thư khuê các mà. Muội thì tự nhiên cũng ." Tống Nguyệt Cần c.ắ.n răng, chật vật đẩy chiếc xe tiến về phía :

 

"Huống hồ... đây từng , đại ân đại đức của Tứ suốt đời quên. Dù bắt cũng bằng lòng, huống hồ chỉ là chút việc vặt vãnh ."

 

Lục Bạch Du ngẫm nghĩ một lúc, quyết định khuyên can nữa.

 

Đường lưu đày gian nan khổ ải. Nếu định nếm mùi cay đắng, thì mỗi nhà họ Cố đều nhanh ch.óng rèn luyện khả năng tự lập.

 

"Được , hai ngày tới chúng sẽ phiên đẩy chiếc xe ." Lục Bạch Du nở nụ lém lỉnh, "Đợi qua hai ngày nữa, tự khắc sẽ tìm kẻ cam tâm tình nguyện chân phu phen ."

 

Trên chiếc xe đẩy, Cố Trường Canh nàng với ánh mắt trầm tư, bỗng khẽ mỉm buồn bã:

 

"Là liên lụy ."

 

"Đại bá sai ! Khi ngài xông pha trận mạc, tắm m.á.u biên cương để bảo vệ tổ quốc, thì chúng an hưởng thái bình nơi kinh thành. Nếu sự che chở liều của ngài và các nam nhi nhà họ Cố, thì sự bình yên quanh năm cho Cố gia ? Chúng hưởng vinh hoa phú quý của hầu phủ, thì nay khi hầu phủ gặp nạn, gánh vác trách nhiệm cũng là điều đương nhiên."

 

Lục Bạch Du kịp mở lời, Tống Nguyệt Cần nghiêm mặt : "Đại bá đừng bao giờ nhắc đến chuyện liên lụy liên lụy nữa!"

 

Cố Trường Canh liếc Lục Bạch Du với ánh mắt cầu cứu.

 

Lục Bạch Du mỉm đầy tinh nghịch, tuyệt nhiên ý định giải vây cho .

 

Cố Trường Canh đành bất lực thở dài: "Nhị dạy chí , từ nay dám năng hàm hồ nữa."

 

Tống Nguyệt Cần: "Đại bá, Tứ , Chu Lẫm..."

 

"Chuyện Nhị tẩu lo lắng, và đại bá đều nắm rõ." Lục Bạch Du ngắt lời nàng, mỉm dịu dàng : "Yên tâm , chuyện chúng lo liệu!"

 

Những lời của nàng tựa như một sức mạnh kỳ diệu giúp an định lòng , khiến tảng đá đè nặng trong lòng Tống Nguyệt Cần bỗng chốc rơi tõm xuống.

 

Dẫu phía là con đường mịt mờ, cửu t.ử nhất sinh, nhưng ruột thịt kề bên, thứ dường như cũng còn quá đáng sợ nữa.

 

lúc , từ con đường quan đạo phía lưng bỗng vang lên những bước chân nặng nề, hỗn loạn, xen lẫn tiếng quát tháo thô lỗ.

 

Lục Bạch Du ngoái đầu , thì là Đào Sấm cùng hơn chục tên sai dịch đang áp giải đày còn đuổi theo sát nút.

 

Tiếng xích chân nặng nề lê lết mặt đất tạo nên những âm thanh ma sát kim loại rợn , buốt óc.

 

"Đi nhanh lên, lề mề cái gì? Muốn ăn roi !"

 

Khi ngang qua Lục Bạch Du, Đào Sấm thẳng về phía , thèm liếc nàng lấy một cái.

 

Lục Bạch Du đảo mắt tìm kiếm phía đội ngũ đày, nhưng thấy bóng dáng nàng tìm. Đáy mắt nàng xẹt qua một tia thất vọng.

 

"Có chuyện gì ?" Cố Trường Canh nhạy bén nhận vẻ khác lạ của nàng.

 

"Không gì." Lục Bạch Du mỉm như chuyện gì xảy , "Định thu mua lòng một chút, nhưng vẻ như thất bại ."

 

Cố Trường Canh liếc về phía Đào Sấm, cũng khẽ mỉm : "Trên đời nào mà Tứ thu phục ?"

 

"A Du, chúng gặp ."

 

Tiêu Cảnh Trạch, mặc áo tù, chân kéo theo bộ xiềng xích nặng trịch, đang từ phía chạy theo.

 

Mấy ngày gặp, khuôn mặt từng toát lên vẻ oai phong, hăng hái dường như hốc hác nhiều. Tuy nhiên, nụ của hề vương chút hèn mọn của một tù nhân, mà chỉ là sự điềm tĩnh sâu thẳm.

 

Phía lưng là Tần vương phi Thôi Tĩnh Thư, Trắc phi Lý Viễn, Thế t.ử Tần vương phủ Tiêu Hằng 8 tuổi, hai thị mà Lục Bạch Du nhớ tên, và cô em gái cùng cha khác của nàng, Lục Cẩm Loan.

 

Chỉ trong vỏn vẹn mười ngày ngắn ngủi, Lục Cẩm Loan gầy rộc một cách trông thấy.

 

Bộ áo tù vốn vặn giờ đây rộng thùng thình treo lủng lẳng ả. Khuôn mặt tinh xảo, kiêu kỳ ngày nào nay cũng mất vẻ rạng rỡ, chẳng còn cái vẻ mong manh khiến xót xa thương cảm nữa.

 

Bốn mắt chạm , ánh của ả còn sự kiêu ngạo, khinh khỉnh như , mà sắc lẹm như một lưỡi d.a.o tẩm độc, hận thể xẻo ngay một miếng thịt Lục Bạch Du.

 

Đặc biệt là khi thấy nàng và Tống Nguyệt Cần hề cùm chân, ngọn lửa căm hận trong mắt ả càng bùng lên dữ dội.

 

Gần như cần suy nghĩ, ả đưa tay chỉ thẳng Lục Bạch Du: "Quan gia, dựa cái gì mà bọn họ mang xiềng xích?"

 

Một tên sai dịch vung roi quất mạnh về phía ả: "Cố Tứ phu nhân mang xiềng xích là do đích Bệ hạ ban ân. Ngươi bản lĩnh đó thì ngươi cũng thế thôi!"

 

Lục Cẩm Loan còn định thêm, nhưng mấy nữ quyến của vương phủ hích khuỷu tay cảnh báo ả.

 

"Các ..." Lục Cẩm Loan lảo đảo vững, nhưng tức giận mà dám hé răng, đành dồn hết oán hận trút lên đầu Lục Bạch Du.

 

Lục Bạch Du liếc những vết bầm tím hằn cổ tay ả, thừa những ngày tháng trong Chiếu Ngục của ả chẳng dễ chịu chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau/chuong-105-vung-dat-chet-ngan-dam-1.html.]

Thôi Tĩnh Thư bề ngoài trông vẻ dịu dàng, đoan trang, nhưng thực chất cũng là kẻ hẹp hòi, ghen tuông.

 

Lục Bạch Du thu ánh , ngay đó phát hiện một bóng dáng quen thuộc trong hàng ngũ gia nhân của Tần vương phủ.

 

Cảm nhận ánh mắt của nàng, Liễu Tẫn Tuyết âm thầm trao đổi ánh với nàng vội vàng cúi gằm mặt xuống.

 

Đôi mắt Lục Bạch Du sáng rực lên.

 

Tuyệt vời, tất cả những gương mặt cũ đều mặt đông đủ.

 

Đường đày dài ba ngàn dặm , chỉ nghĩ thôi thấy sôi động và kích thích nhường nào!

 

Tại Thập Lý Đình.

 

Đoàn lưu đày cuối cùng cũng tập hợp đông đủ.

 

Ngũ hoàng t.ử Tiêu Cảnh Trạch, Thượng thư Hộ Bộ Lục Văn Khiên, Chỉ huy sứ Tuần Thành vệ Đoạn Tố, Tả Đô Ngự sử Trương Cảnh Minh, Thừa Ân hầu Triệu Bách n, An Quốc công Vương Tùng, Đại phòng và Nhị phòng Trấn Bắc Hầu phủ, cùng với 21 vị Thái học sinh. Tính tổng cộng cũng ngót nghét hơn 200 .

 

Cộng thêm 2 vị chủ giải quan, 30 phó nha sai, 10 phu phen vận chuyển lương thảo và những đến tiễn đưa, đội ngũ khổng lồ chật kín con đường quan đạo quanh Thập Lý Đình.

 

Đào Sấm một mô đất cao, cất cao giọng oai vệ: "Hôm nay chúng còn thêm năm mươi dặm nữa, thời gian eo hẹp. Ta chỉ cho các ngươi đúng một nén nhang thôi.

Bắt đầu từ bây giờ, ai từ biệt thì từ biệt, ai nhu cầu giải quyết bầu tâm sự thì mau ch.óng giải quyết . Hết giờ, lập tức xuất phát. Kẻ nào dám lề mề, đừng trách khách khí!"

 

Vừa dứt lời, đám đông tản tứ phía, tìm đến nhà của .

 

Đông đúc nhất là xung quanh Trương Cảnh Minh, tiếp đến là Ngũ hoàng t.ử Tiêu Cảnh Trạch và An Quốc công Vương Tùng.

 

Cũng vài bách tính quen , tự nguyện mang theo thức ăn, nước uống đến tặng cho hầu phủ. Những nhà đẻ của Tần Bạch Nhã thì huy động lực, nhét đồ đạc lỉnh kỉnh lên xe đẩy của Cố Trường Canh.

 

Duy chỉ Tống Nguyệt Cần cứ mỏi mắt trông chờ, đảo mắt tìm kiếm trong đám đông, nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng nhà đẻ .

 

Nhà họ Tống là gia đình trọng nam khinh nữ. Hồi hầu phủ mới xảy chuyện, mẫu trưởng nàng hai đến tận nhà, ngỏ ý đón nàng về.

 

Hôm nay họ đến, lý do chỉ một—

 

Chuyện nàng trao cho Chu Lẫm cuối cùng cũng đến tai họ.

 

Họ thể chấp nhận việc nàng hưu (ly hôn), nhưng tuyệt đối thể chấp nhận việc nàng dính líu đến tên cầm đầu Cẩm Y Vệ khét tiếng ác ôn.

 

Tống Nguyệt Cần cụp mắt xuống, giấu nỗi buồn thoáng qua nơi đáy mắt.

 

"Đứa con ngốc , con thoát khỏi hố lửa , còn... cớ gì đ.â.m đầu vũng bùn nữa chứ?"

 

Một bàn tay gầy guộc nắm lấy cổ tay Tống Nguyệt Cần. Nàng đầu , bắt gặp ánh mắt đầy xót xa của Cố lão phu nhân.

 

"Mẹ..." Cố Vân Châu cách đó vài bước nàng, ánh mắt ngập tràn sự khó hiểu và ngập ngừng.

 

Cổ họng Tống Nguyệt Cần như nghẹn ứ bởi luồng khí nóng bỏng và nỗi chua xót. Nàng há miệng, nhưng chẳng thốt nên lời.

 

Cố lão phu nhân vẫy vẫy tay với Cố Vân Châu: "Châu nhi, đây, đến chỗ con ."

 

Mắt Cố Vân Châu đỏ hoe. Cậu bé chạy ào tới, ôm c.h.ặ.t lấy Tống Nguyệt Cần.

 

"Mẹ ơi, Châu nhi nhớ lắm!"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đã hết giờ, lên đường!" Tiếng quát thô lỗ, mạnh mẽ của Đào Sấm như một tiếng sấm rền bất thần vang dội bầu trời Thập Lý Đình, tàn nhẫn cắt ngang lời từ biệt.

 

Lũ nha sai liên tục vung những dải roi dài, thúc giục đoàn mệt mỏi tiếp tục lê bước.

 

Ba ngàn kỵ binh Cẩm Y Vệ phi ngựa băng qua đội ngũ lưu đày, lao thẳng về phía ngoảnh đầu .

 

Lúc ngang qua Tống Nguyệt Cần, vó ngựa của Chu Lẫm bụi bay mù mịt, vấy bẩn cả gấu váy của nàng. Thế nhưng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, chỉ thẳng tay quất ngựa phi nước đại.

 

Lục Bạch Du tò mò nhướng mày: "Sao thấy bóng dáng Tam vương gia nhỉ?"

 

Cố Trường Canh đáp: "Chắc Tam vương gia sẽ xuất phát trễ hơn hai ngày. Theo thông lệ, Cẩm Y Vệ là để dọn dẹp các chướng ngại vật đường."

 

Lục Bạch Du hàm ý của .

 

Nói theo thông lệ là dọn dẹp chướng ngại vật, nhưng thực tế là đào hố giăng bẫy dọn dẹp, thì chẳng ai đoán .

 

Mặt trời mỗi lúc một ch.ói chang. Càng về phía , cảnh tượng hai bên đường quan đạo càng khiến rùng .

 

Con sông vốn ầm ầm sóng cuộn ngày nào, nay chỉ còn một lạch nước nhỏ nhoi, phơi phần lòng sông nứt nẻ, khô cằn.

 

Những tảng đá cuội khổng lồ nhô lên, ánh nắng gay gắt nung đến trắng lóa. Dưới những khe nứt chật kín cỏ dại khô cháy và xương cá phơi khô, bốc lên mùi tanh tưởi, mục nát thoang thoảng.

 

Trên cánh đồng, hoa màu vốn dĩ xanh mơn mởn, nay rũ rượi, héo hon. Những chiếc lá úa vàng, cuộn tròn , mặt đất thì nứt nẻ những vệt dài dọc ngang.

 

Thỉnh thoảng ngang qua một vài thôn xóm, giếng nước trong thôn cũng đang cạn kiệt. Những dân xếp hàng chờ lấy nước kéo dài thành một hàng rồng rắn, mãi thấy điểm dừng.

 

"Nạn hạn hán nghiêm trọng đến mức chứ?" Trên xe đẩy, Cố Trường Canh nhíu mày, nét mặt lộ rõ sự lo âu.

 

Lục Bạch Du định mở miệng, chợt bắt gặp vài bóng thư sinh đang hì hục cuốc bộ đường cái từ đằng xa.

 

Nàng dùng đốt ngón tay gõ nhẹ trán: "Ta cứ thấy thiêu thiếu thứ gì đó, hóa là nó..."

 

 

Loading...