Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn - Chương 104

Cập nhật lúc: 2025-04-01 08:41:15
Lượt xem: 257

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết thúc màn bái lạy đầy thành kính, Phượng Khê quay về sân viện của mình. Nàng rửa ráy qua loa, rồi tới tìm Tiêu Bách Đạo.

Trừ lệnh bài chưởng môn của Vân Tiêu Tông, nàng đưa toàn bộ chiến lợi phẩm cho Tiêu Bách Đạo.

Tiêu Bách Đạo không muốn nhận. Hai sư đồ đưa qua đẩy lại, cuối cùng Tiêu Bách Đạo đành cầm một nửa, hơn nữa còn kiên trì viết giấy vay nợ với danh nghĩa chưởng môn.

Phượng Khê cũng chỉ có thể mặc ông muốn làm gì thì làm.

Phượng Khê vừa rời khỏi sân viện của Tiêu Bách Đạo, trưởng lão phụ trách chăm sóc Kim Mao Toan Nghê chợt gọi nàng lại.

“Tiểu Khê ơi, nghe tin con đã về, thần thú trấn phái vẫn luôn quậy ầm ĩ kia kìa. Con qua xem sao đi!”

Phượng Khê lập tức đổi hướng đi tới chuồng thú.

Kim Mao Toan Nghê gào rống vang trời.

Phượng Khê đoán được ý nó muốn biểu đạt.

Lúc trước nàng từng đồng ý sẽ đưa công pháp cho nó, nhưng tới giờ vẫn chưa thực hiện.

Phượng Khê cũng bất đắc dĩ lắm chữ, nàng cũng đang trông chờ vào đống ngọc giản trong thức hải đây. Chỉ khi ngọc giản tương ứng sáng lên, nàng mới có công pháp để đưa cho Kim Mao Toan Nghê.

Nhưng nàng không thể ăn ngay nói thật, bởi Kim Mao Toan Nghê không dễ chọc, nếu biết nàng lừa nó, chắc chắn nó sẽ quậy ầm cho xem.

Phượng Khê xụ mặt nói: “Ngươi còn có mặt mũi tìm ta đòi công pháp ư? Ngươi thử nói xem, gần đây ngươi đang làm gì? Hết ăn rồi đến ngủ, ngươi có chăm chỉ tu luyện không? Với thái độ lười biếng đó của ngươi, ta đưa công pháp cho ngươi cũng chỉ tổ lãng phí thôi!”

“Ngươi có biết thần thú trấn phái của ba tông môn khác nói xấu sau lưng ngươi thế nào không? Chúng gọi ngươi là Bùn Vàng đấy! Biết vì sao chúng lại gọi ngươi là Bùn Vàng không? Vì bùn nhão không thể trát tường…”

Kim Mao Toan Nghê vốn cảm thấy bản thân chiếm lý, nay nghe Phượng Khê chửi một tràng, nó lại dần cảm thấy chột dạ, cuối cùng gục đầu xuống chẳng cãi lại nửa câu.

Phượng Khê lập tức uốn lưỡi, thay đổi thái độ: “Nhưng ta thấy chúng chỉ đang nói linh tinh thôi. Chẳng qua ngươi chỉ nhất thời mất phương hướng, chỉ cần ngươi phấn chấn tinh thần, ba con kia cộng lại cũng không phải đối thủ của ngươi.”

“Vì thế, từ hôm nay trở đi, ngươi phải chấn chỉnh ngay thái độ tu luyện, nhất định phải chăm chỉ, dốc sức cố gắng. Đúng rồi, ta có mang cho ngươi chút đặc sản của biển Vô Cực và vùng Cực Băng, ngươi nếm thử xem sao.”

Dứt lời, Phượng Khê ném cho nó mấy con cá và t.h.i t.h.ể của một yêu thú hệ băng.

Kim Mao Toan Nghê vừa ăn vừa cảm động phát khóc.

Phượng Khê quả là người tốt.

Người tốt!

Chỉ mỗi nàng là người thật lòng đối xử tốt với nó!

Sau khi “an ủi” Kim Mao Toan Nghê xong, Phượng Khê đi bộ về sân viện của mình, bắt đầu tu luyện.

Con người nàng không sợ khổ, không sợ mệt, tuy có đôi lúc nàng rất yếu ớt, cần được cưng chiều, nhưng một khi đã cố gắng, thì chính nàng còn phải phục bản thân.

Trong hai tháng tiếp theo, trừ thời gian tới thỉnh an Tiêu Bách Đạo, Phượng Khê chẳng đi đâu nữa, cứ lao đầu vào tu luyện.

Hôm nay, trong lúc tu luyện, Phượng Khê bất ngờ phát hiện ra, trong đan điền đã mọc thêm một Linh căn màu vàng.

Kim Linh căn.

Nàng cười nhe nhởn.

Nhưng, rất nhanh sau đó, nụ cười của đã đông cứng lại.

Bởi ba loại Linh căn khác đang đánh hội đồng Kim Linh căn.

Kim Linh căn bị đánh tới độ la hét thảm thiết.

Chiếc chồi non vừa nhú đã bị đánh cho rụt về!

Phượng Khê: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-su-muoi-cho-nhat-tong-mon/chuong-104.html.]

Nàng lẳng lặng rút chủy thủ ra.

Ba loại linh căn kia lập tức run rẩy, đồng tâm hiệp lực… kéo mần non của Kim Linh căn ra!

Sau đó, Kim Linh căn tự uốn éo bản thân thành hình trái tim.

Phượng Khê: “…”

Con hàng mới nhú này cũng không phải đèn cạn dầu.

Sau khi Kim Linh căn mọc ra, vết thương ở đan điền của Phượng Khê được cải thiện với tốc độ chóng mặt, chỉ còn một vết nứt nhỏ nữa là lành hẳn.

Điều này khiến Tiêu Bách Đạo vui phát điên lên được.

Dẫu phát hiện đồ đệ sở hữu bốn loại linh căn, ông cũng chẳng thèm để ý, chỉ cần đồ đệ khỏe mạnh là được.

Hôm nay, Tiêu Bách Đạo nhận được tin nhắn của Hồ Vạn Khuê - chưởng môn Ngự Thú Môn.

Nghe xong, Tiêu Bách Đạo cảm thấy ông ta điên rồi.

Ý của Hồ Vạn Khuê là trong Ngự Thú Môn có vài quả trứng linh thú đã tới ngày nở, nhưng mãi vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.

Vì thế ông ta muốn mời Phượng Khê qua xem, rồi giúp nghĩ cách.

Tiêu Bách Đạo vừa tức giận vừa buồn cười, trứng linh thú không nở, tìm Phượng Khê thì có ích gì?

Cứ làm như nàng có thể ấp trứng ý.

Đúng là vớ vẩn mà!

Ông vốn định từ chối.

Nhưng… khổ nỗi Hồ Vạn Khuê hối lộ quá nhiều.

Thôi vậy, chỉ là ấp trứng thôi mà.

Nếu tiểu đồ đệ không ấp được, thì ông sẽ ấp.

Vì thế, Tiêu Bách Đạo quyết định đưa Phượng Khê tới Ngự Thú Môn. Có thể thành công thì tốt, nếu không thành công, ít nhất cũng có thể ăn uống ké vài hôm.

Tạm không bàn tới những khía cạnh khác, chỉ riêng thức ăn của Ngự Thú Môn rất ngon.

Đủ các loại linh thú được chế biến đa dạng: chiên, xào, nấu, hấp,… ngon nuốt lưỡi.

Sau khi nghe chuyện, Quân Văn cũng ồn ào đòi đi theo, Tiêu Bách Đạo chỉ đành dẫn hắn đi cùng.

Thêm một người, có thể ăn nhiều hơn một miếng.

Nếu không phải lo cho thể diện tuổi già, ông đã muốn dẫn theo người của toàn tông ấy chứ.

Khi ra tới cổng tông môn, Phượng Khê lại bị vấp ngã.

Khoảng thời gian qua, nàng đã ngẫm nghĩ cẩn thận, nhớ lại những lời bản thân đã nói vào cái ngày đầu tiên tới Huyền Thiên Tông.

“... nhờ tổ sư gia sáng lập Huyền Thiên Tông, nên con mới có chỗ dung thân. Từ tận đáy lòng, con cực kỳ cảm kích tổ sư gia, đừng nói quỳ lạy, dẫu bảo con dập đầu chín chín tám mươi mốt lần, con cũng đồng ý.”

Lúc đó nàng chỉ nói cho sang miệng thôi, ai ngờ cái tấm biển này lại tin là thật.

Thôi, quỳ thì quỳ vậy.

Cũng coi như một cách để củng cố thiết lập tính cách.

Tuy Phượng Khê đã cho Tiêu Bách Đạo khá nhiều bảo vật, tình hình kinh tế của Huyền Thiên Tông cũng đã được cải thiện, nhưng Tiêu Bách Đạo đã quen với việc tiết kiệm, nên cảm thấy ngự kiếm phi hành thuận tiện hơn.

Vì thế, ba sư đồ ngự kiếm khởi hành.

Phượng Khê vẫn thít chặt “đai an toàn”, nàng còn cất giọng hùng hồn, đầy lý lẽ: “Đảm bảo an toàn khi ngự kiếm là có trách nhiệm với tính mạng của chính bản thân và những người ngự kiếm khác.”

Loading...