Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn - Chương 102

Cập nhật lúc: 2025-04-01 15:41:10
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ đã!

Tạm gác chuyện dạy pháp quyết sang một bên, Phượng Khê vừa nói nàng đã ký khế ước với cả Gấu Tuyết lẫn Lang Vương đúng không?

Đùa gì thế?

Một Luyện Khí kỳ như nàng, sao có thể ký khế ước với yêu thú hệ băng Kim Đan hậu kỳ?

Không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!

Lúc này, Phượng Khê phất tay, Gấu Tuyết và Lang Vương lập tức đứng thành hàng, đồng thời “quỳ” xuống đất, dập đầu với Hồ Vạn Khuê!

Mấy người Hồ Vạn Khuê kinh ngạc trợn tròn mắt.

Yêu thú hệ băng ở vùng Cực Băng nổi tiếng hung dữ, dũng mãnh không sợ c.h.ế.t, chưa ai có thể khiến chúng khuất phục.

Thế mà giờ đây, chúng lại ngoan ngoãn dập đầu với ông ta ư?

Dẫu bị ký khế ước, cũng không nên… hèn mọn như thế chứ?

Vẻ mặt Gấu Tuyết tràn ngập vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

Hèn mọn thì đã sao?

Đời gấu của nó đã mất sạch thể diện rồi!

Lang Vương cũng mặc kệ sự đời, mặc ai muốn nghĩ gì thì nghĩ.

Trong khi Hồ Vạn Khuê còn đang ngây người, Phượng Khê đã cười nói: “Hồ chưởng môn, ta học pháp quyết ngự thú của Ngự Thú Môn ngài, cũng coi như nửa đồ đệ của ngài, về sau ta sẽ gọi ngài là nhị sư phụ nhé!”

Hồ Vạn Khuê: “…”

Con mẹ nó chứ nhị sư phụ*!

*Cách đọc “Nhị sư phụ” nghe gần giống với “sư phụ ngốc” ý!

Tiêu Bách Đạo khẽ ho khan: “Đồ nhi, con đừng nói linh tinh. Con là đồ đệ bảo bối của vi sư, sao có thể gọi người khác là sư phụ? Nhị sư phụ cũng không được!”

Hồ Vạn Khuê cũng xua tay: “Không ổn, không ổn! Dạy rồi thì thôi, chỉ cần ngươi không truyền ra ngoài là được.”

Phượng Khê gật đầu: “Dạ được. Thế về sau con gọi ngài là Hồ Sư thúc nhé, gọi vậy nghe có vẻ thân thiết hơn.”

Hồ Vạn Khuê cũng không tiện nói thêm gì, bèn cười đồng ý.

Sau đó, ông ta chợt nhớ ra một chuyện, hỏi Phượng Khê: “Ngươi học pháp quyết ngự thú tốn bao lâu thời gian?”

Lúc trước đại đồ đệ tốn một tháng đã học được, nên được tôn là đệ nhất thiên tài của Ngự Thú Môn.

Căn cứ vào thời gian để đoán, chẳng lẽ Phượng Khê chỉ tốn nửa tháng đã học được?

Phượng Khê thở dài: “Hồ sư thúc, ngộ tính của con không được tốt lắm, trước kia lại chưa từng tiếp xúc với việc ngự thú, nên phải tốn hơn một canh giờ mới học được. Ngài nói xem, con có vô dụng không cơ chứ?”

Hồ Vạn Khuê: “…”

Mọi người: “…”

Nếu ngươi là đồ vô dụng, vậy bọn ta là cái gì?

Đồ ngốc ư?

Mọi người kinh ngạc cảm thán, đồng thời cũng thoáng tiếc nuối. Nếu đan điền của Phượng Khê không bị thương, nàng chắc chắn sẽ trở thành một thiên tài tuyệt diễm.

Nghĩ tới đây, họ lại càng không hài lòng với Thẩm Chỉ Lan - người đã hại Phượng Khê hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-tieu-su-muoi-cho-nhat-tong-mon/chuong-102.html.]

Nàng ta đã hủy hoại một thiên tài.

Vẻ mặt Bách Lý Mộ Trần sắp thành tắc kè hoa tới nơi.

Đây là lần đầu tiên trong lòng ông ta cảm thấy hối hận khi đã nhận Thẩm Chỉ Lan làm đồ đệ.

Trước khi nhận nàng ta, Hỗn Nguyên Tông vẫn luôn độc chiếm vị trí đầu tiên trong bốn tông môn lớn, từ trước tới nay vẫn luôn là ông ta châm chọc người khác, ông ta chưa từng mất mặt tới mức này.

Nhưng, cảm giác hối hận đó chỉ thoáng qua.

Chỉ Lan sở hữu Thủy Linh căn cực phẩm, là thiên tài tu luyện, là đứa con cưng được Thiên Đạo ưu ái, dẫu phẩm hạnh có chút vấn đề, thì dạy dỗ lại là được!

Thế là ông ta mặt dày nói: “Các vị, bây giờ không phải lúc để ôn chuyện. Phiền các vị cùng ta tới khu vực trung tâm, cứu mấy đứa nghiệt đồ kia về.”

“Các vị yên tâm, lần này quay về tông môn, ta nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc, để chúng hoàn toàn thay đổi, lần nữa làm người.”

“Chỉ cần có thể cứu người bình an quay về, Hỗn Nguyên Tông ta sẵn lòng nhường ra một phần mười số khoáng sản trời ban năm nay.”

Ông ta đã nói đến mức này, mấy người Hồ Vạn Khuê cũng không tiện từ chối.

Vả lại, bốn tông môn lớn nên đoàn kết một lòng, nếu lúc này họ đứng ngoài không giúp, chờ tới khi đệ tử thân truyền của họ gặp chuyện, các tông môn khác cũng sẽ khoanh tay đứng nhìn.

Mấy người Tiêu Bách Đạo vốn định để các đệ tử về tông môn trước, nhưng đám Phượng Khê không yên tâm, khăng khăng đòi đứng tại chỗ chờ họ quay về.

Phượng Khê còn cho nhóm các sư phụ mượn Gấu Tuyết và bầy Sói Tuyết. Tuy so với các yêu thú ở khu vực trung tâm, chúng chẳng khác gì kiến hôi, dẫm nhẹ cái là c.h.ế.t, nhưng ít nhất cũng có thể làm thú cưỡi, tiết kiệm thời gian và thể lực.

Tiêu Bách Đạo cảm thấy lời của tiểu đồ đệ có lý, nên cũng không từ chối.

Phượng Khê lại cảnh cáo Gấu Tuyết và Lang Vương, tránh cho chúng nó gây chuyện.

Thật ra hành động của Phượng Khê khá thừa thãi, bởi chúng nào có gan gây chuyện.

Trong nhóm người vừa tới, trưởng lão có thực lực kém nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ rồi, tu vi cao hơn chúng cả bậc kia mà.

Sau khi mấy người Tiêu Bách Đạo rời đi, Phượng Khê cũng không rảnh rỗi. Nàng dẫn theo các đệ tử thân truyền, bắt đầu lùng xục khu vực xung quanh.

Chỉ cần là thứ có thể bán lấy tiền, nàng đều không tha.

Năm ngày sau, mấy người Tiêu Bách Đạo đã quay lại.

Đoàn người Thẩm Chỉ Lan cũng được cứu về.

Trừ Thẩm Chỉ Lan chẳng mấy một sợi tóc nào, thì đám Mục Tử Hoài đều bị thương, Mạc Tu Viễn là nặng nhất, mất nửa cái mạng.

Phượng Khê nhạy bén phát hiện: dường như Bách Lý Mộ Trần đang phấn khích.

Chỉ chốc lát sau, nàng đã biết đáp án.

Bách Lý Mộ Trần chắp tay với ba chưởng môn còn lại: “Cảm ơn sự giúp đỡ của ba vị. Lần này Chỉ Lan cũng coi như nhờ họa được phúc. Băng phách ngàn năm chỉ có thể gặp, không thể cầu, là thánh phẩm chữa trị thần thức. Ấy thế mà con bé lại tìm được tận ba đóa, đúng là đáng mừng!”

Trong lòng ba người Tiêu Bách Đạo có hơi ghen tị.

Thẩm Chỉ Lan bị đưa đến khu vực trung tâm của vùng Cực Băng, chẳng những bình an vô sự, mà còn tìm được băng phách ngàn năm, không hổ là đứa con được Thiên Đạo ưu ái.

Sau đó, họ nghe Phượng Khê hỏi với giọng điệu nghi hoặc: “Băng phách ngàn năm quý giá tới vậy ư? Chẳng phải thứ này mọc khắp nơi à?”

Dứt lời, nàng mở nhẫn trữ vật, lấy ra một chiếc hộp ngọc, sau đó lấy một đóa băng phách vạn năm ra, tùy ý tung hứng trong lòng bàn tay.

Quân Văn thấy vậy, cũng lấy hai đóa của mình ra, mỗi tay cầm một đóa.

“Đúng đó, thứ này quá bình thường, ta hái xong hai đóa thì lười chẳng thèm hái nữa.”

Mấy người Hình Vu cũng lấy băng phách mà mình được chia ra, trên mặt ai nấy đều mang theo chút… ghét bỏ.

Chỉ riêng chàng thiếu niên Tần Thời Phong là người thành thật, tuy hắn cũng lấy băng phách ra, nhưng lại cúi đầu chẳng nói gì.

Loading...