Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 988

Cập nhật lúc: 2025-03-22 11:24:53
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quá nhiều câu hỏi cùng lúc khiến nàng tiên đen cau mày, giọng nói trở nên sắc bén:

"Đừng có ồn ào! Từng người một thôi!"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Nói rồi, cô ta xoay người, bước vào căn phòng nhỏ sau bức rèm đen trong đền thờ.

Trước khi khuất bóng, cô ta lạnh lùng quét mắt qua đám đông, chỉ một người.

"Cô trước đi."

Câu này rõ ràng là nói với Vu Giai.

Cô ấy sững người.

Sao lại là mình đầu tiên?

Những người khác đều nhìn cô ấy với ánh mắt ghen tị xen lẫn mong đợi.

Trong khi Vu Giai lại chẳng vui vẻ gì, trái lại, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Nàng tiên đen, từ đầu đến chân đều bị bao phủ bởi tấm áo choàng đen, cả người cô ta như thể mờ nhạt dần trong bóng tối, tựa như… không thuộc về thế giới này.

Nếu không phải mọi người đều tin đây là hiện thân của bà Tống Tử, có khi cô ấy đã nghĩ mình gặp phải quỷ rồi.

Dù lòng có chút do dự, nhưng nhớ đến mục đích khi đến đây, Vu Giai vẫn cố lấy hết can đảm, hít sâu một hơi rồi bước tới, vén rèm lên, đi vào trong.

Cô ấy tưởng rằng sẽ có một nghi thức cầu kỳ nào đó.

Nhưng không ngờ, nàng tiên đen chỉ hỏi đúng một câu:

"Vừa nãy cô đã đọc xong những kinh văn đó chưa?"

Vu Giai nuốt nước bọt, thành thật đáp: "Xong rồi."

"Đọc xong thì tốt… Đọc xong thì tốt…"

Nàng tiên đen lặp lại hai lần, giọng nói khàn đặc, vang vọng trong căn phòng nhỏ.

Giống như một con quạ đen đang kêu giữa màn đêm.

Khoé miệng ẩn sau tấm áo choàng của cô ta cong lên thành một nụ cười quỷ dị.

Rồi không chút chần chừ, cô ta đưa tay, đặt một sợi dây chuyền lạnh ngắt vào lòng bàn tay Vu Giai.

"Bà Tống Tử sẽ phù hộ cô."

Vu Giai ngập ngừng, bàn tay siết chặt lấy sợi dây chuyền mới nhận được.

Cô ấy nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh rồi cất giọng hỏi:

"Thế… tôi chắc chắn sẽ mang thai chứ?"

Người phụ nữ khoác áo choàng đen ngồi trên bệ gỗ—nàng tiên đen—khẽ nghiêng đầu, giọng nói khàn đặc như bị cát chặn trong cổ họng:

"Đúng vậy."

Vu Giai do dự vài giây rồi mạnh dạn hỏi tiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/988.html.]

"Cô có thể chỉ định giới tính đứa bé được không? Tôi… tôi muốn một bé trai."

Lần này, nàng tiên đen không trả lời ngay lập tức.

Cô ta nhếch môi lên một cách thiếu kiên nhẫn, làn da trắng bệch như người c.h.ế.t càng khiến nụ cười ấy trở nên quái dị.

"Ta chỉ có thể bảo đảm cô sẽ mang thai, còn nam hay nữ thì không."

Vu Giai sững người.

Nhưng—

Cô ấy còn chưa kịp nói hết câu, giọng nói khàn khàn của đối phương đã lạnh lùng cắt ngang:

"Không nhưng nhị gì cả. Cầm lấy dây chuyền rồi ra ngoài đi."

Cảm giác khó chịu trào lên trong lồng ngực, nhưng Vu Giai không dám nói thêm gì nữa.

Nàng tiên đen này thật sự quá đáng sợ.

Gương mặt trắng nhợt không chút sức sống, giọng nói khô khốc nghe như kim loại cọ xát, lại còn ánh mắt sâu thẳm như hố đen, khiến cô ấy có cảm giác nếu nhìn lâu hơn một chút thì sẽ bị hút vào đó mất.

Chẳng muốn dây dưa thêm, Vu Giai nhanh chóng siết chặt sợi dây chuyền rồi quay người đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi căn phòng nhỏ chật hẹp ấy, cô ấy đã trông thấy ba người phụ nữ đang đi về phía mình.

Người dẫn đầu mặc một chiếc váy trắng đơn giản nhưng lại toát lên khí chất hơn người.

Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng Vu Giai cảm thấy người này không giống người thường chút nào.

Cô ấy đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Vu Giai bất giác liếc nhìn thêm vài lần.

Chẳng ngờ rằng… chỉ mới nhìn thoáng qua, đối phương đã nghiêng đầu nhìn lại cô ấy.

Ánh mắt người phụ nữ ấy bình thản như thể đang nhìn thấu mọi thứ.

Ngay sau đó, cô thản nhiên lên tiếng:

"Một tháng sau cô sẽ mang thai. Nhưng đứa bé vẫn là con gái. Nếu không muốn nó, thì đi phá thai đi."

Trái tim Vu Giai như bị ai đó bóp nghẹt.

Cô ấy đứng sững tại chỗ, toàn thân lạnh toát.

Cái gì?!

Chỉ mới gặp lần đầu mà người phụ nữ này lại nói ra chính xác điều cô ấy đang lo lắng nhất?

Giống như… cô ta biết rõ tâm bệnh của cô ấy vậy.

Vu Giai bỗng thấy lồng n.g.ự.c mình nặng trĩu.

Đáng sợ quá…

Cô ấy không dám ở lại đây thêm một giây nào nữa, lập tức siết chặt sợi dây chuyền trong tay rồi chạy thẳng ra khỏi đền.

Loading...