"Tôi hỏi nó ra ngoài làm gì, nó nói là hẹn bạn cùng lớp làm bài tập. Bảo là có nhiều bài không hiểu, hai đứa cần thảo luận với nhau."
"Tôi lại hỏi, là bạn nam hay bạn nữ? Nó trả lời là bạn nam!"
"Bà ơi! Như thế thì sao mà yên tâm được?!"
"Chắc chắn là hai đứa nó yêu sớm! Mấy đứa trẻ trong độ tuổi này lúc nào chả thế, dính vào yêu đương rồi giấu giếm gia đình, ảnh hưởng việc học, cuối cùng không đỗ đại học thì hối hận cả đời!"
"Đại sư Kỷ, tôi muốn nhờ cô xem giúp, con gái tôi có đang nói dối không? Nó và thằng nhóc kia thật sự chỉ ôn bài thôi sao?"
Trong lúc chờ "May mắn liên tục" gửi ngày sinh tháng đẻ của con gái, bão bình luận lại rôm rả bàn tán:
[Má ơi, nghe câu chuyện này mà tôi nhớ đến mẹ tôi ghê.]
[Không nói điêu, mẹ tôi cũng từng nghi ngờ tôi y hệt vậy! Chỉ cần tôi chơi thân với bạn nam một chút là bà ấy bắt đầu lo sốt vó.]
[Thật ra, gần trưởng thành rồi, có tình cảm với người khác phái cũng là bình thường mà. Tôi thấy chỉ cần không ảnh hưởng học tập thì có thể linh hoạt một chút.]
[Nhưng mà, cha mẹ thì không nghĩ như chúng ta đâu, họ không chấp nhận nổi đâu.]
Bình luận vẫn còn sôi nổi thì Kỷ Hòa đã tính ra kết quả.
Cô thản nhiên nói: "Không phải."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Ai ngờ, vừa nghe vậy, "May mắn liên tục" lập tức giận dữ:
"Quả nhiên là vậy! Tôi biết ngay mà! Nó đang lừa tôi!"
"Bây giờ đã lớp mười một rồi mà còn không chịu tập trung học hành! Dám yêu sớm, còn viện cớ ôn bài để che mắt tôi! Tôi đúng là nuôi phải một đứa con gái hư hỏng mà!"
Kỷ Hòa khẽ cau mày, không vội trả lời câu hỏi của May Mắn Liên Tục mà chỉ nhìn bà ta, giọng điềm tĩnh:
"Bà có muốn biết con gái bà đang làm gì không?"
May Mắn Liên Tục hừ lạnh, phản ứng không chút do dự:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/956.html.]
"Dù nó làm gì đi nữa thì chắc chắn cũng không phải chuyện tốt!"
Kỷ Hòa vẫn giữ thái độ bình thản, chậm rãi nói:
"Có phải sắp đến sinh nhật bà đúng không?"
May Mắn Liên Tục gật đầu ngay lập tức, nhưng không nhịn được mà nghi ngờ:
"Đúng vậy! Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến nó?"
"Có liên quan đấy." Kỷ Hòa nhẹ giọng đáp, ánh mắt đầy ý vị. "Sau giờ tan học, con gái bà không hề đi chơi hay làm gì mờ ám như bà nghĩ. Cô bé đến một quán ăn để làm việc."
Sắc mặt May Mắn Liên Tục thoáng sững lại, nhưng bà ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
Kỷ Hòa tiếp tục:
"Lần trước, khi ăn cơm, bà từng phàn nàn rằng màn hình điện thoại quá nhỏ, xem phim không tiện, bà muốn có một chiếc máy tính bảng. Có lẽ bà cũng không để tâm lắm đến câu nói ấy, nhưng con gái bà thì nhớ rất rõ. Hàng ngày, sau giờ học, cô bé đều đến quán ăn làm thêm, chỉ mong có thể kiếm đủ tiền mua một chiếc máy tính bảng tặng bà làm quà sinh nhật."
Lần này, May Mắn Liên Tục im lặng hẳn.
Giọng điệu gay gắt ban đầu cũng vô thức hạ xuống.
Bà ta vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
"Nếu thật sự là vậy… thế tại sao nó phải hẹn hò với cậu bạn nam kia? Chẳng lẽ cậu ta cũng định kiếm tiền mua quà cho người lớn à?"
Kỷ Hòa mỉm cười:
"Chuyện này rất đơn giản. Vì con gái bà chưa đủ tuổi lao động, nên rất nhiều quán ăn không muốn nhận cô bé vào làm. Không còn cách nào khác, cô bé đành phải nhờ vả một người bạn có bố mở quán ăn giúp đỡ. Nhà của cậu bạn kia có một quán ăn, đến giờ cơm thường rất bận rộn thiếu người, mà cậu ta thì phải ở đó phụ giúp. Chính vì vậy, sau giờ học, con gái bà sẽ đi cùng cậu ta đến quán ăn làm việc."
[Hu hu hu, cô bé này ngoan quá!]
[Nếu tôi có một cô con gái như thế, nằm mơ cũng có thể cười tỉnh, bảo sao người ta nói con gái là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của mẹ.]
[Cảm động ghê…]