Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 887

Cập nhật lúc: 2025-03-18 09:26:21
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất chấp thể diện, Mạnh Phi Văn vội quỳ rạp xuống, bò về phía Kỷ Hòa, giọng nghẹn ngào van xin:

"Xin cô cứu tôi! Tôi không muốn chết…! Tôi không muốn bị ép thành thân!"

Nữ quỷ đứng trên cao nhìn xuống dáng vẻ nhếch nhác của cậu ta, bỗng bật cười lạnh:

"Ha… Cậu nghĩ tôi sẽ g.i.ế.c cậu sao?"

"Vì cậu mà tôi mất đi linh lực ngàn năm, khổ sở lắm mới khôi phục được chút ít. Cậu cho rằng tôi còn muốn dính vào nghiệp sát sinh vì một kẻ như cậu à?"

"Loại người như cậu… xứng sao?"

Giọng nói lạnh buốt như băng ngấm vào tận xương tủy.

Nhưng điều đó không khiến Mạnh Phi Văn cảm thấy nhẹ nhõm hơn—ngược lại, nỗi sợ càng thêm sâu sắc.

Cô ấy không g.i.ế.c cậu ta… có nghĩa là cô ấy còn muốn tra tấn cậu ta dài lâu hơn!

Không được, không được!

Cậu ta hoảng loạn lùi về sau, nhưng nữ quỷ đã lao đến như cơn gió dữ, vươn tay bóp lấy cằm cậu ta, buộc cậu ta phải nhìn thẳng vào đôi mắt tối đen sâu thẳm kia.

"Tôi đã nói rồi."

"Cho dù tôi ép cậu kết hôn với tôi, thiên đạo cũng chẳng thể trừng phạt tôi."

"Nhưng tôi không muốn!"

Nữ quỷ cười nhạt, buông bàn tay lạnh lẽo xuống, gằn từng chữ:

"Một kẻ lòng lang dạ sói như cậu, tôi đây không thèm!"

"Cậu không chỉ lừa gạt tôi… mà còn lừa dối chính mình. Ngay cả khi đôi chân không còn tật, thì tâm địa của cậu vẫn méo mó, xấu xí đến ghê tởm."

Nói rồi, tay áo cô ấy khẽ vung lên.

Trong nháy mắt, một cơn đau buốt xé toạc hai chân Mạnh Phi Văn!

"Aaaaa!"

Tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp căn phòng.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Cậu ta cảm thấy cơ thể mình mất thăng bằng, ngã xuống đất một cách nặng nề.

"Bịch!"

Hai chân không còn chút sức lực.

Không thể nhấc lên.

Không thể đứng dậy!

"Cậu cảm thấy đáng sợ lắm sao?" Nữ quỷ khoanh tay đứng nhìn cậu ta quằn quại trên đất, nhếch môi lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/887.html.]

"Chẳng phải rất công bằng à?"

"Cậu vốn dĩ không nên có được đôi chân khỏe mạnh này."

"Thứ cậu đánh cắp từ tôi, hôm nay, tôi lấy lại cả gốc lẫn lãi."

Mạnh Phi Văn run rẩy, cố gắng chống tay xuống đất để nhích người lên, nhưng đôi chân hoàn toàn không còn cảm giác.

Không chỉ tật như trước kia… mà là hoàn toàn vô dụng.

Không nhấc lên được nữa.

Không đứng lên được nữa.

Cả đời này, cậu ta sẽ phải ngồi trên xe lăn.

"Không được, không được… Tôi không muốn ngồi xe lăn!"

"Đại sư! Cô cứu tôi!"

Mạnh Phi Văn gào lên, nước mắt giàn giụa, vươn tay nắm lấy vạt áo Kỷ Hòa, giọng nghẹn ngào cầu xin:

"Đại sư, tôi sai rồi! Tôi thật sự biết sai rồi! Cô giỏi lắm mà, đúng không? Cô chắc chắn có cách cứu tôi đúng không? Tôi không thể tàn phế được!"

Kỷ Hòa nhìn cậu ta, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như cũ.

Cô lắc đầu.

Mạnh Phi Văn đáng thương, nhưng không đáng để đồng cảm. Cậu ta đang gánh chịu hậu quả của chính mình, chẳng có gì oan ức cả. Nếu đã đồng ý giao dịch, vậy thì cũng phải chấp nhận cái giá phải trả.

Không phải con người lúc nào cũng đúng, cũng như không phải con quỷ nào cũng đáng trách.

Cùng lúc đó, tại buổi tiệc từ thiện.

Kiều Lê ngồi một mình trong góc phòng.

Sảnh tiệc xa hoa tràn ngập ánh sáng rực rỡ. Trên thảm đỏ, những minh tinh khoác lên mình trang phục lộng lẫy, ai nấy đều tỏa sáng như những viên đá quý.

Bầu không khí náo nhiệt, nhưng cô lại chẳng mấy hứng thú.

Đang thất thần, đột nhiên một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt:

"Chị Kiều, chị nghĩ gì mà thất thần thế? Đừng nói là trúng tiếng sét ái tình với anh đẹp trai nào rồi nhé?"

Người vừa lên tiếng là Thịnh Diệp, nghệ sĩ dưới trướng Kiều Lê.

Anh ta là một trong những ngôi sao đang lên của Xán Tinh, nhưng tính cách lại đơn thuần, không hề có chút kiêu ngạo hay thói xấu thường thấy trong giới giải trí. Ở bên anh ta, có cảm giác như đang trò chuyện với cậu em trai hàng xóm.

Thịnh Diệp tò mò nhìn theo ánh mắt Kiều Lê, nhưng vừa liếc qua đã không nhịn được nhíu mày:

"Chị… Chị đang nhìn cái gì vậy? Đám đàn ông bụng bia đó có gì hay ho đâu?"

Anh ta hạ giọng lẩm bẩm:

"Thảm đỏ toàn là trai xinh gái đẹp, chị không nhìn, lại nhìn mấy ông già đó làm gì?"

Loading...