Lữ Khả Khả nhìn cô ta chằm chằm, ánh mắt lạnh dần.
Từ giây phút đó, Cốc Tinh biết—
Khoảng cách giữa cô ta và họ đã càng lúc càng xa.
Lữ Khả Khả tức đến bật cười, giọng điệu tràn đầy châm chọc: "Ha! Cốc Tinh, cậu đúng là đồ ăn cháo đá bát! Tôi thấy cậu đáng thương nên mới thường xuyên mang đồ ăn về cho, vậy mà khi cần đến cậu, ngay cả một chút chuyện nhỏ cũng không giúp được!"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Cốc Tinh muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng Lữ Khả Khả đã không còn kiên nhẫn nghe thêm, phẫn nộ đóng sầm cửa rồi bỏ đi.
Giang Mộng đứng bên cạnh, ánh mắt cũng lạnh lùng quét qua cô ta, sau đó thản nhiên "xoạt" một tiếng, kéo rèm lại.
Không khí trong phòng ngủ kể từ đó liền chìm vào giá lạnh.
Giang Mộng thì còn đỡ, ít ra cô ấy không trực tiếp gây khó dễ. Nhưng Lữ Khả Khả thì khác, cô ta dường như lấy chuyện chèn ép Cốc Tinh làm thú vui, thường xuyên tìm đủ mọi lý do để gây khó dễ.
Lần họp lớp nọ, khi ủy viên đời sống trưng cầu ý kiến mọi người về địa điểm ăn uống, Lữ Khả Khả liền giơ tay lên, cười nhạt mà nói: "Một trăm tệ một người á? Không biết có ai không đủ tiền để ăn không nhỉ?"
Hay có lần, Cốc Tinh nhận quần áo mới mua từ trạm chuyển phát nhanh, đứng trước gương thử đồ.
Vừa đúng lúc Lữ Khả Khả đi học về, cô ta liếc qua, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: "Vừa nhìn là biết đồ second hand. Không có nhãn mác thì mặc được không đấy? Không sợ bị bệnh à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/795.html.]
Cốc Tinh không phản bác, chỉ im lặng thu lại quần áo.
Cô ta xin chế độ vừa học vừa làm, buổi tối sau khi tan học còn phải đến phòng làm việc của trường để trực ban.
Lúc cô ta sắp ra khỏi cửa, Lữ Khả Khả bỗng nhiên liếc mắt sang Giang Mộng, cố ý nói lớn: "Trực ban một tiếng mới có mười tệ? Thời gian của một số người đúng là rẻ mạt thật đấy!"
Dần dần, ngay cả việc sống chung một không gian với Cốc Tinh, Lữ Khả Khả cũng thấy khó chịu.
Cuối cùng, cô ta dứt khoát thuê phòng bên ngoài, mỗi khi không có tiết học thì hầu như đều ở ngoài trường.
Cô ta từng ngang nhiên tuyên bố: "Sống chung với loại người nghèo túng thì chỉ tổ nhiễm phải cái hơi thở nghèo hèn của họ."
Lữ Khả Khả vốn có ngoại hình xinh đẹp, lại khéo ăn khéo nói, giao thiệp rộng, là một nhân vật nổi bật trong trường.
Cô ta chưa từng che giấu sự chán ghét của mình đối với Cốc Tinh.
Dưới sự lôi kéo của Lữ Khả Khả, thái độ của các bạn học đối với Cốc Tinh cũng dần thay đổi.
Nếu nói lúc đầu, sự quan tâm của Lữ Khả Khả dành cho Cốc Tinh chỉ là một kiểu "bố thí", thì bây giờ, cô ta lại chẳng buồn che giấu sự khinh thường của mình nữa.
Nhưng dù sao, Cốc Tinh cũng từng uống vài ly Starbucks của Lữ Khả Khả.
Vì chút tình cảm đó, cô ta nín nhịn rất nhiều chuyện.
Nhưng ai ngờ, Lữ Khả Khả lại càng lúc càng quá đáng.