Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 367

Cập nhật lúc: 2025-03-01 22:22:19
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm giờ chiều.

Phòng xác bệnh viện.

Một người đàn ông mặc áo blouse trắng đẩy một chiếc cáng đi vào.

Phòng xác nằm ở tầng hầm thứ hai, xung quanh không có cửa sổ. Ánh nắng mặt trời không thể xuyên qua, chỉ có ánh đèn trần lạnh lẽo rọi xuống.

Do yêu cầu bảo quản thi thể, nhiệt độ ở đây luôn duy trì ở mức rất thấp.

Tiếng bước chân anh ta vang vọng trên nền gạch men lạnh buốt, từng tiếng "cộp cộp" đều đặn.

Người đàn ông chậm rãi đẩy cáng, lướt qua từng dãy t.h.i t.h.ể như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Khi đi đến góc trong cùng, anh ta dừng lại.

Bên cạnh t.h.i t.h.ể có ghi danh tính.

— Kim Minh Quang.

Phía sau lớp khẩu trang, ánh mắt người đàn ông lóe lên sự vui sướng.

Anh ta vươn tay, định bế t.h.i t.h.ể lên.

Nhưng ngay khi chạm vào, cả người anh ta bỗng cứng đờ.

Nóng?

Một cái xác... lại có nhiệt độ cơ thể?

Khoảnh khắc đó, tiếng "rầm" vang lên.

Thi thể bỗng bật dậy!

Tấm vải trắng phủ trên người rơi xuống, để lộ một khuôn mặt tái nhợt vì lạnh.

Đôi mắt kia chậm rãi mở ra, nhìn chằm chằm vào anh ta.

"Cậu không phải Kim Minh Quang."

"Đương nhiên là không rồi!"

Tiểu Trần hừ lạnh, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần đùi. Vì vóc dáng nhỏ con, cậu ta bị đồng nghiệp đẩy vào vai "người chết".

Cái lạnh thấu xương khiến toàn thân cậu ta run lên bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/367.html.]

Nhưng điều làm cậu ta khó hiểu là...

Tên này có phải quá ngu không?

Chuyện đã đến nước này mà vẫn còn đứng yên tại chỗ, không chạy đi à?

Ngay khi Tiểu Trần còn đang suy nghĩ, cửa phòng xác bỗng mở tung!

Từng bóng người từ đâu ập vào.

Mấy viên cảnh sát ẩn nấp xung quanh lao đến, nhanh chóng khống chế người đàn ông áo blouse.

Anh ta giãy giụa theo phản xạ nhưng không hề phản kháng quyết liệt, chẳng bao lâu sau đã bị còng tay.

Lão Lưu đứng bên cạnh, quan sát toàn bộ quá trình.

Ông đưa cho Tiểu Trần một chiếc áo khoác, đồng thời liếc nhìn người đàn ông bị đồng nghiệp áp giải.

"Có gì đó không đúng."

Mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ.

Như thể đối phương cố tình chui đầu vào lưới vậy.

Tiểu Trần kéo áo khoác sát người, lẩm bẩm:

"Đúng là thế thật... Tôi dù gì cũng là một người đàn ông trưởng thành, đâu thể nào giống y hệt một đứa bé được. Sao anh ta lại không nhận ra?"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Bên ngoài bệnh viện.

Xe cảnh sát hú còi inh ỏi, lướt ngang qua đường phố.

Ở ven đường, một chiếc ô tô màu đen vừa dừng lại vài giây rồi nhanh chóng lăn bánh rời đi.

"Cốc cốc."

Bất chợt, cửa kính xe bị gõ.

Người đàn ông trung niên ngồi ở ghế lái giật nảy mình.

Ông ta hạ kính xuống, ánh mắt chạm phải gương mặt Kỷ Hòa.

Đó là một người đàn ông mặt chữ điền, đường nét khuôn mặt sắc sảo, ngay cả khi không nói gì cũng toát ra sự nghiêm nghị.

Ông ta cau mày:

"Có chuyện gì không?"

Loading...