Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 1382

Cập nhật lúc: 2025-04-04 10:31:56
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2Ve9yx6Pct

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hiểu rùng mình, giọng cô có chút run rẩy khi nói tiếp: “Chẳng phải sự xuất hiện của quỷ thường mang đến điềm gở sao? Tôi nghĩ trận hỏa hoạn năm ấy chắc chắn là do hắn ta gây ra! Không chừng chính là hắn ta đã phóng hỏa. Hắn muốn thiêu sống tôi và bố, khiến chúng tôi c.h.ế.t cháy, nhưng may mắn là bố con tôi mạng lớn, nên vẫn sống sót.”

Vì được bố bảo vệ rất cẩn thận, Tô Hiểu lúc năm tuổi không bị một vết thương nào, nhưng cô vẫn không thể quên được cảnh tượng đó. Cảnh tượng đó dọa cô đến mức bị sốt cao, phải mất cả tuần mới bình phục lại.

Kỷ Hòa gật đầu, ra vẻ đã hiểu.

“Vậy lần thứ hai cô gặp con ma đó thì sao?” Kỷ Hòa hỏi, tò mò.

Tô Hiểu suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Là khi tôi mười tám tuổi.”

Kỷ Hòa ngạc nhiên: “Từ năm tuổi đến mười tám tuổi, sao lại lâu như vậy?”

Tô Hiểu tức giận kể tiếp: “Chính vì lâu như vậy mà tôi mới nói hắn ta thật gian xảo. Cứ để tôi gần như quên đi hắn ta, rồi khi tôi lơ là cảnh giác thì hắn lại xuất hiện và giáng cho tôi một cú.”

Mộng vũ vân thường phiêu nguyệt ảnh
Nguyệt khuynh hàn thủy nhiễu hoa tâm
Mộng Vân Thường

“Lần thứ hai tôi gặp hắn là khi tôi học năm nhất đại học. Lúc đó, tôi mới yêu lần đầu. Tôi thích một chàng trai, và thật may cậu ấy cũng thích tôi, vậy là chúng tôi bắt đầu yêu nhau.”

“Chàng trai tôi thích tên là Mộc Dương. Tôi học đại học ở thành phố này, nên xin học ngoại trú. Còn cậu ấy thì thuê một phòng trọ ngoài khuôn viên trường. Vì chúng tôi có đoạn đường đi chung, nên thường xuyên cùng nhau trở về nhà. Đến ngã rẽ, chúng tôi vẫn không tách ra ngay mà thường xuyên đứng lại thân mật một lúc lâu bên con hẻm nhỏ.”

“Tôi nhớ rất rõ con hẻm đó rất vắng vẻ, chẳng có ai qua lại, lại chẳng có đèn đường, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những chiếc xe hơi chạy ngang. Mỗi lần đi qua con hẻm ấy tôi đều cảm thấy sợ, dù sao chỗ đó cũng thật tối.”

Tô Hiểu tiếp tục nhớ lại: “Con hẻm rất hẹp, dài và tối, chỉ có ánh trăng chiếu xuống, gần như không có ánh sáng nào khác. Thỉnh thoảng những chiếc ô tô chạy vù qua lại, ánh đèn của chúng hắt vào một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1382.html.]

“Nhưng dù tôi cảm thấy sợ hãi, Mộc Dương luôn bảo vệ tôi. Một lần, anh ấy nắm tay tôi và nói: ‘Chúng ta đi qua chỗ này nhiều lần rồi, sao em vẫn còn sợ thế?’”

Tô Hiểu ngập ngừng đáp: “Vì nơi này thật sự quá tối mà…”

Mộc Dương cười, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hơn: “Có anh ở đây, em còn sợ gì nữa? Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ em.”

Mộc Dương nhìn vào mắt cô, giọng anh đầy tự tin khiến Tô Hiểu cảm nhận được sự ấm áp và an tâm trong lòng.

Một lúc sau, Mộc Dương giang tay ra, mỉm cười nói: “Ôm anh một cái nhé?”

Tô Hiểu ngượng ngùng gật đầu, rồi để cho Mộc Dương kéo cô vào lòng, hai người đắm chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào ấy.

Nhưng ngay lúc đó, Mộc Dương đột ngột hoảng sợ, mở to mắt: “Tô Hiểu, sau lưng em…”

Tô Hiểu giật mình, sống lưng cô lạnh toát. Giọng Mộc Dương khiến cô không dám quay đầu lại. Cô cảm thấy có gì đó lạnh lẽo, cứ dần dần áp sát vào lưng mình.

Cô cố gắng quay đầu nhìn, nhưng khi cô chưa kịp thấy rõ thứ gì, Mộc Dương đã hét lên thất thanh.

“A!! Quỷ kìa!!”

Anh ta hoảng loạn gào lên, rồi lập tức đẩy mạnh Tô Hiểu ra và chạy thẳng ra ngoài con hẻm. Anh ta hoảng hốt đến mức không kịp để ý tới gì xung quanh, lao ra đường lớn mà không nhìn đường.

Tô Hiểu hoảng hốt gọi: “Mộc Dương, cẩn thận…!!”

Loading...