Cô không thể chịu đựng nổi việc mỗi ngày đến công ty lại phải lo sợ sẽ có một con ma-nơ-canh bằng nhựa bước ra từ trong nhà kho đâu!
Kỷ Hòa khẽ mỉm cười, giọng điềm tĩnh:
"Đừng lo, tôi sẽ bố trí một trận pháp ở đây. Từ nay trở đi, nếu có bất kỳ thứ gì trong nhà kho này có động tĩnh bất thường, tôi sẽ phát hiện ra ngay."
Lý Nguyệt Nhiên rùng mình, lén liếc nhìn đám ma-nơ-canh trắng bệch một lần nữa.
Chúng không nhúc nhích, chỉ đứng lặng lẽ trong bóng tối.
Nhưng cô biết, chúng không hề vô hại.
Cô thở dài. "Nói thật thì... mấy con ma-nơ-canh này không hề rẻ đâu. Ban đầu tôi đã chi rất nhiều tiền để đặt hàng thiết kế riêng từ nước D đấy."
Phản ứng đầu tiên của Lý Nguyệt Nhiên là muốn phá hủy toàn bộ những con ma-nơ-canh này. Nhưng khi nghĩ đến số tiền tổn thất khổng lồ, cô lại không khỏi chần chừ.
Hơn nữa... những ma-nơ-canh này đã có ý thức.
Nếu tiêu hủy chúng, chẳng khác nào g.i.ế.c c.h.ế.t một sinh mệnh. Nghĩ đến điều đó, cô cảm thấy có chút không tự nhiên, thậm chí còn hơi rùng mình.
Bây giờ, khi nghe Kỷ Hòa nói muốn bố trí trận pháp, cô cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Dù vậy... những thứ này vẫn rất đáng sợ.
Ma-nơ-canh của người khác chỉ là vật chết, còn của cô thì lại sống!
Rốt cuộc cô đã làm gì sai để gặp phải chuyện hoang đường như thế này chứ?!
Kỷ Hòa bình tĩnh nói: "Thật ra, chuyện này cũng không hẳn là xấu, còn tùy thuộc vào cách cô nhìn nhận."
Lý Nguyệt Nhiên nhướng mày: "Cô đang đùa sao? Chẳng lẽ đây còn có thể xem là chuyện tốt?"
Kỷ Hòa gật đầu, ánh mắt thản nhiên: "Bọn chúng không biết mệt mỏi, có thể là một nguồn nhân lực tốt đấy."
Lý Nguyệt Nhiên: "???"
Khoan đã… Ý cô ấy là gì?
Kỷ Hòa tiếp tục, giọng điềm nhiên như đang thảo luận một chuyện hết sức bình thường: "Nghĩ theo cách khác đi. Khi các cô đã tan làm, bọn họ vừa thức dậy từ trong bóng tối, bắt đầu làm việc."
Nói xong, cô quay sang đám ma-nơ-canh nhựa: "Không phải các cô vẫn luôn mong muốn được sống như con người sao? Bây giờ chính là cơ hội đấy. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để các cô tạ lỗi với cô Lý."
Lý Nguyệt Nhiên: "???"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1289.html.]
Chuyện này… thực sự ổn sao?
Những ma-nơ-canh nhựa đồng loạt gật đầu, không ai phản đối.
Bọn chúng không cảm thấy mệt mỏi, có thể làm việc liên tục mà không cần nghỉ ngơi.
Tất nhiên, những công việc sáng tạo như thiết kế hay lên ý tưởng không phải thứ bọn chúng có thể đảm nhận. Nhưng dọn dẹp, sắp xếp tài liệu thì lại hoàn toàn nằm trong khả năng.
So với việc mãi mãi đứng trong tủ kính làm một vật vô tri, dù có phải làm việc với cường độ cao đến đâu, ít ra vẫn tốt hơn rất nhiều.
Lý Nguyệt Nhiên: "..."
Đây có được tính là trong họa có phúc không? Cô vô tình kiếm được một đội ngũ nhân viên miễn phí ư???
Ngay sau đó, Kỷ Hòa lôi từ trong đống ma-nơ-canh ra một cô gái—Bối Sơn Hương—và nhanh chóng khôi phục cô ấy về hình dạng con người.
Bối Sơn Hương là một người nổi tiếng trên mạng, có hàng triệu người theo dõi. Lần này, cô được mời đến chụp quảng cáo cho Ngộ Xuân, nhưng không ngờ lại vô tình rơi vào tình huống quái dị này.
Những ngày bị giam trong kho khiến cô gần như phát điên.
Dĩ nhiên, cô không muốn mãi mãi trở thành một ma-nơ-canh nhựa, nên đã tìm cách cứu mình.
Cô cố tình giấu chiếc dây đeo điện thoại di động của Vân Vân dưới đế của mình, hy vọng cô ấy sẽ phát hiện ra điều bất thường và tìm cách giúp đỡ.
Nhưng không ngờ, Vân Vân lại sợ hãi đến mức quay người bỏ chạy. Hơn nữa, bên ngoài vẫn còn một "Bối Sơn Hương" giả mạo, khiến Vân Vân không nhận ra có điều gì khác thường.
Lý Nguyệt Nhiên nhìn cô với vẻ áy náy, nhanh chóng lên tiếng: "Cô Bối, tôi thực sự xin lỗi! Tôi không ngờ nhà kho của chúng tôi lại xảy ra chuyện như thế này..."
Với tư cách là tổng giám đốc kế nhiệm của Ngộ Xuân, cô cảm thấy bản thân phải chịu trách nhiệm cho sự cố này.
Bối Sơn Hương lắc đầu, giọng điệu nhẹ nhàng: "Không sao đâu, đây không phải lỗi của cô."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Dù gì thì, chẳng ai muốn dính dáng đến mấy chuyện kỳ dị kiểu này cả.
Sau khi xin lỗi, Lý Nguyệt Nhiên đề nghị bồi thường gấp năm lần thù lao cho Bối Sơn Hương.
Bối Sơn Hương không từ chối.
Đùa sao, ai lại đi từ chối tiền bồi thường chứ?
Một lát sau, cô quay sang nhìn Kỷ Hòa, chân thành nói: "Cảm ơn cô Kỷ đã cứu tôi."
Kỷ Hòa chớp mắt, giọng điệu vẫn rất thản nhiên: "Không cần khách sáo. Hơn nữa, tôi sẽ lấy thù lao từ cô Lý. Cứu cô chẳng qua là tiện tay thôi."
Bối Sơn Hương: "..."