Kỷ Hòa bình thản đối diện với toàn bộ dân làng, giọng nói của cô vang lên rõ ràng giữa bầu không khí căng thẳng:
"Nếu không làm vậy, làm sao có thể khiến tất cả các người tập trung ở đây? Cái gọi là lời nguyền thực ra chưa từng tồn tại. Hơn nữa, tôi dám chắc rằng, ngay cả lời nguyền từ tám mươi năm trước cũng chỉ là trò lừa bịp. Trong tượng Thần Quạ kia ẩn giấu cổ cái, còn những con quạ ngoài kia bị gieo cổ con. Cổ cái điều khiển cổ con, và nhờ thế mà kẻ đứng sau có thể thao túng đàn quạ, tạo ra lời nguyền giả dối."
Dân làng bàn tán xôn xao, nhưng giữa những âm thanh đó, một giọng nói cất lên, đầy hoài nghi.
Bố Bạch nhíu mày, giọng đầy thách thức: "Nói nhiều như vậy, nhưng cô có bằng chứng không? Làm sao cô có thể chứng minh Thần Quạ không thực sự tồn tại? Nếu chúng tôi tự ý dừng lễ tế, nhỡ đâu ngài ấy nổi giận thì sao?"
Những người khác cũng phụ họa:
"Đúng thế! Nếu lời nguyền thực sự có thật, chúng tôi c.h.ế.t hết thì ai chịu trách nhiệm?"
"Không có chứng cứ thì mọi suy đoán chỉ là vô trách nhiệm!"
Kỷ Hòa cười lạnh, ánh mắt quét qua từng gương mặt đầy lo lắng trước mặt mình.
"Ai nói tôi không có bằng chứng?" Cô chậm rãi nói, "Các người thực sự nghĩ rằng, nhiều năm qua, lễ tế Thần Quạ chưa từng bị phá hỏng sao? Các người đã vi phạm 'quy tắc' từ lâu rồi!"
Câu nói của cô khiến cả đám đông lặng ngắt.
"Cô con gái nhà họ Triệu, người bị đưa đi làm vật tế, thực ra không phải Triệu Tương đủ điều kiện, mà là Triệu Ngọc – người không đủ điều kiện!"
Lập tức, cả thôn như vỡ òa.
"Không thể nào!"
"Sao lại có chuyện đó được?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Triệu Tương. Dưới áp lực của vô số ánh nhìn, cô gái trẻ chậm rãi gật đầu.
"Đúng vậy..." Cô nhẹ nhàng thừa nhận, "Người bị đưa đi hiến tế không phải tôi, mà là chị gái tôi, Triệu Ngọc. Chỉ là hai chị em tôi giống hệt nhau, nên các người không nhận ra sự tráo đổi này."
Một làn sóng chấn động quét qua đám đông.
Kỷ Hòa tiếp tục: "Nếu đúng như các người tin tưởng, Thần Quạ sẽ giáng lời nguyền khi lễ tế không hoàn chỉnh, vậy tại sao tám mươi năm qua không có chuyện gì xảy ra? Lời nguyền đâu? Hay là nó chưa từng tồn tại ngay từ đầu? Kẻ đứng sau chỉ lợi dụng nghi thức này để hút tinh khí của những cô gái trẻ, các điều kiện khác chẳng hề quan trọng!"
Bố Bạch run rẩy nhìn Triệu Tương, gằn giọng: "Cô... cô dám tráo đổi vật tế! Nếu Thần Quạ thực sự nổi giận, cô chính là kẻ hại c.h.ế.t cả thôn Nha Thần!"
Nhưng Triệu Tương không hề nao núng. Ánh mắt cô đầy kiên định: "Thủ phạm? Không! Chính các người mới là những kẻ mù quáng! Các người có từng nghĩ rằng, có bao nhiêu cô gái đã phải c.h.ế.t oan uổng vì cái gọi là hiến tế này không? Đến lúc tỉnh ngộ rồi!"
"Rốt cuộc ai là kẻ giả thần giả quỷ thao túng thôn Nha Thần này?"
Cô quay đầu, ánh mắt dừng lại ở con cổ cái đã bị thiêu rụi. Giọng nói cô trầm xuống:
"Theo lý thuyết, chỉ cần tìm ra người sở hữu cổ cái, thì kẻ đứng sau sẽ lộ diện. Nhưng không ngờ kẻ đó lại giấu cổ cái vào trong tượng Thần Quạ..."
Dân làng trở nên cảnh giác. Ai cũng có thể tiếp cận tượng thần. Vậy kẻ chủ mưu là ai?
Kỷ Hòa lắc đầu, chậm rãi nói:
"Không, kẻ đó nghĩ rằng giấu cổ cái đi thì sẽ không ai tìm ra. Nhưng thực tế là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1272.html.]
Cô quét mắt nhìn xung quanh, giọng nói mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ.
"Việc luyện loại cổ này không chỉ đơn giản là nhốt hàng trăm con trùng độc lại rồi để chúng cắn xé lẫn nhau, mà còn một bước cực kỳ quan trọng—người luyện cổ phải nhỏ m.á.u của chính mình vào đó.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Chỉ khi đó, cổ trùng và chủ nhân của nó mới hoàn toàn hợp nhất.
Vậy nên..."
Kỷ Hòa nhìn thẳng vào đám đông, đôi mắt sắc bén như xuyên thấu tất cả.
"Người nào có mối liên kết m.á.u mủ với cổ cái... thì khi cổ cái chết, kẻ đó cũng sẽ bị phản phệ!"
Cô dừng lại một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp:
"Bà cũng sắp không chịu nổi nữa rồi nhỉ? Còn không hiện hình sao?"
Không khí trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ánh mắt tất cả dân làng dồn về phía một người—
Một bóng dáng quen thuộc...
Cơ thể bà ta bắt đầu biến đổi một cách đáng sợ.
Làn da, vốn đầy đặn, bỗng trở nên nhăn nhúm như quả bóng bị xì hơi.
Cùng lúc đó, một tiếng thét chói tai vang lên, khiến tất cả mọi người rợn cả da gà.
"Aaaaaaa!"
Dân làng hoảng loạn lùi xa.
Không ai có thể tin nổi.
Người đang co rúm lại giữa đám đông, toàn thân run rẩy trong đau đớn, chính là...
Trưởng thôn—người luôn được tôn kính và ngưỡng mộ!
Bà ta vẫn tiếp tục gào thét, nhưng giọng nói dần trở nên méo mó kỳ dị.
Trên da bà ta, những vết nứt sâu hoắm bắt đầu lan rộng.
Điều kinh khủng hơn là khuôn mặt bà ta...
Ngũ quan của bà ta đang tan chảy!
Tựa như một cây nến bị nung chảy trong ngọn lửa dữ dội.
Bà ta đưa tay che mặt, nhưng tất cả đã quá muộn.
Dưới lớp da đang biến dạng đó, từng khuôn mặt khác nhau lần lượt hiện ra—
Gương mặt của những cô gái từng bị hiến tế!