Người bình thường nếu bị ném bật lửa vào người thì cùng lắm cũng chỉ bị bỏng.
Nhưng khi ngọn lửa chạm vào Diệp Chi Dương, anh ấy lập tức hét lên một tiếng thảm thiết.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, như thể bắt được vật dẫn cháy hoàn hảo.
“Aaaaa!!!”
Diệp Chi Dương gào rống, lăn lộn trên mặt đất, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể mình. Nhưng lạ thay—
Càng lăn, ngọn lửa càng bùng lên mạnh hơn!
Ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng anh ta từng chút một.
Mùi da thịt cháy khét lẹt lan ra trong không khí.
Cả khán phòng bỗng trở nên hỗn loạn.
"Giết người rồi!!"
"Chạy mau!"
Những khán giả mặc trang phục lộng lẫy, vốn là những kẻ luôn sống trong nhung lụa, chưa từng thấy cảnh tượng kinh hoàng như vậy, lập tức hoảng loạn bỏ chạy.
Họ hét lên, xô đẩy nhau, tranh giành lối thoát như một bầy cừu hoảng sợ.
Một lát sau, trong khán phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người—
Kỷ Hòa và bà Tân Quả.
Kỷ Hòa khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lẽo.
"Tín đồ trung thành của bà… cũng chỉ đến thế mà thôi."
Bà Tân Quả trừng mắt nhìn Kỷ Hòa, gằn từng chữ:
"013, mày điên rồi sao?"
"Bà mới là người điên."
Ánh mắt Kỷ Hòa lướt xuống mặt đất.
Diệp Chi Dương—
Không còn nữa.
Nơi anh ta từng nằm, giờ chỉ còn một đống tro tàn lặng lẽ.
Kỷ Hòa hờ hững cất giọng:
"Người vừa chết... thực sự là Diệp Chi Dương sao?"
Sắc mặt bà Tân Quả trầm xuống. Bà ta không thèm đôi co với Kỷ Hòa nữa, chỉ thẳng vào cô rồi ra lệnh cho những người phục vụ mặc vest đuôi én xung quanh:
"Còn đứng đó làm gì?! Bắt nó lại cho tao!!"
Ngay khi những người phục vụ chuẩn bị hành động, bà Tân Quả đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Bà ta lập tức quay người, từ trong ống tay áo b.ắ.n ra vô số sợi chỉ bạc.
"Choang!"
Những sợi tơ đập thẳng xuống đất, nghiền nát chiếc bật lửa mà Kỷ Hòa vừa ném.
Không còn bật lửa nữa.
Bà Tân Quả cười khẩy, ánh mắt tràn đầy đắc ý:
"Hừ! Không có bật lửa, tao xem mày còn làm được gì!"
Nhưng trái ngược với mong đợi của bà ta, Kỷ Hòa lại khẽ cười.
Lạnh lùng.
"Xin lỗi." Cô nhún vai, giọng điệu nhẹ bẫng. "Tôi vốn không có ý định lấy lại nó."
Những người phục vụ xung quanh từ từ tiến lại gần Kỷ Hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1123.html.]
Chúng bước đi cứng nhắc, động tác chậm chạp kỳ lạ.
Rồi ngay khoảnh khắc chúng đến gần—
Chúng ngừng ngụy trang.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, những gương mặt vốn trắng bệch nay càng tái nhợt hơn.
Đường nét ngũ quan vặn vẹo, méo mó.
Màu sắc đen đỏ lẫn lộn trên khuôn mặt trông vừa buồn cười vừa quái dị.
Bởi vì—
Đó không phải là khuôn mặt thật.
Mà là... được vẽ lên.
Những kẻ này—
Không phải con người.
Mà chỉ là những hình nhân bằng giấy!
Thảo nào giọng nói của chúng chậm chạp, động tác cứng ngắc như vậy.
Kỷ Hòa chậm rãi giơ tay lên.
Một lá bùa màu vàng xuất hiện giữa những ngón tay cô.
Ngay khi những hình nhân giấy chạm đến tầm tấn công của cô, lá bùa lập tức hóa thành vô số luồng sáng, b.ắ.n ra xung quanh!
"BÙM!!"
Những tia lửa bùng lên.
Người giấy... sợ nhất chính là lửa.
Bọn chúng có số lượng rất đông, nhưng đông cũng đồng nghĩa với việc—
Lửa sẽ lan nhanh hơn.
Chỉ trong chốc lát, chúng đã biến thành một biển lửa.
Ngọn lửa hung tàn nuốt chửng từng kẻ một.
Lớp sơn màu vẽ trên gương mặt chúng tan chảy, những đường nét quái dị bị nung chảy thành những vệt loang lổ kỳ dị.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Thân thể giấy bùng cháy, từng con một gào rú rồi đổ sập xuống, hóa thành tro tàn.
Bà Tân Quả trân trân nhìn cảnh tượng trước mắt.
Khóe miệng bà ta khẽ run lên, rồi bất giác rỉ ra một vệt m.á.u tươi.
Những người giấy này—
Là do bà ta tạo ra.
Chúng chịu tổn hại, bà ta cũng bị phản phệ theo.
Từ trước đến nay, bà ta không hề nhìn ra Kỷ Hòa có tu vi.
Nhưng giờ bà ta đã hiểu.
Kỷ Hòa không phải không có tu vi.
Mà là...
Tu vi của cô cao hơn bà ta.
Cao đến mức—
Nếu Kỷ Hòa không muốn để lộ khí tức của mình, bà ta hoàn toàn không thể nhận ra.
Bà Tân Quả siết chặt nắm tay.
"... Quả nhiên, mày cũng là người tu đạo."