Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 1122

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:01:28
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào giây phút này, bà Tân Quả bỗng bất ngờ dời thời điểm chọn người lên sớm hơn.

Điều này trông có vẻ không bình thường chút nào.

Diệp Chi Tinh không có ở đây, nhưng cô gái tóc vàng ngồi bên cạnh cậu ấy khi nãy lại xuất hiện.

Cô ta chắp hai tay trước ngực, khuôn mặt đầy vẻ thành kính, cầu nguyện:

"Làm ơn đi mà, xin bà Tân Quả hãy chọn tôi lần này đi! Tôi đã trượt mất ba lần rồi, cũng phải để tôi được chọn một lần chứ!"

Kỷ Hòa ngồi yên, ánh mắt trầm xuống.

Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Dự cảm xấu của cô nhanh chóng trở thành sự thật.

Dưới ánh đèn lộng lẫy của nhà hát kịch, giữa vô vàn ánh mắt mong chờ, bà Tân Quả chậm rãi đọc ra con số được chọn.

"Số 013."

Không gian bỗng trở nên im lặng đến lạ thường.

Mọi người hồi hộp chờ đợi... nhưng chẳng có ai bước lên sân khấu.

Sự im lặng kéo dài vài giây rồi nhanh chóng biến thành những tiếng xôn xao trong khán phòng.

"Sao mãi không có ai lên vậy?"

"Người được chọn không có mặt ở đây à?"

"Chết tiệt, cơ hội quý báu như vậy mà người đó lại không có mặt... Nếu không cần thì nhường cho tôi đi! Tôi sẵn sàng bỏ tiền ra mua!"

"Anh mơ à? Nghe nói trước đây có một tỷ phú mắc bệnh nan y, muốn bỏ ra cả gia tài để mua cơ hội này mà còn không được kìa! Anh nghĩ mình có tư cách chắc?"

"Vậy số 013 này là ai chứ? Nếu không muốn thì đưa cho tôi đi!"

"Đúng vậy! Tôi đã hủy hết công việc, bay cả ngàn dặm đến đây..."

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Thế nhưng vẫn chẳng có ai đứng dậy.

Bà Tân Quả trên sân khấu vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng nói:

"Xem ra, đây là một điều đáng tiếc... Nếu không có ai nhận cơ hội này, nó sẽ không còn nữa..."

Ngay khi bà ta sắp nói dứt câu—

Một giọng nói vang lên trong khán phòng.

"Có tôi."

Tất cả mọi ánh mắt đồng loạt quay lại.

Kỷ Hòa đứng lên, trên tay cô là một tấm vé.

Cô giơ nó lên cao, giọng điềm tĩnh:

"Tôi là số 013."

Cô gái tóc vàng bên cạnh bỗng ôm mặt, nức nở:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1122.html.]

"Hu hu hu... Lại trượt nữa rồi!!"

Bà Tân Quả mỉm cười, phất tay:

"Vậy thì, cô gái may mắn này, xin hãy đi theo tôi."

Ngay lập tức, những người phục vụ mặc áo đuôi tôm đen đồng loạt bước lên.

Họ vây lấy Kỷ Hòa, vẻ mặt vô cảm, động tác đồng đều đến mức đáng sợ.

Bề ngoài có vẻ như đang "mời", nhưng nhìn kiểu vây chặt như thế này... Nếu không đi theo, chắc chắn sẽ bị ép đi!

Bỗng nhiên, Kỷ Hòa cao giọng:

"Đợi một chút."

Bà Tân Quả nhướng mày:

"Cô gái à, có chuyện gì sao?"

"Trước khi đi với bà, tôi có một câu hỏi."

Kỷ Hòa siết chặt tấm vé, giọng nói không nhanh không chậm nhưng lại vô cùng sắc bén:

"Đã qua cả buổi chiều rồi mà tôi vẫn chưa nhìn thấy bạn mình, cũng không thể liên lạc với cậu ấy. Bà có thể nói cho tôi biết cậu ấy đã đi đâu không?"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Bạn cô?"

"Diệp Chi Tinh."

Bà Tân Quả vẫn giữ thái độ bình thản, đáp một cách thẳng thắn:

"Cậu ấy cứ nghi ngờ về thuật trường sinh của tôi. Nếu đã vậy, tôi đành nhốt cậu ấy lại để cậu ấy bình tĩnh hơn, tránh làm ảnh hưởng đến nghi thức của tôi."

Ánh mắt Kỷ Hòa càng lạnh đi.

"Vậy thì thuật trường sinh của bà không đáng để người ta nghi ngờ sao?"

Bà Tân Quả nheo mắt lại, giọng nói vẫn dịu dàng:

"Cô còn điều gì nghi ngờ ư? Cô cứ nhìn anh trai của cậu Diệp mà xem—cậu ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất. Cậu ấy đã nhận được thuật trường sinh của tôi, vẫn sống khỏe mạnh, hơn nữa còn tự nguyện ở lại đây."

Kỷ Hòa nhếch môi cười, nhưng nụ cười không hề mang chút ấm áp nào.

Cô thò tay vào túi áo, chậm rãi lấy ra một chiếc bật lửa.

Ngón tay cô khẽ xoay bật lửa trong lòng bàn tay, vẻ mặt đầy vẻ thờ ơ.

Trong đám đông có người chợt thắc mắc:

"Khoan đã... Chẳng phải trước khi vào nhà hát kịch đều phải kiểm tra an ninh sao? Không được phép mang bật lửa vào cơ mà? Cô ta mang vào bằng cách nào vậy?"

Giây tiếp theo—

"Xoạt!"

Một tia lửa lóe lên trong không khí.

Kỷ Hòa vung tay.

Chiếc bật lửa lao thẳng về phía Diệp Chi Dương!

Loading...