Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 1042

Cập nhật lúc: 2025-03-24 09:30:17
Lượt xem: 14

Điện thoại không có tín hiệu, không thể quẹt mã QR, vậy chỉ còn cách trả tiền xu.

Quý Dương tiện tay lấy hai đồng xu từ trong túi ra, ném vào khe đút tiền rồi bước vào trong xe.

Giờ này đã tối muộn, trên xe chẳng có mấy người.

Một cô gái trẻ kéo theo vali hành lý. Một thanh niên đeo kính, mặc áo caro. Một bà cô tóc xoăn, sắc mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Ngoài ra, còn có hai bố con đang ngồi cùng nhau.

Thoạt nhìn, mọi thứ đều rất bình thường.

Nhưng không hiểu sao, Quý Dương cứ cảm thấy có gì đó không đúng…

Trong khoang xe lạnh quá.

Rất rất lạnh!

Mới giữa tháng sáu thôi, có cần bật điều hòa lạnh đến thế không?

Không chỉ lạnh như hầm băng, trong xe còn phảng phất một mùi hôi ẩm mốc rất khó chịu, khiến ai ngửi thấy cũng thấy buồn nôn.

Đèn trần thì chập chờn, mờ mờ tỏ tỏ như sắp hỏng đến nơi. Cảm giác chỉ cần chớp mắt một cái là sẽ chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Người phụ nữ trung niên khi nãy đang ngồi trên một chiếc ghế đơn, vẫy tay gọi anh:

"Cậu nhóc, qua đây giúp dì đặt đồ ăn ở chỗ này nhé, cảm ơn cậu!"

"À, dạ được."

Quý Dương lắc đầu, định bước qua đó thì—

"Đứng lại!"

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Giọng điệu cứng rắn.

"... Thằng nhóc kia, sao cậu lại làm vậy?"

"Hả?"

Quý Dương quay lại, phát hiện tài xế không lo lái xe mà đang ngoái đầu nhìn mình chằm chằm.

Không biết có phải do ánh sáng trong xe hay không, mà màu da của ông ta tái nhợt một cách kỳ lạ, trắng bệch như xác chết.

Ánh mắt trừng lớn, giọng nói thì gằn từng chữ, như thể chỉ cần anh trả lời sai một câu thôi là ông ta sẽ nhào tới xé xác anh ngay lập tức.

"Còn trẻ mà lắm chiêu trò nhỉ?"

Tài xế nghiến răng, ánh mắt như muốn khoét một lỗ trên người anh.

"Cậu bỏ vào tiền giả!!"

Lúc này, đôi mắt của ông ta trừng lớn đến mức con ngươi như muốn bật ra khỏi hốc mắt.

Quý Dương sững sờ.

Anh đột nhiên hiểu ra câu "trừng cả con mắt" thực sự nghĩa là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1042.html.]

"... Hả? Tôi bỏ tiền giả à?"

Anh sững người vài giây, rồi như sực nhớ ra điều gì đó.

Sáng nay, anh đi khu trò chơi điện tử với bạn bè, mua một đống xu để chơi nhưng chưa xài hết, thế là tiện tay nhét vào túi quần để lần sau dùng tiếp.

Lúc nãy, anh hoàn toàn quên mất chuyện đó, tưởng nhầm xu trò chơi là tiền thật rồi cứ thế ném vào.

"Xin lỗi, tôi không cố ý."

Anh vội rút ra hai đồng xu khác, lần này kiểm tra thật kỹ mới dám bỏ vào khe đút tiền.

Không phải vì anh sợ phạm luật.

Mà là…

Người tài xế này thật sự rất đáng sợ.

Chỉ vì hai đồng xu mà đã nổi giận đến mức này, ai không biết còn tưởng anh vừa gây án g.i.ế.c người, hoặc châm lửa đốt nhà gì rồi.

Ném xu xong, Quý Dương xoay người định bước đi, nhưng mới đi được hai bước, cơ thể anh bỗng cứng đờ.

Không phải là không muốn di chuyển.

Mà là…

Không thể nhấc nổi chân.

Cảm giác sợ hãi tột độ như một cơn sóng dữ quét qua người anh.

Tài xế này...

Anh chợt nhận ra điều gì đó không đúng.

Rất rất không đúng.

Cơ thể của tài xế vẫn hướng về vô lăng.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Nhưng cái đầu của ông ta—

Nó đã quay ngoắt 180 độ.

Vẫn dán chặt vào anh.

Một con người…

Làm sao có thể làm được một việc như vậy?

Không phải người.

Không phải người.

Tài xế này…

Không phải con người!

Chiếc xe buýt này... cũng vậy.

Tài xế thấy anh đứng sững tại chỗ, bỗng nở một nụ cười quái dị.

Loading...