Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh - 1011

Cập nhật lúc: 2025-03-23 09:36:04
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa thân dưới m.á.u thịt lẫn lộn, thê thảm đến mức chỉ cần liếc nhìn cũng đủ khiến người ta cảm thấy ghê rợn, khó chịu đến tận đáy lòng.

Vũ Lâm Lâm theo bản năng nhíu mày, cơn buồn nôn bất giác ập đến.

"Đây chính là con ma em muốn chị bắt giúp em."

Giọng Kỷ Hòa vang lên, bình tĩnh đến đáng sợ.

"Em đoán không sai, quả thật là đàn chị Du Văn. Nhưng mà... có lẽ cô ấy có điều gì đó muốn nói với em."

Muốn nói với cô ấy?

Cô ấy có thể có chuyện gì để nói với một con ma chứ?

Cô ấy không muốn nói chuyện với ma đâu!

Mặt Vũ Lâm Lâm lập tức tái mét, mồ hôi lạnh túa ra.

Cô ấy còn chưa kịp mở miệng khuyên Kỷ Hòa mau chóng yểm trừ hồn ma này thì đã thấy ma nữ trên sàn đột nhiên bò về phía cô ấy với một tốc độ đáng kinh ngạc!

"A—!"

Vũ Lâm Lâm còn chưa kịp phản ứng thì cổ chân cô ấy đã bị một bàn tay lạnh ngắt túm chặt!

"Thẩm Tu Nguyệt là một tên lừa gạt! Hắn ta là kẻ lừa đảo từ đầu đến cuối!"

Ma nữ gào lên, giọng khàn đặc đến đáng sợ.

"Hắn không đáng để em dốc lòng dốc sức vì hắn nhiều đến thế đâu!"

Bàn tay đang nắm chặt cổ chân cô ấy lạnh như băng, mười ngón tay tựa như gọng kìm siết mạnh khiến Vũ Lâm Lâm đau đến mức suýt bật thét thành tiếng.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là thế!

Cô ấy nhìn thấy hốc mắt của ma nữ ngày càng đỏ ngầu, con ngươi gần như lồi ra ngoài!

Cảnh tượng kinh khủng ấy khiến cô ấy sợ đến mức đầu óc trống rỗng, suýt chút nữa đã ngất xỉu ngay tại chỗ.

Trong khoảnh khắc ấy, một tấm phù văn đột nhiên ghim chặt lên người ma nữ.

Kỷ Hòa thản nhiên mở miệng:

"Bình tĩnh lại. Oán khí của cô nặng quá, quỷ khí d.a.o động mạnh, rất có thể sẽ đọa thành lệ quỷ đấy."

Lời nhắc nhở ấy tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ma nữ.

Cô ta run lên, dường như đã bình tĩnh hơn một chút.

"... Xin lỗi."

Cùng lúc đó, nhiệt độ trong phòng tập dần trở về bình thường.

Vũ Lâm Lâm xoa xoa cánh tay, khẽ thở phào.

Cuối cùng cũng đỡ lạnh rồi!

Nhưng cô ấy vẫn chưa thể tiêu hóa được hết những lời ban nãy của ma nữ.

"Chỉ là..." Ma nữ khẽ cúi đầu, giọng nói vang lên một cách lạnh lẽo.

"Tôi không muốn thấy Thẩm Tu Nguyệt tiếp tục đi hại người khác."

"Hại người?"

Vũ Lâm Lâm khẽ run, nhưng vẫn cố lấy hết can đảm mở miệng.

"Nhưng trong câu chuyện tôi nghe được, thầy Thẩm mới là người bị hại."

"Hahaha—"

Ma nữ bỗng bật cười thật to.

Giọng cười khàn đặc, thê lương, tựa như vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất trên đời.

"Hắn ta là người bị hại sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1011.html.]

Nụ cười của cô ta lạnh như băng, ngữ điệu tràn đầy mỉa mai.

"Nếu hắn thật sự là người bị hại, nếu hắn không chột dạ, thì tại sao khi biết linh hồn và oán khí của tôi không tiêu tán mà vẫn còn ở lại nhân gian, hắn lại tìm đạo sĩ để nguyền rủa tôi?"

Giọng nói của ma nữ lạnh dần.

"Hắn ta hại tôi không thể hiện hình trước mặt con người, làm tôi không thể nói ra sự thật này với bất cứ ai!"

Cô ta chậm rãi quay sang nhìn Vũ Lâm Lâm, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự bi thương tột cùng.

"Chà chà..."

Cô ta cười khẽ.

"Em gái à, em tìm cô gái này tới, vốn là muốn nhờ cô ấy yểm trừ tôi đúng không?"

Vũ Lâm Lâm vô thức lùi lại một bước.

"Không ngờ cô ấy lại trực tiếp giải trừ lời nguyền trên người tôi..."

Ma nữ bật cười thành tiếng.

"Hahaha, Thẩm Tu Nguyệt, không ngờ chứ gì?"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Nực cười thay, ngay cả ông trời cũng đứng về phía tôi!"

Bầu không khí trong phòng tập như ngưng đọng lại.

Một lát sau, ma nữ thu lại ý cười, nghiêm túc nhìn Vũ Lâm Lâm.

"Em gái à, tôi đã từng ngốc nghếch giống em."

Giọng nói cô ta mang theo chút xót xa.

"Vậy nên, tôi mong rằng em đừng đi vào vết xe đổ của tôi."

Theo từng lời nói của ma nữ, sự thật của bốn năm trước cũng dần được hé lộ.

Bốn năm trước, Du Văn vẫn còn là trưởng câu lạc bộ khiêu vũ Latin.

Thẩm Tu Nguyệt phong độ, đẹp trai, lại được rất nhiều nữ sinh trong trường thầm thích.

Là trưởng câu lạc bộ, Du Văn có nhiều cơ hội tiếp xúc với anh ta hơn.

Cũng vì thế mà cô ấy dần nảy sinh tình cảm với anh ta.

Một ngày nọ, cô ấy đã lấy hết dũng khí để tỏ tình.

Nhưng Thẩm Tu Nguyệt không từ chối.

Anh ta không đáp lại, cũng không cự tuyệt.

Thế rồi, mối quan hệ của hai người cứ thế tiếp tục mập mờ, chẳng rõ ràng nhưng lại ngày càng sâu đậm.

Tựa như một vở kịch lặp lại không hồi kết.

Giống hệt như những gì Kỷ Hòa đã nói...

Trước khi có Vũ Lâm Lâm, người đó từng là Du Văn.

Nhưng có một điều mà Du Văn mãi mãi không ngờ tới—

Khi ấy, Thẩm Tu Nguyệt đã có bạn gái.

Rõ ràng hắn ta đã có người yêu, vậy mà vẫn âm thầm thừa nhận sự thân mật của Du Văn, để mặc cô ấy đắm chìm trong ảo tưởng.

Và rồi, vào một ngày định mệnh—

Du Văn gửi tin nhắn cho Thẩm Tu Nguyệt.

Nhưng người đọc được tin nhắn ấy...

Không phải hắn ta.

Mà là bạn gái hắn.

Sau khi phát hiện ra Du Văn là học sinh của Thẩm Tu Nguyệt, cơn giận dữ của cô ta đã không thể kiềm chế nổi nữa...

Loading...