May mắn nhỏ thoáng sững sờ, nhưng rồi lắc đầu cười:
"Không đâu. Trên đời này, người bình thường chiếm đa số, đúng không? Nếu bây giờ anh ấy không sống tốt bằng tôi, tôi cũng không bận tâm những điều đó."
Kỷ Hoà nhìn cô ấy, ánh mắt mang theo ý vị sâu xa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười kỳ quái:
"Nhưng khi đó, anh ta đã lừa cô. Anh ta vốn không phải sinh viên đại học."
Nét mặt May mắn nhỏ cứng đờ.
"Nghề nghiệp thật sự của anh ta... cũng giống như cô của mười năm trước. Chỉ khác là cô vì hoàn cảnh ép buộc mà sa chân, còn anh ta... vẫn luôn làm nghề đó."
May mắn nhỏ: "???"
Bình luận: "???"
"??? Chuyện gì vậy? Hướng phát triển này ngoài sức tưởng tượng của tôi luôn đó!"
"Thân phận còn plot twist hơn cả phim truyền hình!"
May mắn nhỏ cứng người, lắp bắp nói: "Nhưng... nhưng mà, lúc đó anh ấy nhìn hoàn toàn không giống kiểu người như thế mà!"
Cô nhớ rất rõ, người đàn ông đó mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, đi giày vải cũ, làn da trắng bóc, đôi mắt trong veo đầy vẻ ngây ngô.
Thậm chí, khi ấy cô không dám nhìn thẳng vào anh, bởi vì cô luôn có cảm giác rằng bản thân quá bẩn thỉu, còn anh ấy thì sạch sẽ đến mức không thể chạm vào.
Kỷ Hoà nhướng mày, giọng điệu mang theo chút bông đùa:
"Ừm, chủ yếu là do có rất nhiều phú bà thích kiểu nam sinh viên đại học đó. Vẻ ngoài trong sáng của anh ta giúp anh ta rất được chào đón."
May mắn nhỏ: "..."
"... Nhưng mà, rõ ràng là anh ấy đã khuyên tôi, bảo tôi rời khỏi nơi đó, bảo tôi đừng tiếp tục nữa mà..."
"Sao anh ấy không thể làm được điều này?"
Kỷ Hòa khẽ thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1002.html.]
"Thật ra, nghề này rất vất vả. Dù có kiếm được nhiều tiền đến đâu thì trước mặt khách hàng, họ cũng chẳng có lấy một chút danh dự. Trong lòng nghĩ gì cũng không quan trọng, bởi vì lúc nào cũng phải nở nụ cười, lúc nào cũng phải cố gắng làm hài lòng người khác. Còn chưa kể đến những vị khách khó chịu, thích hoạnh họe, nói năng khó nghe. Những chuyện như thế mới là thứ thực sự khiến người ta mệt mỏi."
Cô ấy ngừng một chút rồi tiếp tục:
"Hôm đó, anh ta đến đó tìm cô chỉ vì tâm trạng quá tệ. Bình thường, anh ta luôn là người phục vụ kẻ khác, nên cũng muốn trải nghiệm cảm giác được người khác phục vụ một lần."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
[Bất ngờ thật! Trước đây tôi từng đọc một câu nói, bảo rằng ở đất nước hoa anh đào, người ăn nhiều vịt nhất chính là gái ngành đó!]
[Ừm... cũng đúng mà? Người giúp người ta thư giãn, đôi lúc cũng muốn có người giúp mình thư giãn lại thôi!]
"Nhưng anh ta không ngờ lại gặp cô." Kỷ Hòa chậm rãi nói, "Vừa nhìn qua, anh ta đã biết cô là một người đơn thuần, hoàn toàn chẳng có kinh nghiệm gì cả. Cô khiến anh ta nhớ đến bản thân của trước kia.
Anh ta cũng từng giống cô. Cũng từng vì cùng đường mà bước nhầm vào con đường này."
May mắn nhỏ mở to mắt, ánh nhìn dần sáng lên.
Kỷ Hòa nhận ra điều đó, cô ấy cười nhạt.
"Cô đang nghĩ gì thế? Muốn cứu vớt anh ta giống như cách mà anh ta đã từng cứu vớt cô sao?"
May mắn nhỏ mấp máy môi nhưng chưa kịp lên tiếng, Kỷ Hòa đã lắc đầu.
"Nhưng mà... anh ta chưa bao giờ thực sự muốn lên bờ."
Cô ấy nhìn thẳng vào màn hình, giọng điệu bình tĩnh nhưng câu chữ lại mang theo chút lạnh lẽo.
"Hôm đó, anh ta đưa cô hai trăm tệ. Nhờ vào số tiền đó, cô đứng lên, rồi có được dáng vẻ của ngày hôm nay. Nhưng anh ta thì sao? Ngoại hình của anh ta vốn được phú bà yêu thích, số tiền kiếm được chắc chắn không hề ít. Hai trăm tệ với anh ta chẳng là gì cả, nhưng anh ta vẫn chọn tiếp tục làm nghề này. Miệng thì nói có nỗi khổ, rất đau khổ... nhưng thực tế, anh ta chưa bao giờ thực sự muốn thay đổi.
Cô không thể cứu anh ta. Cũng đừng đau lòng vì anh ta."
Cô ấy khẽ nheo mắt, giọng nói càng thêm kiên định:
"Con đường dẫn đến sự cứu rỗi không nằm ở người khác. Nó nằm ở chính bản thân mỗi người.
Dù cùng hoàn cảnh, nhưng mỗi người sẽ có một kết cục khác nhau.
Anh ta cho cô hai trăm tệ, đúng. Nhưng người thực sự cứu cô... chính là cô."