Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 78
Cập nhật lúc: 2025-12-22 22:05:45
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy còn kịp trò chuyện gì nhiều, Trần Vân Trân và Hứa Thanh Thanh xong cơm.
Trời mùa đông , thức ăn dễ nguội lạnh, nhất là những món thịt mỡ, chỉ một lát là bề mặt đông một lớp dầu dày cộp.
Vì , khi ăn cơm cũng nhiều thời gian rảnh để trò chuyện.
Người nhà họ La đều kinh ngạc vì Trần gia ăn uống sung túc đến thế, họ đắm chìm trong sự hấp dẫn của món ngon mà khó lòng phân tâm.
Đợi ăn xong, đưa cơm và t.h.u.ố.c cho mấy thương, mới quây quần bên bếp lửa sưởi ấm trò chuyện.
“Trúc Lan, rốt cuộc là chuyện gì ? Các chuyển đến thành từ khi nào? Muội phu ? Sao chẳng thấy hết?”
La Đồng Phương lúc mới tâm trí quan sát Trần gia.
“Phải đấy, căn nhà lớn thế , cả nhà ăn uống sinh hoạt chắc cũng tốn ít tiền ?” Lâu thị cũng nhịn mà hùa theo.
La Trúc Lan về những chuyện lộn xộn đó, nhưng hai là nhân của , chuyện trong nhà xảy thế nào cũng nên kể cho họ .
Vì , nàng chỉ kể những phần quan trọng.
“Cái gì?! Muội phu c.h.ế.t ư? Sao đột ngột như ?” Vừa tin Trần Hữu Lập qua đời, La Đồng Phương và Lâu thị đều vô cùng kinh ngạc.
“Phải. Khoảng thời gian đó trong nhà xảy nhiều chuyện, mâu thuẫn chồng chất, chuyện cứ thế thể cứu vãn , cuối cùng dẫn đến cái c.h.ế.t của cha lũ trẻ, cũng suýt nữa thì...”
“Ai...” Nghe xong câu chuyện xa lạ mà từng tận mắt chứng kiến, La Đồng Phương và Lâu thị đều sững sờ gì.
Đối với mà , Trần Hữu Lập c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , nàng và mấy đứa con còn thể sống những ngày tháng an .
một phụ nữ phu quân một nuôi con, trong thời buổi quả thực khó khăn.
“Giờ thì cũng , , mấy Nương con chúng ngược sống thoải mái hơn nhiều. Trong nhà cũng còn nhiều chuyện phiền lòng nữa, thứ đều đang phát triển theo hướng , .”
La Trúc Lan sảng khoái, an ủi ca ca và tẩu tẩu rằng việc gì .
Mấy đứa con Trần gia im lặng lắng bên cạnh, tuy những gì Nương là sự thật, nhưng thấy nàng nhắc đến cái c.h.ế.t của cha chúng như , chúng cũng chút bất đắc dĩ.
Nương đối với cha quả thực còn nửa phần tình cảm nào.
Thôi , một nam nhân như thế, dù tình cảm sâu đậm đến cũng giày vò tan biến hết . Chỉ là gì thì , đó cũng là cha của chúng, chúng thể như nương.
Bên ngoài tuyết ngừng rơi, nhưng do tuyết rơi liên tục mấy ngày, nên tuyết đọng dày, gì cũng hạn chế hành động.
Mọi đành tạm thời ở trong nhà.
Làng Thượng Dương bên ước chừng cũng xử lý xong, họ cũng vội về, đợi thời tiết hơn sẽ tính .
“Mọi cũng đừng quá lo lắng. Làng Thượng Dương thành nông nỗi đó, e rằng trong thời gian ngắn nha môn cũng thể đưa cách xử lý thỏa đáng . Dù thì ở đây cũng chỗ ở, cứ an tâm ở đợi kết quả của nha môn .”
“Nếu vẫn về thôn thăm nom, thì đợi vài hôm nữa thời tiết hơn, sẽ bảo hai Xuân Lai đ.á.n.h xe bò đưa về xem .” Thôn xóm gặp nạn, cả nhà còn gì, La Trúc Lan cũng hiểu lòng họ bất an.
“Haiz, đành thôi. Năm nay giao thừa, e rằng chỉ thể đón ở nhà .” La Đồng Phương thở dài, nét mặt giấu vẻ u sầu.
“Giao thừa?” La Trúc Lan sững sờ, lúc mới nhớ chẳng bao lâu nữa là đến Tết.
Vừa nhắc đến chuyện đón năm mới, gương mặt Lâu thị càng thêm khổ sở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-78.html.]
Cả nhà họ vất vả cả năm trời chỉ để đón một cái Tết sung túc, kết quả một trận tuyết lở, tất cả đều mất hết.
Giờ còn đón Tết ở nhà tiểu cô mấy chục năm gặp, thật là khó chịu và thoải mái.
“Mọi đừng nghĩ ngợi nhiều quá, cha nương còn cần chăm sóc an ủi đó, chớ trưng vẻ mặt rầu rĩ, kẻo khiến họ thêm lo lắng.”
La Trúc Lan là ăn mềm ăn cứng, nhưng giỏi lời dịu dàng an ủi khác. Dù lòng lời an ủi, thì vẫn vẻ cứng nhắc.
“Vân Trân , mấy ngày chuyện bếp núc cứ giao cho Thanh Thanh. Con tập trung chăm sóc Ngoại tổ phụ, Ngoại tổ mẫu và biểu Huệ nhi. Con là cẩn thận nhất, nương yên tâm giao việc cho con. Cậu con chuyện gì, con cũng giúp trông nom một chút.”
Trong nhà hiện giờ tháo vát nhất chính là Trần Vân Trân, La Trúc Lan liền giao việc cho nàng.
Hạt Dẻ Nhỏ
“Vâng nương, cứ yên tâm, dù con cũng gì.” Trần Vân Trân hết lòng chăm sóc La gia từ đêm qua, căn bản cần nương dặn dò thêm nữa.
“Vân Trân quả thực là hiền thục. Hồi nhỏ gặp vài , gầy gò yếu ớt ít , ngờ giờ tháo vát đến . Muội quả là dạy dỗ con cái.”
Lâu thị Trần Vân Trân bận rộn vì nhà họ, lòng đầy ơn.
La Trúc Lan thì chút ngượng ngùng. Nha đầu lớn lên như , quả thực liên quan gì đến nàng, ngay cả xác cũ cũng dám nhận đó là công lao của .
Hoàn là nhờ Trần Vân Trân bản tính , hư hỏng.
Sợ dưỡng bệnh trong phòng cảm thấy cô đơn mà suy nghĩ vẩn vơ, họ bèn gắp hết than củi đang cháy mạnh trong hỏa đường, đặt chậu sắt bưng phòng.
Vừa để bầu bạn chuyện cùng họ, thêm chút ấm cho căn phòng.
Hai lão nhân nhà họ La dễ dàng tiếp nhận biến cố của nhà họ Trần như La Đồng Phương và Lâu thị.
Lão gia và Lão phu nhân nhà họ La quá rõ đức hạnh của nữ nhi , những lời nàng nửa thật nửa giả, nhưng cũng chẳng hé răng.
Dẫu cũng là cốt nhục ruột rà, chẳng lẽ chỉ mặt nàng mà vạch trần ?
Tên Trần Hữu Lập , bọn họ từ đến nay từng chấp nhận, thành cái đức hạnh đó, những chuyện đồi bại, cũng đáng c.h.ế.t vạn .
Giờ đây nữ nhi sống , thì cứ quên hết quá khứ mà an tâm sinh hoạt thôi.
“Kẻ c.h.ế.t , nhà họ Trần giờ đây cũng sung túc, con đừng hồ đồ nữa. Hãy an phận dẫn dắt các con sống qua ngày, nương thể con sống an , cũng tâm mãn ý túc .”
“Nương, con , nhất định còn hồ đồ nữa.” La Trúc Lan còn thể gì đây? Lão thái thái nhà họ La rõ ràng dễ lừa gạt, nàng đành nhận hết những việc nguyên chủ .
Người nhà họ La đều quây quần trong phòng, sưởi ấm trò chuyện cùng nhà họ Trần, bề ngoài vẻ gì, nhưng thực chất ai nấy trong lòng đều hết sức lo lắng về tình hình trong thôn.
Đến buổi chiều, khí trời ấm lên thấy rõ, tuyết mặt đất bắt đầu tan chảy dần.
Lũ trẻ nô đùa trong sân, đứa nào cũng ngã vài cú đau điếng.
Lũ trẻ miền Nam từng thấy tuyết bao giờ, dù ngã cũng chỉ gọi cha nương cho bộ y phục khác, sưởi ấm một lát tiếp tục chơi, tiếp tục ngã.
Vừa thấy lũ trẻ chơi đùa vui vẻ khôn xiết, nhà họ La mới chợt nhớ cả ngày hôm nay cũng chẳng thấy bóng dáng thê t.ử của Trần Xuân Lai .
Lâm Phi Bạch Trần Vân Trân chạy đôn chạy đáo ngơi chân, còn Trần T.ử Mục thì quấn quýt lấy cha là Trần Xuân Lai, đôi khi còn phiền Ngưu Phương Thảo, duy chỉ thấy Nương .
Trước mặt trưởng và tẩu tử, La Trúc Lan còn nhắc lầm của cô tức phụ nữa, nàng chỉ , tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Trần Vân Trân bèn kể chuyện một lượt, lúc mới Trần Xuân Lai sớm hưu thê.