Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 71

Cập nhật lúc: 2025-12-22 22:05:38
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì tuyết lớn, cũng chẳng gì, chỉ quanh quẩn ở nhà sưởi ấm ngủ.

 

Thật đúng là nên ngoài tìm bạn bè giao thiệp, Lâm Văn Tường kể từ khi tình cờ gặp Triệu Khai Minh ở cổng, sự qua của hai càng lúc càng nhiều.

 

Lúc thì đến tìm thảo luận học vấn, lúc thì đến tìm ngâm thơ đối câu, nụ mặt Lâm Văn Tường rõ ràng nhiều hơn hẳn.

 

Chuyện chép sách ở hiệu sách bàn bạc xong, Lâm Văn Tường chỉ cần thành việc chép sách hiệu sách giao và gửi đúng thời hạn, là thể nhận thù lao tương ứng.

 

Còn là bao nhiêu thì xem chép sách gì.

 

La Trúc Lan thích khác hỏi quá nhiều chuyện riêng của , cũng thích truy hỏi chuyện của khác, đặc biệt là chuyện thu chi.

 

Mấy ngày nay Lâm Văn Tường trạng thái lên trông thấy, nàng cũng chẳng lo lắng nữa. Tốt nhất là ai nàng bận tâm, để nàng thể yên tâm tận hưởng cuộc sống dưỡng lão của .

 

Hiển nhiên, ông trời chiều lòng .

 

Sau khi La Trúc Lan và cả nhà quấn quýt trong nhà hai ngày, Trần Vân Trân và Hứa Thanh Thanh ngoài xem rau cỏ gì thể mua , liền hớt hải chạy về, thở hổn hển.

 

Chưa kịp cửa, Trần Vân Trân bắt đầu la lên.

 

“Nương! Nương! Không !”

Hạt Dẻ Nhỏ

 

“Cái gì , ăn ngon ngủ yên mà.” La Trúc Lan đang cùng mấy đứa trẻ sưởi ấm trong bếp, tiếng gọi liền thò đầu .

 

Trong bếp thể thấy rõ tình hình ngoài sân, nàng rướn cổ cũng chỉ thấy một bóng bước qua cổng sân.

 

“Nương! Người mau đây!” Trần Vân Trân thấy tiếng nương từ nhà bếp truyền , đôi chân vốn định chạy đại sảnh bỗng ngoặt một vòng chạy về phía nhà bếp.

 

“Ngươi xem chuyện gì chứ, ngươi chính sự thì gì?” La Trúc Lan chỉ lo sưởi ấm nên thò đầu nữa.

 

Cái linh cảm bất an hai ngày hai ngày còn nữa, vốn còn lo lắng liệu xảy tuyết tai gì , nhưng hai ngày nay nhận tin tức từ thôn, cũng thấy ai trong thành , nên yên tâm và an hưởng mùa đông.

 

Vừa nghĩ đến đây, nàng chợt đầu , vặn đụng Trần Vân Trân chạy đến. “Sao , xảy tuyết tai ? Thôn Nam Sơn tuyết nhấn chìm ?”

 

Nói xong nàng thấy quá khoa trương, đây là phương Nam, Nam Cực, chuyện tuyết nhấn chìm, tự hù dọa mà thôi.

 

“Ây da ,” Trần Vân Trân nuốt nước bọt, ẩm cổ họng, “Là Thôn Thượng Dương. Cái gì mà Biểu ca Vĩnh Khang , đúng là Biểu ca Vĩnh Khang, con gặp ở chợ, với con rằng ngọn núi Thôn Thượng Dương tuyết lở, nhiều nhà trong thôn chôn vùi.”

 

“Thôn Thượng Dương? Biểu ca Vĩnh Khang?” La Trúc Lan cảm thấy quen thuộc, nhưng nhất thời thể nhớ .

 

, Vĩnh Khang biểu ca cùng mấy trong thôn đến nha huyện báo quan tìm đến cứu viện. Ban đầu cũng nhận , là hỏi Trần Vân Trân , tự giới thiệu, mới nhớ đây là biểu ca ngoại gia.”

 

Trần Vân Trân kéo Hứa Thanh Thanh đang chậm chân hơn nàng mấy bước xuống sưởi ấm bên bếp, xoa tay kể.

 

“A?” La Trúc Lan ngây . Biểu ca ngoại gia, chẳng là lang nhi của trưởng nương gia nàng ?

 

nương gia của nguyên chủ còn ư? Ta hề thấy thông tin liên quan trong ký ức của nàng . Dường như nguyên chủ mười, hai mươi năm về nương gia ?

 

Người ngoại gia của nàng thể nhận Trần Vân Trân ư? Chắc chắn từng gặp ? Chẳng lẽ là kẻ lừa đảo gặp tuyết tai liền đến lừa gạt tiền bạc cứu tế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-71.html.]

“Hắn còn gì nữa ?” La Trúc Lan hỏi, thật sự mơ hồ. Nàng thực sự nhớ rõ nương gia của nguyên chủ. Những gì nàng thể thấy trong ký ức chỉ là chuyện nguyên chủ khi quan hệ đầu đuôi với Trần Hữu Lập thì gả vội vàng sang đây.

 

Dường như khi thành , nàng còn bất kỳ ký ức nào về nương gia nữa. Vì nàng tưởng rằng nguyên chủ hoặc là cha nương đều qua đời nên còn liên lạc với họ hàng bên đó, hoặc là căn bản còn bên ngoại gia nữa.

 

Cho nên nàng từng nghĩ đến chuyện nương gia.

 

Không ngờ nữ nhi mua đồ ngoài phố nhận . Theo ký ức của nàng, ngoại gia nên nhận các con nàng mới , cho dù gặp thì cũng là lúc chúng còn nhỏ.

 

Chủ yếu là mấy đứa con cũng giống nàng lắm, nàng thậm chí cảm thấy chẳng giống chút nào, cả đường nét khuôn mặt lẫn ngũ quan đều giống.

 

“Cũng gì nhiều, lúc đó còn đang bận đến nha huyện, chỉ vội vài câu . Ta cũng kịp hỏi gì thêm.”

 

“Vậy con vội vàng chạy về gì, cái gì cũng hỏi rõ ràng chạy về truyền lời, con dễ gây hiểu lầm ?”

 

“Tuyệt lở là chuyện lớn như thế, con chỉ thôi. Vùi lấp cả mấy gia đình, chắc chắn là nghiêm trọng lắm. Nhìn bộ dạng của Vĩnh Khang biểu ca, hình như ngoại gia cũng gặp tai ương. Mẫu , lo lắng ?”

 

...Thật , lo thì lo, nhưng chỉ là sự lo lắng của một ngoài cuộc, xuất phát từ nhân tính, chứ sự lo lắng của gặp nạn, chịu khổ.

 

La Trúc Lan trầm tư một lát, dậy trở nhà, “Đến với đại , nhị của con một tiếng, chuẩn nha huyện thăm dò tình hình.”

 

Bên ngoài lạnh lắm, còn gió thổi nữa, nàng mặc thêm đồ dày mới .

 

Trần Xuân Lai đang chôn đầu ngủ say trong nhà, còn Trần Tùng Bình thì đang ủ ấm chăn cho thê t.ử .

 

Trần Vân Trân gõ cửa, với họ về những chuyện nàng gặp bên ngoài hôm nay và lời dặn dò của Nương. Hai liền thức dậy sửa soạn y phục.

 

Bên ngoài đường trơn trượt lắm, đừng là bò kéo xe, bộ cũng dễ té ngã. Vì thế họ dùng xe bò. May mắn , từ Lan Hưng Hạng nha huyện cũng xa lắm, đội tuyết chịu gió chừng hai khắc cũng đến nơi.

 

Trên phố chẳng mấy bóng . Bình thường phố xá đông đúc bao nhiêu, bây giờ lạnh lẽo bấy nhiêu. Gió lạnh xen lẫn bông tuyết thổi vù vù mặt, mặt gần như cứng .

 

Mãi mới đến cửa nha huyện, lúc mới thấy vài ba .

 

Nhìn kỹ thì đều là trong thôn gặp tai ương đến nha huyện kêu gọi cứu viện. Các quan binh gác ở cửa nha huyện đang hà xoa tay an ủi họ.

 

Xem họ đợi ở cửa một lúc , ai nấy đều mang vẻ mặt lo lắng, ngay cả quan sai giữ cửa cũng chạy chạy mấy bận.

 

La Trúc Lan tìm kiếm trong đám đó, xem Biểu ca Vĩnh Khang mà nữ nhi nàng .

 

Vốn dĩ ai cũng quen, nhưng với tâm lý tìm lâu gặp, nàng thấy ai cũng quen.

 

Từng từng qua, chẳng thấy Biểu ca Vĩnh Khang , trái thấy vị thanh niên từng giúp nàng hôm ở chợ Trương Đồ Phu quấy rầy.

 

“Là ngươi ? Ngươi đây là… thôn của các ngươi cũng gặp tuyết tai ư?” La Trúc Lan đại phương tiến lên chào hỏi.

 

“Là cô ư.” Thanh niên sang, vẻ mặt lo lắng ban đầu dịu nhiều, ánh mắt tiên là ngạc nhiên, đó trở nên buồn bã.

 

, thôn chân núi, núi xảy tuyết lở, nhiều nhà vùi lấp... Người trong thôn đủ, đành đến nha huyện cầu xin cứu viện.”

 

“Mẫu …” Trần Xuân Lai và Trần Tùng Bình theo gì, một bên lắng , còn thỉnh thoảng chằm chằm thanh niên . Cuối cùng, Trần Tùng Bình do dự lên tiếng.

 

 

Loading...