Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 70
Cập nhật lúc: 2025-12-22 22:05:37
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện phu nhân nghĩ tới . Những ở thôn quê, hầu như mỗi thôn đều chuyên chạy xe bò kéo kéo hàng kiếm tiền. Cho họ hai đồng tiền là họ sẽ giúp truyền lời ngay.
Hôm nay đến đón thì ngày mai đến đón, còn những trong thành hôm nay thể nhận thông báo để đón con về.” Người gác cổng Học xá thấy lời của La Trúc Lan, tiếp lời.
“Trận tuyết lớn năm nay đến một cách kỳ lạ, tranh thủ lúc đường còn thông mà đưa bọn trẻ về nhà, e rằng đường sẽ phong tỏa, khi đó con cái liên lạc với cha nương, cả hai bên đều lo lắng lắm.”
“ là như , cha nương ở nhà e là lo lắng lắm , thông báo sớm cho họ đến đón con là hợp lý.” La Trúc Lan rằng sắp xếp của Học xá hợp tình hợp lý.
“Phu nhân, mang theo túi lớn túi bé như , là đến đưa đồ cho con ?” Người gác cổng Học xá bọc đồ của La Trúc Lan và Trần Xuân Lai, hỏi.
“ . Tuyết lớn thế , sợ con ngủ ở Học xá lạnh.”
“Vậy thì khéo . Bọn trẻ trong thành bây giờ thể đón về, những thứ tạm thời dùng đến nữa. Con phu nhân tên gì, sẽ cho gọi.”
Học xá sắp nghỉ, gác cổng cũng thể về nhà với thê nhi bên bếp lửa ấm áp, nên tâm trạng vui vẻ, cực kỳ nhiệt tình.
“Vậy thì đa tạ ngươi.” La Trúc Lan báo tên tiểu lang, cùng Trưởng lang chờ ở cổng.
Lúc , ngoài một hai gia đình yên tâm về con đến, những khác vẫn nhận thông báo, nên nhiều .
Người gác cổng kịp hỏi hết tên của mấy nhà mới cho gọi.
“Ngươi cũng đến đưa đồ cho con ?”
“Phải, . Trời lạnh quá, con mang nhiều y phục ấm, hai ngày nay lạnh đến mức nào .”
“ . Hai hôm lúc nghỉ học, còn tưởng tuyết chỉ rơi một ngày là cùng, ngờ càng lúc càng lớn.”
Mấy vị phụ đến đưa đồ, vặn thông báo thể đón con về, liền túm tụm trò chuyện.
Trong đó, một chiếc xe ngựa, những trong xe im lặng, ai ngoài chuyện.
Rèm xe che kín mít, lọt một kẽ hở. Người đ.á.n.h xe ở đầu xe chắn gió cho rèm phía , sợ gió lạnh lùa một chút.
La Trúc Lan tò mò vài , nghĩ bụng đây chắc chắn là gia đình giàu trong huyện thành, thể dùng xe ngựa và phu xe riêng, hẳn là đến đón tiểu thiếu gia nhà .
La Trúc Lan vài thôi chằm chằm xe ngựa của nữa, dù trực tiếp nhưng xe ngựa khác cũng là một hành vi rình mò, lịch sự, lịch sự.
Không lâu , lượt các học t.ử mang theo rương hòm và bọc đồ bước .
Sau khi gác cổng xác nhận, họ mới cùng nhà nắm tay rời .
Từ xa, xuyên qua cánh cửa lớn đang mở, La Trúc Lan thấy Trần Thiện Bảo đang về phía cổng cùng với vài đứa trẻ khác.
“Nương!” Trần Thiện Bảo đang xoa tay chuyện với Lỗ Thiệu, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt vặn qua của La Trúc Lan.
Thằng bé lập tức bỏ Lỗ Thiệu và mấy bạn mà chạy tới.
“Cẩn thận đấy, đừng ngã!” La Trúc Lan thấy vội vàng, liền lớn tiếng nhắc nhở.
May mắn , đứa trẻ vóc thấp bé nên trọng tâm vững, Trần Thiện Bảo nhanh nhẹn, bước chân định, ngã mà vững vàng chạy đến mặt La Trúc Lan.
“Không lo nương, con đường quét sạch , tuyết đọng.” Trần Thiện Bảo chạy tới mới kịp .
“Thật là, tuyết đọng thì cũng nước trơn trượt đấy thôi, ngã còn đau hơn chỗ tuyết. Nếu con mà đập đầu sưng vù, xem con với ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-70.html.]
La Trúc Lan trách mắng, lấy chiếc áo khoác dày mang theo mặc cho Trần Thiện Bảo. “Mau mặc áo , đừng để lạnh.”
“Nương, con lạnh, con chịu lạnh lắm.” Trần Thiện Bảo khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh, nhưng vẫn hì hì cố chấp.
“Ây da, Thiện Bảo, ngươi chạy gì mà nhanh , xong bỏ chúng , ngươi còn chơi với chúng nữa đây.”
lúc , Lỗ Thiệu và mấy bạn cũng chạy đến, đứa nào đứa nấy bĩu môi tỏ vẻ bất mãn vì Trần Thiện Bảo bỏ rơi họ.
“Ha ha ha xin nha, nương đến , nên mới lỡ quên các ngươi.” Trần Thiện Bảo để La Trúc Lan cài cúc áo, cố gắng đầu họ.
“Phu nhân mạnh khỏe.” Mấy đứa trẻ Lỗ Thiệu còn định trách móc Trần Thiện Bảo nữa, nhưng nương đến, liền sang La Trúc Lan, đồng thanh hỏi thăm nàng.
“Tốt, , đều là những đứa trẻ ngoan, mặc đủ ấm ? Có lạnh ?” La Trúc Lan mấy đứa trẻ lớn bằng tiểu lang , khỏi trào dâng tình thương, quan tâm hỏi han.
“Mặc đủ ấm ạ, chúng con lạnh phu nhân.” Lại là câu trả lời đồng thanh.
“Tiểu công tử! Mau lên xe, nhị cô nương đến đón .” Đang chuyện, đ.á.n.h xe chiếc xe ngựa thấy Lỗ Thiệu, nhảy xuống xe chuẩn xách đồ cho bé .
Hạt Dẻ Nhỏ
“Nhị tỷ tỷ!” Lỗ Thiệu liền rạng rỡ. Cậu bé tưởng chỉ mỗi đ.á.n.h xe thôi, ngờ nhị tỷ tỷ cũng đến.
“Ây da Thiện Bảo, chuyện với ngươi nữa , . Nhị tỷ tỷ đợi lâu như chắc chắn lạnh , nhanh chóng đưa tỷ về nhà!”
Lỗ Thiệu cũng chẳng kịp hàn huyên với mấy nữa, vội vàng một câu chạy về phía xe ngựa, còn đợi phu xe đặt ghế xuống mà hì hục trèo lên xe.
“Chúng cũng đây.” Những khác cũng lượt chào từ biệt.
“Thiện Bảo! Lần bảo ngươi đến nhà chơi ngươi cũng , nhà ngươi ở cho , sẽ đến tìm ngươi chơi!” Lỗ Thiệu thò đầu ngoài, gọi lớn về phía Trần Thiện Bảo.
Lần địa chỉ nhà , nhưng Trần Thiện Bảo đến tìm , Lỗ Thiệu chút giận. Sau Thiện Bảo nhà họ chuyển thành, nghĩ rằng thể tự tìm đến chơi, bé mới hết giận.
địa chỉ Thiện Bảo đây quên mất , để thể tìm chính xác nhà Thiện Bảo, xác nhận một nữa.
Đồng thời còn nhắc nhở cả Lỗ Uyển trong xe và đ.á.n.h xe bên ngoài giúp ghi nhớ, tránh việc quên.
Trần Thiện Bảo bao giờ thấy nhà khách, nương và nhà bằng lòng cho khác đến chơi .
vì tình cảm của Lỗ Thiệu, thằng bé vẫn sang La Trúc Lan. Sau khi nhận sự cho phép của nương, thằng bé mới địa chỉ nhà một .
“Được , mấy hôm nữa sẽ đến tìm ngươi chơi! Ta đây! Nhị tỷ tỷ lạnh lắm !” Lỗ Thiệu thỏa mãn, gọi một tiếng rụt đầu để phu xe đ.á.n.h xe rời .
Mấy bạn nhỏ khác cũng lượt rời .
Khâu Văn Hoa hấp tấp chạy , chỉ kịp thấy bóng dáng chiếc xe ngựa xa.
“Lỗ Thiệu ?” Hắn hỏi Trần Thiện Bảo.
“Đi .”
“Nhị tỷ tỷ đến đón ?” Hắn hỏi.
“Ừ, đến đón .”
“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt sướng thật!” Khâu Văn Hoa cực kỳ buồn bực, chậm chân hơn một bước cơ chứ.
Trần Thiện Bảo để ý đến , theo La Trúc Lan và Trần Xuân Lai về nhà.