Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 143
Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:52:29
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy , thế thì một món chay, một món thịt heo xào tùy tiện với vài món khác, cũng xem như là một món mặn .” La Trúc Lan nghĩ, cũng thấy lý. Nơi dù cũng thời đại của , đừng bữa ăn cho công, ngay cả bữa cơm nhà cũng chắc ba món mặn một canh.
chỉ tiết kiệm thôi thì , La Trúc Lan vẫn tìm cách kiếm tiền mới . Tôn thị và Liễu thị đều là tay chân nhanh nhẹn, tháo vát, Lục Thư Họa cũng cần cù, ba nhận công xá thì để La Trúc Lan nhúng tay nữa. Dù cũng là cơm đại , yêu cầu gì cao, ba họ thừa sức lo liệu.
La Trúc Lan cũng tham gia , nàng vốn là một kẻ lười biếng, việc thì tự nhiên nàng sẽ vui vẻ hưởng thụ sự nhàn rỗi. Quan trọng nhất, nàng cần lén lút vài chuyện khi ai để ý.
Ví dụ như rau củ, bột bắp, bề ngoài nàng mua từ nhà trong thôn, nhưng thực chất mua từ họ ít, phần lớn đều là nàng mua từ Cá Muối, giá rẻ hơn gấp đôi. Nàng đôi khi cũng dạo quanh nền nhà mới, khi Trần Xuân Lai cùng của tiệm gạch ngói kéo hàng tới, đợi họ nàng liền giả vờ đếm gạch ngói, nhân cơ hội lén lút đặt thêm đồ mua từ Cá Muối .
Động tác của nàng cũng lớn, cố gắng hết sức để khác phát hiện. Qua hai ngày, bên nền nhà và ba cơm ở nhà quen việc, nàng liền theo Trần Xuân Lai trở về huyện thành.
“Nương, về ạ?” Bụng Ngưu Phương Thảo lớn, mỗi ngày nàng chỉ đến tiệm may buổi trưa và buổi chiều để học hỏi thêm từ các tú nương, ngoài thì cả, chỉ ở nhà dưỡng thai. Nàng thấy Bà bà lẽ ở thôn Nam Sơn bỗng nhiên trở về, chút kinh ngạc: “Xây nhà ở thôn cần coi sóc ? Nương ở đó liệu họ đáng tin ?”
“Đông như , dù Xuân Lai và Tùng Bình hiểu nhiều, nhưng ở đó còn các trưởng bối trong thôn công nữa, đa đều là trong tộc, họ sẽ trông nom cả, vấn đề gì .”
“Diệu Ngữ ? Lần trở về cũng thấy Nha đầu .” La Trúc Lan quanh nhà, phát hiện chỉ hai đứa nhỏ ở nhà, ngay cả Phùng Hàm Lương cũng mặt.
“Cô út đến tiệm may , theo Tỷ Tỷ Hiểu Dung học nữ công. Đứa trẻ Hàm Lương hiện giờ cần ngày ngày chăm sóc ca ca nó nữa, nên cũng chạy đến quán ăn giúp việc .”
“Vậy . Hai hôm nay con khỏe ? Đứa trẻ trong bụng yên ?” Biết nơi họ đến, La Trúc Lan chuyển sang quan tâm Ngưu Phương Thảo và đứa bé.
Ngưu Phương Thảo hiện giờ lớn tháng, cũng t.h.a.i động, thỉnh thoảng còn đạp nàng nữa chứ. Lẽ giờ Trần Tùng Bình ở bên cạnh bầu bạn, nhưng còn cách nào, trong nhà thiếu , đành để nàng tự ở nhà dưỡng thai.
“Con vẫn khỏe, cũng là một cô nữ nhi , luôn cảm thấy quá nghịch ngợm.” Ngưu Phương Thảo hình như nhận sự áy náy của Bà bà.
“Nương, đừng lo cho con. Cả cái huyện , cũng chẳng mấy phúc khí hơn con . thê t.ử nhà ai mà m.a.n.g t.h.a.i ăn ngủ, ngủ ăn như con chứ? Chẳng họ vẫn việc, xuống đồng như thường , con hạnh phúc hơn họ nhiều lắm .”
La Trúc Lan Ngưu Phương Thảo thật, chỉ là nàng dù cũng Hoài An Quốc thật sự, thể giống như ở đây. Nàng cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i mà còn vất vả như , thì thà đừng sinh còn hơn.
“À đúng , Văn Tường ? Sao cảm thấy lâu lắm gặp ?” La Trúc Lan chợt nhớ đến đại tế t.ử cảm giác tồn tại mấy mạnh mẽ , dường như lâu thấy .
“Nương, Đại tỷ phu gần đây đều đang chuẩn thi cử. Hai ngày nay hình như đang bận rộn chuyện đăng ký bảo lãnh gì đó, con cũng rõ lắm.” Ngưu Phương Thảo cũng nắm rõ, chỉ là lúc Đại tỷ và Đại tỷ phu chuyện thì nàng lỏm một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-143.html.]
“Đăng ký? Hắn thi gì mà giờ đăng ký?” La Trúc Lan rõ kỳ thi nào đăng ký lúc , thấy Ngưu Phương Thảo cũng rõ nên nàng hỏi thêm nữa.
Ngưu Phương Thảo , thì trong viện . Phùng Nguyên Lương, gần đây thể hai bước nhờ sự dìu đỡ của khác, lúc đang mái hiên của phòng Tiền viện.
Nghe lời La Trúc Lan , y liền đáp: “Phu nhân, cô gia , đây chỉ thi đỗ Đồng Sinh, Tú Tài thì mãi qua , cũng thi nữa. Hắn trình độ hiện tại của thế nào, đăng ký thử sức kỳ Phủ Thí tháng . Nếu hy vọng, sẽ thi Viện Thí năm nay.”
“ chẳng thi qua Phủ Thí , thi qua vẫn thể thi ? Nếu thi đậu, chẳng sẽ ngay cả Đồng Sinh cũng còn ?” La Trúc Lan khó hiểu, thi qua một còn thi , quan nha cho phép ? Làm thế chẳng sẽ tăng khối lượng công việc cho quan coi thi và chấm bài .
“Có thể chứ ạ, thành tích thi cử đây ghi chép trong hồ sơ, cho dù kết quả như ý thì cũng ảnh hưởng đến thành tích của .” Phùng Nguyên Lương đây cũng từng học, thi nên tự nhiên một vài quy tắc. Chỉ là mấy giống Lâm Văn Tường, thi đỗ vẫn còn thi . Dù thi cử cũng tốn tiền, hơn nữa còn thi liên tiếp mấy ngày liền, cái khổ đó ai cũng chịu đựng thứ hai, thi qua cớ gì thi chứ.
“Ồ.” La Trúc Lan hiểu rõ lắm về chế độ khoa cử ở đây, nhưng nếu bản xứ là thì chắc là . Nàng cũng bận tâm tại Phùng Nguyên Lương chuyện của Lâm Văn Tường, nghĩ bụng đều là kẻ sách, tự nhiên sẽ đề tài để trò chuyện, qua cũng quen thôi.
“À, vết thương của ngươi đại khái chứ?” Nàng chân Phùng Nguyên Lương, dường như vẫn thể bình thường, nhưng cả Phùng Nguyên Lương cảm giác khác, thậm chí còn chủ động chuyện với khác, hẳn là còn vấn đề gì nữa.
“Vâng, nhờ phu nhân, qua thêm một thời gian nữa, hẳn là thể bình thường .” Phùng Nguyên Lương sờ chân , khóe miệng cong lên.
“Vậy thì , cứ dưỡng thương cho , đợi khỏi hẳn thì giúp một tay.” La Trúc Lan thật sự mấy thể dùng , nên nàng mong Phùng Nguyên Lương sớm ngày khỏe .
“Vâng, thưa phu nhân.”
Trong nhà ai, La Trúc Lan vặn việc riêng cần . Nàng bảo Ngưu Phương Thảo nghỉ ngơi cho , còn thì đến trạch viện ở hẻm Thanh Hòa.
Hạt Dẻ Nhỏ
May mà nàng thuê một căn trạch viện như thế , hễ chuyện gì khác , nàng liền ở đây. Vừa trạch viện, nàng kéo then cửa cài c.h.ặ.t từ bên trong, bắt đầu mua sắm tẹt ga trong Cá Muối, là gạo, bột mì và rau củ các loại.
Thứ nào để lâu, nàng mua nhiều, thứ nào để thì nàng mua lượng dùng trong bốn năm ngày, dù bây giờ trời cũng nóng, để vài ngày cũng hỏng.
Sau khi mua sắm xong, nàng đến cổng thành, tìm ba chiếc xe bò chuyên chở hàng hóa. Đưa tiền cho họ, bảo họ chở đồ đến thôn Nam Sơn, là do mua là , nghĩ bụng Trần Xuân Lai và những khác cũng sẽ nghi ngờ.
Nàng cũng sợ những sẽ tham lam đồ đạc của , bởi lẽ họ là những thường xuyên kéo hàng ở cổng thành, chỉ cần còn ăn thì sẽ chuyện thất đức đó. Chờ ba chiếc xe bò chở đầy ắp đồ đạc rời , nàng mới đóng cửa về.