Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 138

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:52:24
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Thanh Hồi Tưởng Chuyện Cũ

 

Mọi chuyện ở làng thỏa thuận xong, giờ chỉ chờ Trần Xuân Lai về mà thôi.

 

Trần Xuân Lai cưỡi xe bò trở huyện thành, cùng Kim thôn trưởng. Nhà thôn trưởng cũng xe bò, sáng sớm khi qua thì Kim thôn trưởng xe bò do lang nhi đ.á.n.h . Nghĩ đến việc cũng đến huyện thành hỏi về công việc nương dặn dò, nên cũng lạch cạch đ.á.n.h xe bò đến huyện thành.

 

"Xuân Lai? Sao ngươi về , chuyện gì ?" Hứa Phú thấy Trần Xuân Lai ở cửa liền bước hỏi.

 

Trần Xuân Lai đang cửa quán ăn, buộc bò ở một bên, "Hứa thúc, về lo chút việc, sáng dậy sớm kịp ăn, đến thành lúc bụng đói, nên qua tìm chút gì lót ."

 

Việc Trần Xuân Lai đói bụng là thật, nhưng đến quán ăn để tìm đồ ăn chỉ là một cái cớ. Ngoài đường phố huyện thành vẫn vài hàng bán bánh bao, màn thầu, nhất thiết quán ăn, vả quán ăn chuyên bán bữa sáng.

 

"Thì , ngươi hậu bếp . Đại tỷ ngươi hình như cũng đang bữa sáng cho trong nhà đó." Hứa Phú cũng nghĩ nhiều, quầy tính tiền tiếp tục gảy bàn tính.

 

Trần Xuân Lai ngoài mặt tỏ tự nhiên, thẳng về phía hậu viện, nhưng trong lòng chút căng thẳng.

 

Hắn Hứa Thanh Thanh ở hậu viện .

 

Rồi nghĩ, Hứa Thanh Thanh vốn là phụ bếp, ở hậu viện thì ở .

 

Thật điên rồ, càng lo lắng đầu óc càng hỗn loạn.

 

"Ơ, Đại ? Sao đến đây?" Trần Vân Trân đang bữa sáng cho nhà ở hậu viện, định bảo Phùng Hàm Lương mang một hộp thức ăn về , nàng lấy phần còn . Nào ngờ ngẩng đầu lên thấy Trần Xuân Lai bước .

 

"Vâng, Đại tỷ. Nương bảo về tìm xem ở thợ mộc giỏi, ăn sáng một chút luôn." Trần Xuân Lai trả lời, nhịn liếc về phía nhà bếp.

 

"Đệ bếp xem , nấu thêm chút mì, chắc đủ cho ăn, bảo Thanh Thanh cho thêm ít gia vị là ăn ." Trần Vân Trân là tinh tế, nàng tâm tư nho nhỏ của chứ.

 

Hứa Thanh Thanh đang công việc chuẩn trong bếp, thấy cuộc đối thoại của tỷ hai liền vểnh tai lắng , Trần Xuân Lai trở về gì, nhưng ngại ngùng dám bước .

 

Kết quả tỷ hai chỉ vài câu, nàng thấy tiếng bước chân về phía bếp, giọng Trần Vân Trân. Hứa Thanh Thanh bỗng dưng căng thẳng, gặp , nhưng sợ gặp , vô cùng mâu thuẫn.

 

Nàng chắc chắn cảm tạn giúp đỡ , nhất định là như thế. Hứa Thanh Thanh tự nhủ.

 

"Xuân Lai ca, về ? Huynh đợi một chút, sẽ mang mì ngay, cứ ăn ở ngoài sân , trong bếp chật chội lắm."

 

Trần Xuân Lai đến cửa bếp, Hứa Thanh Thanh lên, đợi lời nào, nàng tự lẩm bẩm trong miệng, tay nhanh ch.óng vớt mì cho .

 

Trần Xuân Lai Hứa Thanh Thanh đang vẻ bận rộn, lặng lẽ rụt một chân bước , khẽ "Ồ" một tiếng tìm một chỗ trong sân xuống.

 

Vì quán khá nhiều nhân viên, nên họ đặt hai cái bàn ở hậu viện để thỉnh thoảng nghỉ ngơi, hoặc khi tiền sảnh hết chỗ thì cũng thể ăn ở hậu viện.

 

Nhận thấy Trần Xuân Lai , Hứa Thanh Thanh mới thả lỏng, nàng thấy dáng vẻ vội vàng giả vờ bận rộn của thật buồn .

 

trong bếp còn khác, nàng cũng dám biểu lộ , vội vàng bưng một bát mì , sợ chậm trễ việc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-138.html.]

 

"Xuân Lai ca, ăn mau ." Hứa Thanh Thanh đặt bát mì lên bàn, cũng dám Trần Xuân Lai.

 

Vừa nãy kịp phản ứng, Trần Xuân Lai rõ mồn một, "Ngươi gọi là gì?"

 

"À? Xu... Xuân Lai ca, thể gọi như ?" Hứa Thanh Thanh lấy hết can đảm mới gọi tiếng đó, cứ ngỡ phản ứng là ngầm đồng ý, nào ngờ giờ hỏi .

 

Mặt Hứa Thanh Thanh đỏ bừng đến tận mang tai, cảm giác như chuyện phát hiện.

 

"Không... , cứ gọi như ." Trần Xuân Lai hỏi xong câu đó mới nhận hình như thích hợp lắm, thấy khuôn mặt Hứa Thanh Thanh đỏ bừng, vội vàng cầm đũa ăn mì, nàng nữa.

 

Hứa Thanh Thanh vội vã chạy .

 

Trần Vân Trân bên cạnh lặng lẽ quan sát tất cả, nhưng sợ Hứa Thanh Thanh phát hiện sẽ hổ.

 

Vừa lúc trong quán khách, họ cũng bận rộn.

 

Trần Vân Trân nghĩ đến chuyện gì đó, liền tiền sảnh, "Hứa thúc, đang bận ?"

 

"Vân Trân đó hả, bận, hôm nay chỉ là một vài khoản chi tiêu mua thức ăn, ghi rõ ràng . Con chuyện gì ?" Hứa Phú thấy Trần Vân Trân vẻ điều gì đó, liền gấp sổ sách .

 

"Cũng gì, chỉ là hỏi chút chuyện , rốt cuộc là xảy chuyện gì ạ?" Trần Vân Trân tìm một chỗ gần quầy tính tiền xuống, mới lên tiếng hỏi.

 

"Nếu tiện thì thôi, chỉ tò mò hỏi, Thanh Thanh trải qua chuyện gì." Sợ Hứa Phú cảm thấy đang tò mò chuyện riêng tư của khác, Trần Vân Trân vội vàng giải thích.

 

"Không , , cũng ngoài, chẳng thể , hơn nữa chuyện cũng là bí mật gì, cả con hẻm chỗ chúng ai cũng ." Hứa Phú thấy Trần Vân Trân hỏi chuyện , đại khái đoán điều gì.

 

"Hôm đó con ở hậu viện nên rõ, mấy đứa Mậu Đức lắm lời, con rõ cũng là lẽ thường." Hứa Phú cũng xuống.

 

"Thế , Thanh Thanh đây một mối hôn sự. Đối phương là mà cha quen khi mở quán ăn, cũng là ăn buôn bán, hai cửa hàng mở cạnh nên qua nhiều, liền định hôn ước cho hai đứa trẻ. Lẽ thành , nhưng mấy năm nhà xảy chuyện, nhà đổi ý định, nên ầm ĩ lên đòi hủy bỏ hôn sự."

 

"Hôm đó, lang nhi nhà đó cùng vài bạn đến quán ăn cơm, thấy Thanh Thanh nên buông lời vài câu, hiểu Thanh Thanh thấy. Nha đầu xem tình hình, lang nhi thêm vài lời."

 

"Nói vài lời?" Trần Vân Trân , thể chỉ là "vài lời" đơn giản như thế.

 

Kẻ thể hủy hôn lúc khó khăn như , rõ ràng lành gì, khi gặp buông lời khó sỉ nhục cũng là chuyện thường tình.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

"Haiz, lời phần khó . Ta và Thanh Thanh đều sợ lớn chuyện ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán, nên..." Hứa Phú đến đây cảm thấy với nữ nhi, ngay cả khi nữ nhi sỉ nhục, ông cũng thể đòi công bằng, bảo vệ con.

 

Hóa , vị hôn phu cũ của Hứa Thanh Thanh tiên thấy Hứa Phú, chào hỏi vài câu, những bạn cùng nhận Hứa Phú, ngôn từ giữa họ toát vẻ coi thường.

 

Hứa Tráng Tráng thấy, một nam t.ử trẻ tuổi khí huyết sôi nổi, thể chịu đựng , liền cãi với mấy đó.

 

Tuy nhiên, Hứa Phú sợ phiền những khách hàng khác trong quán ăn, nên luôn cố gắng nhẹ nhàng hòa giải, nên cũng gây động tĩnh lớn gì.

 

 

Loading...