Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 137

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:52:23
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chậc chậc chậc, cái miệng bà đúng là chỉ tiến lùi, chẳng khoan nhượng là gì. Cũng may là gặp đây, chứ đổi tai nhỏ bụng hẹp khác, sớm đuổi bà khỏi nhà .” La Trúc Lan cũng chịu yếu thế, chuyện, nàng cũng mang thêm hai chiếc ghế đẩu thấp cho Liễu Thị và Lục Thư Họa.

 

“Nàng xem, mới hai câu thôi mà đuổi khỏi nhà kìa.” Tôn Thị , sang làu bàu với Lục Thư Họa, “Lúc nãy nàng còn tỏ vẻ hiền lành thiện với nàng đó, giờ thì nàng thấy bộ mặt thật của nàng chứ?”

 

Lục Thư Họa tuy đầu thấy Tôn Thị chuyện với khác như , nhưng vẫn cảm thấy buồn , khẽ thành tiếng.

 

Tôn Thị thấy Lục Thư Họa cuối cùng cũng thả lỏng hơn một chút, lúc mới bám riết La Trúc Lan mà cãi cọ nữa.

 

Nói cũng thật kỳ lạ, Tôn Thị từng thiết với nguyên chủ vài năm. Trước đây hai thường xuyên qua , thường giúp trông nom con cái may vá y phục, giày dép.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Sau , khi Trần Hữu Lập bắt đầu trở nên tồi tệ, nguyên chủ còn vài đ.á.n.h xong thì dắt con cái chạy đến nhà Tôn Thị lánh nạn.

 

Nguyên nhân dĩ nhiên là do Tôn thị, mà còn bởi Nhị đường bá là trưởng bối thiết và lớn tuổi nhất trong tộc của Trần Hữu Lập. Nguyên chủ tính toán đến nhà vị trưởng bối để lánh nạn, Trần Hữu Lập dù nóng giận đến mấy cũng thể chạy đến mặt trưởng bối mà động thủ.

 

Chỉ là về , nguyên chủ ngày càng quá đáng, thái độ vứt bỏ thứ, Nhị đường thẩm liền cho Tôn thị qua với nguyên chủ nữa.

 

Chính bản Tôn thị, thoạt đầu cũng khuyên can nguyên chủ vài , thường xuyên an ủi nàng, bảo nàng đừng dựa dẫm nam nhân. Nam nhân đáng tin cậy thì cứ xem như góa bụa, cứ các con mà sống cho . Hai lang nhi cũng thành gia thất, chỉ cần sống an phận thì chẳng vượt qua .

 

Thế nhưng, phát hiện nguyên chủ những lời mà còn vô lý đến mức thể hiểu nổi, Tôn thị đành đoạn tuyệt giao thiệp.

 

Đây là đầu tiên họ qua với kể từ khi cắt đứt quan hệ.

 

Kỳ thực khi nguyên chủ c.h.ế.t, Tôn thị còn giận nữa, chỉ là lúc đó La Trúc Lan dù ký ức của nguyên chủ, nhưng hề tình cảm của nàng , nên đối với Tôn thị cũng cảm giác gì đặc biệt sâu sắc.

 

Tôn thị thấy cách hành xử của La Trúc Lan khác hẳn , cũng cảm thấy nhẹ lòng, còn đang tính toán từ từ hàn gắn mối quan hệ, nào ngờ lâu La Trúc Lan dẫn cả nhà dọn lên huyện thành.

 

Không ngờ gặp mặt , chuyện như về thuở ban đầu, cứ như thể từng xảy mâu thuẫn rạn nứt nào ở giữa. Điều cũng khiến Tôn thị thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù ngoài mặt nàng tỏ bình thản, nhưng trong lòng vô cùng lo lắng. Từ sáng sớm khi Tùng Bình rằng Nương gặp nàng, Tôn thị luôn nghĩ xem đến nên thế nào để đối diện.

 

May mắn , La Trúc Lan còn dễ hòa hợp hơn , cũng còn thù dai nữa.

 

La Trúc Lan nhà rót mời họ, mới xuống bên cạnh.

 

"Tẩu t.ử, ngươi gọi chúng tới đây là việc gì ?" Liễu thị lơ đễnh như Tôn thị, nàng xuống uống một ngụm , liền hỏi thẳng mục đích La Trúc Lan gọi họ đến.

 

"Các ngươi chẳng cũng , chuẩn cất nhà mới. Muốn tìm vài phụ nhân đến nấu cơm, nghĩ đến tay nghề của ngươi và Lương Công nương tệ, việc nhanh nhẹn, nên gọi các ngươi đến xem bằng lòng việc ."

 

Trần Lương Công là Trưởng lang của Tôn thị, nhỏ hơn Trần Tùng Bình một chút, vẫn lập thê.

 

"Thư Hối cũng , đây Phương Thảo tẩu t.ử ngươi , nàng là lời giỏi giang, nên cũng gọi nàng đến đây. Nếu nàng đồng ý, thì hãy giúp đỡ hai vị thím của nàng nấu nướng."

 

Kỳ thực Ngưu Phương Thảo từng nhắc đến Lục Thư Hối, tất cả đều là do La Trúc Lan tùy tiện bịa . Bởi vì nàng quen thuộc với những trẻ tuổi trong tộc, chỉ các lang nhi về Trần Vĩnh Chí vài , nên mới nhớ lập thê. Vừa vặn nàng cũng từng gặp mặt nàng dâu mới , nên mới mời nàng đến.

 

"Việc gì mà khách khí như , chỉ là một bữa cơm thôi mà, ngươi cứ xem khi nào khởi công là ." Tôn thị hai lời liền đồng ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-137.html.]

" , việc đáng để ngươi gọi chúng đến tận nơi để hỏi , cứ bảo Tùng Bình truyền lời là ." Liễu thị cũng nhiệt tình chấp thuận.

 

" đó, thím chỉ cần bảo một tiếng là ." Lục Thư Hối giỏi lời ý , cũng thiết với La Trúc Lan như Liễu thị và Tôn thị, nhưng nàng cũng sẵn lòng giúp đỡ việc .

 

"Đâu chỉ là chuyện một hai ngày, căn nhà xây xong ít nhất cũng hơn một tháng. Đương nhiên tìm các ngươi chuyện rõ ràng, đây cũng công, sẽ trả tiền công."

 

"Ôi chao, ngươi phát tài đấy hả? Hào phóng thế, ngươi định trả chúng bao nhiêu tiền công?" Tôn thị hỏi.

 

"Ngươi quả thực chẳng khách sáo chút nào." La Trúc Lan liếc Tôn thị một cái, mới : "Ta cũng rõ ở làng , loại việc thường trả bao nhiêu tiền công. Ta nghĩ sẽ trả cho mỗi hai mươi văn, mỗi ngày chỉ một bữa cơm trưa, thời gian còn các ngươi cứ lo việc của ."

 

La Trúc Lan nghĩ chỉ một bữa cơm trưa, hai mươi văn một ngày ít , dù thì những thợ xây nông vất vả mới ba mươi lăm văn, mà đó là họ cả ngày khổ sai.

 

"Khách khí gì chứ, ngươi xây nổi nhà lớn thì thiếu chút tiền công đó của ." Tôn thị hì hì, " chỉ một bữa cơm, hai mươi văn thì nhiều quá.

 

" , chỉ một bữa cơm mà hai mươi văn, kiếm tiền dễ quá mất." Liễu thị phụ họa, Lục Thư Hối cũng gật đầu.

 

"Ta đây chuyện một hai ngày. Đừng thấy mỗi ngày chỉ một bữa cơm trưa, nhưng ăn ít , nấu với lượng lớn. Một ngày tốn đến hai canh giờ là xong . Nếu các ngươi đồng ý, đành tìm khác thôi."

 

"Được, việc chúng nhận lời!" Tôn thị tìm khác, liền lập tức đồng ý. "Rẻ cho ngoài thì chi bằng rẻ cho còn hơn."

 

"Đồng ý thôi, dáng vẻ của nàng , giống thiếu tiền. Kẻo đến lúc thật sự rẻ cho khác. Tự chúng , còn thể thêm một khoản thu nhập cho gia đình, hơn một tháng, đó là cả mấy trăm văn tiền đấy."

 

Tự đồng ý, Tôn thị còn lay lay Liễu thị và Lục Thư Hối, bảo họ mau ch.óng nhận lời. Tôn thị cảm thấy Liễu thị và Lục Thư Hối đều là những dễ tính, cùng việc chắc chắn sẽ xảy chuyện lôi thôi, nhất đừng tìm cho nàng một đồng nghiệp gây chuyện tính toán chi li thì hơn.

 

"Vậy , khi nào bắt đầu thì ngươi cứ báo cho chúng ." Liễu thị và Lục Thư Hối cũng đồng ý.

 

Xong xuôi việc, Liễu thị và Lục Thư Hối liền cáo từ , Tôn thị vẫn trong sân xem La Trúc Lan rửa hoa Dương Khương (Atiso Mỹ) đấy thôi.

 

"Ngươi rửa cái thứ , còn tưởng ngươi định cắm chậu cảnh, hái xuống rửa thế?" Nàng La Trúc Lan loay hoay với hoa Dương Khương, tò mò hỏi.

 

"Đây là hoa Dương Khương, thể hãm nước uống , lẽ nào cần rửa sạch ? Ta cũng cần nhiều đến mức để cắm hoa ."

 

"Hãm nước uống? Ngon ?"

 

"Hoa Dương Khương nguyên chất chắc chắn ngon lắm, nhưng thể thêm một chút mật ong ."

 

Nghe thêm mật ong, Tôn thị liền mất hứng, nàng dậy chuẩn về nhà.

 

"Ê, ngươi chờ chút." La Trúc Lan thấy nàng sắp , vội vàng gọi giữ , dậy lau tay trong nhà.

 

Chẳng mấy chốc, nàng mang hai gói giấy dầu, "Đây , đồ mua về cho trong tộc nhân dịp về làng, còn dư hai gói, ngươi cầm về cho cháu ngoại ăn . Ta Trưởng nữ của ngươi dẫn con về chơi mấy hôm ."

 

"Được, cháu ngoại mấy hôm nay cứ đòi ăn bánh ngọt." Tôn thị cũng chẳng khách sáo, nhận lấy hai gói bánh điểm tâm La Trúc Lan đưa rời .

 

 

Loading...