Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 134

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:52:20
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi hai nhi t.ử , La Trúc Lan bắt đầu tính toán tiền trong tay.

 

Trước bán Nhân sâm ở Tế Thế Đường kiếm tám trăm lạng, đó nàng bán một củ Nhân sâm Cá Muối, thu hơn sáu trăm lạng.

 

Mua nhà hết hơn trăm lạng, thuê trạch viện và cửa hàng cũng tốn mấy chục lạng, cùng với chi tiêu sinh hoạt hàng ngày trong nhà, linh tinh cũng tiêu ít.

 

kỳ thực La Trúc Lan vẫn còn khá nhiều tiền trong tay, chỉ là khi cứu ở Thượng Dương thôn thì Cá Muối khấu một nửa.

 

Trong tay La Trúc Lan chỉ còn đến năm trăm lạng.

 

Sau đó thuê tiệm y phục may sẵn, nàng thuê một năm, tốn năm mươi lạng, cộng với việc mua các loại vải vóc, kim chỉ, vân vân, tính toán sơ bộ cũng tiêu hơn hai trăm lạng.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Giờ mua đất, thêm hai trăm lạng.

 

Nếu hôm qua tìm thấy Linh chi, thực trong tay La Trúc Lan còn nhiều tiền nữa.

 

Bán Linh chi ở Tế Thế Đường thu hai trăm lạng, xem đủ để xây nhà .

 

Mặc dù thu nhập từ Đào Thao Trai , đủ để duy trì chi tiêu hàng ngày của cả gia đình, nhưng tiệm y phục may sẵn vẫn đang trong giai đoạn chuẩn , còn tiếp tục đầu tư tiền bạc.

 

Linh chi xếp lớp bán năm trăm lạng, đó còn dư một củ Nhân sâm đây nỡ bán, bán cũng năm, sáu trăm lạng nữa. Như , La Trúc Lan sẽ nghìn lạng.

 

La Trúc Lan suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đưa củ Nhân sâm đó lên kệ giao dịch.

 

Con thật kỳ lạ, khi tiền thì năm sáu chục đồng cũng giữ khư khư trong túi lâu thật lâu, khi chút tiền thì năm sáu chục lạng cũng thấy giàu lắm .

 

Giờ tiền , năm sáu trăm lạng mất.

 

Tuy nhiên, về chất lượng cuộc sống, đáng tiêu vẫn tiêu, nếu thì đến lúc c.h.ế.t cũng chẳng lúc nào.

 

Nghĩ như , La Trúc Lan dậy mở cửa bước ngoài.

 

Hai nhi t.ử đang nấu cơm trong bếp, La Trúc Lan dặn dò bọn họ công việc cần ngày mai.

 

“Nương, cơm chín , đợi thêm lát nữa.” Trần Xuân Lai thấy nương đang ngóng ở cửa bếp, tưởng rằng nàng đói .

 

“Ừm , các con cứ , chuyện với các con.” La Trúc Lan tìm một chiếc ghế đẩu thấp, ngay ở cửa mà bước .

 

“Có chuyện gì nương?” Trần Tùng Bình đang xào rau, cũng tránh khói mà về phía nương .

 

“Chẳng nhà mua trạch cơ địa để xây nhà mới , nếu bây giờ bắt đầu xây, vặn thể thành tháng Năm. Hiện giờ trời cũng quá lạnh, xây nhà thích hợp.”

 

“À , bây giờ gấp rút thì thế nào cũng kéo dài đến tháng Năm, tháng Năm là độc nguyệt, thể động thổ xây nhà. Nếu đợi đến tháng Sáu mới bắt đầu, thì quá lâu.”

 

Trần Tùng Bình cũng thấy đúng, từ xưa câu tháng Năm xây nhà, bất kể khác tin , thấy lời của tổ tông luôn lý.

 

, đợi đến tháng Sáu thì trời mưa, chi bằng bắt đầu từ bây giờ thì hơn.” Trần Xuân Lai cũng gật đầu.

 

“Phải , nên ngày mai hai con lo việc . Xuân Lai sáng sớm mai hãy đến hỏi thôn trưởng xem cần đưa thành , nếu cần thì đ.á.n.h xe bò đưa , đó ở trong thành hỏi thăm xem nơi nào thợ nề thợ ngói giỏi, và nơi nào gạch ngói nung .”

 

“Còn Tùng Bình, ngày mai con hãy đến tìm Nhị đường tổ phụ hỏi xem, trong tộc ai rảnh rỗi đến giúp xây nhà , chúng sẽ trả tiền công. Nếu đủ thì hẵng hỏi những khác trong thôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-134.html.]

 

“Nương, chúng xây nhà ở Nam Sơn thôn, tìm lò gốm sứ trong thành bất tiện ?” Trần Xuân Lai xong sự sắp xếp, hỏi vấn đề của .

 

“Cứ hỏi thăm , nghĩ gạch ngói trong thành lẽ sẽ hơn so với ở thôn xóm, nhưng cũng tuyệt đối, con cứ hỏi , đợi về hỏi thêm những khác, lúc đó hãy quyết định mua ở .”

 

“Vừa Tùng Bình ngày mai cũng thể hỏi thăm các trưởng bối trong tộc, lẽ họ nhiều hơn.”

 

“Vâng nương, chúng nên trả bao nhiêu tiền công cho ?” Trần Tùng Bình hỏi.

 

“Trước đây các con ở nhà đại tỷ, tiền công của họ là bao nhiêu? Có lẽ hai thôn khác , ngày mai con cũng hỏi Nhị đường tổ xem, để xem thấy bao nhiêu là thích hợp.”

 

La Trúc Lan hiểu rõ về những chuyện , cảm thấy hỏi lớn chắc chắn sai, đến lúc đó nếu hợp lý, thêm bớt cũng .

 

Đợi chuyện gần xong, La Trúc Lan mới đặc biệt nhấn mạnh với Trần Xuân Lai rằng, cần tìm những vị sư phụ tay nghề sâu, bản lĩnh mạnh, dễ chuyện và dễ hòa hợp.

 

Bởi vì nàng bản vẽ thiết kế riêng, sợ rằng một lão ngoan cố tự cho là giỏi giang, lúc đó nọ, khó mà giao tiếp, lỡ cẩn thận theo ý của họ mất.

 

Trần Xuân Lai thành vấn đề, loại chuyện dễ giải quyết, chỉ cần hỏi thêm vài .

 

“Vậy nương, ngày mai định gì?”

 

“Sao nào, con sắp xếp việc cho Nương già luôn ?” La Trúc Lan trêu chọc Trần Tùng Bình.

 

“Không, con là đến việc ngày mai tìm thợ xây dựng, nương đích xem qua một chút ạ?”

 

“Cũng . Con hỏi han gần như thỏa , thì định một thời điểm cho họ đến nhà, rõ chi tiết cho họ. Hơn nữa, ngày mai con nhớ báo với Liễu Tam Thẩm, Vĩnh Chí Thê và Nhị Đường Tổ gia Nhị Thẩm của con một tiếng, bảo họ trưa mai rảnh rỗi thì đến tìm .”

 

“Vâng, nương.” Trần Tùng Bình rõ nương tìm hai vị thẩm thẩm và tẩu t.ử nhà Vĩnh Chí để gì, nhưng y cũng hỏi nhiều. Dù thì chuyện nương đều lý lẽ của riêng nàng, y chỉ cần theo là .

 

“Trưởng lang, con cũng hỏi cho rõ, nhà chúng xây nhà ngói lớn bằng gạch xanh ngay trong thôn, sân rộng phòng ốc cũng nhiều, nhất định tìm những vị thợ đủ thời gian và chịu đến việc tại thôn.”

 

“Vâng , con nương.” Trần Xuân Lai thấy vẻ mặt yên tâm của nương, buồn bất lực. Đều tại y quá vô trách nhiệm, khiến nương lo lắng đến cả những việc nhỏ y cũng xong.

 

La Trúc Lan lang nhi đang bận rộn ngơi tay trong bếp, còn thỉnh thoảng đầu chuyện với , trong lòng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

 

Ngày , đừng là Trần Xuân Lai, ngay cả Trần Tùng Bình cũng hiếm khi xuống bếp giúp đỡ, chờ những phụ nữ trong nhà nấu xong cơm ăn.

 

Nửa năm nay, chỉ Trần Tùng Bình hiếu thảo và quan tâm khác hơn , mà ngay cả Trần Xuân Lai cũng trở nên lời, hiểu chuyện hơn nhiều, còn lười biếng trốn tránh việc nữa, bảo y gì thì nấy, trở thành một đứa con ngoan.

 

Bất kể là xuất phát từ sự thật lòng phần bạc, chỉ cần gây rắc rối và phiền hà cho La Trúc Lan, nàng đều cảm thấy chấp nhận .

 

Vả , nàng cũng thấy những vốn dĩ là kẻ vô phương cứu chữa, chỉ cần nàng đối đãi chân thành, họ cũng sẽ sắt đá.

 

Thành quả nửa năm qua chính là minh chứng rõ ràng nhất.

 

“Vậy hai con cứ cơm , nhà chờ.” Lâu ở đây, La Trúc Lan cảm thấy khói bếp cứ bay quẩn quanh thoát ngoài . Ngồi ở cửa, khói xộc thẳng mũi, họng và mắt nàng, thật khó chịu.

 

Hai rõ ràng cũng điều đó, “Nương cứ , đợi ăn cơm xong trời tối chúng con sẽ thông ống khói.”

 

“Ừm.” La Trúc Lan phất tay rời . Loại việc leo lên mái nhà là việc của đàn ông, nàng cũng chẳng bận tâm.

 

 

Loading...