Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 128
Cập nhật lúc: 2025-12-26 01:50:56
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bán Linh Chi
Sáng sớm ngày thứ hai, La Trúc Lan bỏ hai lang nhi, một xe bò ở thôn khẩu về thành.
Còn về hai nhi t.ử, nương cần cùng về thành, liền vác giỏ tre, vác cuốc núi thử vận may.
Dù ruộng đất và đất thổ trạch nương xem xong, việc đều do nương quyết định, giờ nương ở đây, cũng việc gì cần họ , chi bằng núi dạo một vòng.
Tối qua uống với Quách đại phu vài chén, sáng nay dậy Chu chưởng quỹ vẫn còn đau đầu, lúc đang quầy uống canh giải rượu do tiểu nhị nấu.
Ngước mắt lên, y thấy La Trúc Lan nhấc chân bước Tế Thế Đường.
“Ôi chao, Trần gia tẩu t.ử, lâu gặp nha, ngươi bảo vật gì đây?” Chu chưởng quỹ cũng chẳng buồn uống canh giải rượu nữa, lập tức dậy vòng qua quầy để nghênh đón.
Theo lẽ thường thì y quán, phản ứng đầu tiên của là xem bệnh bốc t.h.u.ố.c , nhưng Chu chưởng quỹ nghĩ .
Trần gia tẩu t.ử hai Trưởng lang và nhị lang, bình thường nhà họ Trần chuyện gì thì đều là lang nhi đến tìm đại phu bốc t.h.u.ố.c, khi nào cần đến nàng đích chứ.
Nói là nàng tự đến khám bệnh thì cũng giống, nhà chẳng là , nếu thật sự đến Tế Thế Đường khám đại phu, cũng thể nào ai kèm mà để nàng một .
Hơn nữa, trông nàng mặt mày hồng hào, cũng vẻ gì là bệnh cả.
Chu chưởng quỹ tuy giỏi y thuật bằng các đại phu khám bệnh, nhưng cũng sơ qua, La Trúc Lan bệnh .
“Chà Chu chưởng quỹ, lâu gặp, dạo ngươi khỏe ?” La Trúc Lan bước thấy Chu chưởng quỹ toe toét nghênh đón, nàng cũng chào .
“Khỏe, khỏe, khỏe! Nếu Trần gia tẩu t.ử bảo vật gì nữa thì càng khỏe hơn!” Chu chưởng quỹ ha hả lớn, dẫn La Trúc Lan bên trong.
“Ra hậu viện chuyện nhé?” La Trúc Lan lời thừa thãi, trực tiếp đề nghị hậu viện.
“Ồ? Được , mời, mời, mời!” Chu chưởng quỹ ban đầu chỉ đoán mò, ngờ Trần gia tẩu t.ử câu , xong y chắc chắn là đồ .
“Tiểu Trình, pha một ấm ngon mang đây.” Trước khi hậu viện, Chu chưởng quỹ còn dặn dò một câu, tiểu học đồ tên Tiểu Trình thấy , đáp một tiếng “Vâng” chạy vội bếp nhỏ nhà.
Hạt Dẻ Nhỏ
“Tẩu t.ử.” Vừa xuống, Chu chưởng quỹ háo hức La Trúc Lan với ánh mắt mong chờ.
Thấy vẻ mặt đó của y, giống một chưởng quỹ của đại y quán chút nào, La Trúc Lan bật , giả vờ thò tay giỏ tre lấy đồ, từ hệ thống lấy cây linh chi nhỏ.
“Chu chưởng quỹ, ngươi xem cây linh chi , coi là đồ .” La Trúc Lan giả vờ như hiểu gì, đặt cây linh chi nhỏ lên bàn.
“À…” Chu chưởng quỹ thấy La Trúc Lan lấy một đóa linh chi nhỏ, chỉ thoáng qua hai , về phía La Trúc Lan, mong đợi nàng lấy thêm thứ gì đó nữa.
“Hết ?” Chu chưởng quỹ La Trúc Lan mãi tiếp tục lấy đồ , chút tiếc nuối chiếc giỏ tre phủ vải của nàng, lật xem bên trong còn gì .
đương nhiên y thể thế, đành La Trúc Lan đang mỉm , đưa tay cầm lấy cây linh chi nhỏ bàn.
Linh chi loại , dân thường ít thấy, nhưng những mở y quán như họ thì xa lạ gì.
“Trần gia tẩu t.ử, đây quả thực là đồ , nhưng chỉ một đóa, còn nhỏ, đáng giá bao nhiêu .” Chu chưởng quỹ cầm linh chi nhỏ lên xem xét kỹ lưỡng một hồi, sợ bỏ sót chi tiết nào đó tầm thường, nhưng cuối cùng phát hiện nó chỉ là một đóa linh chi nhỏ đỗi bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-128.html.]
“Không đáng giá bao nhiêu là đáng giá bao nhiêu tiền?” La Trúc Lan vẫn mỉm , nàng hỏi.
“Trần gia tẩu t.ử cũng ngoài, thẳng luôn, thứ cao nhất là hai mươi lượng.” Tuy Chu chưởng quỹ thiếu linh chi nhỏ loại , vả chỉ một đóa, y vẫn đưa một cái giá .
Tuy chút thất vọng, vì cứ nghĩ nàng sẽ mang thứ gì đó tuyệt vời đến, còn mong đợi nhỏ nhoi.
Hai mươi lượng, cái giá cao hơn nhiều so với tưởng tượng của La Trúc Lan, bởi vì đóa linh chi thật sự nhỏ nhắn.
La Trúc Lan cũng nhận , giá t.h.u.ố.c ở đây dường như cao hơn một chút, nhân sâm đây là thế, linh chi hiện tại cũng .
La Trúc Lan cúi giả vờ thò tay giỏ tre tìm kiếm.
Chu chưởng quỹ thấy hành động của nàng, mắt lập tức sáng lên, y dán mắt cử chỉ của La Trúc Lan, chờ đợi nàng lấy bảo vật gì đó.
La Trúc Lan lấy cây linh chi to bằng cái bánh từ hệ thống, đang định rút tay khỏi giỏ tre, thì thấy Quách đại phu chạy lộc cộc hậu viện.
Thấy hành động của La Trúc Lan Quách đại phu cắt ngang, Chu chưởng quỹ sang Quách đại phu, vẻ mặt hài lòng “chậc” một tiếng, hình như đang trách y đến đúng lúc.
“La phu nhân đến ?” Quách đại phu chẳng thèm để ý đến Chu chưởng quỹ, trực tiếp La Trúc Lan chào hỏi.
La Trúc Lan cũng thấy hai thật buồn , cách xưng hô với nàng cứ mỗi một kiểu, một gọi là Trần gia tẩu t.ử, một gọi là La phu nhân, còn tưởng là gọi hai khác .
“Phải, lâu gặp Quách đại phu.” La Trúc Lan chào, nàng quả thật lâu gặp Quách đại phu, bé nhà họ Phùng chữa chân nàng thấy.
“Không gặp càng , chẳng Thần Tài, gặp thì hoặc là bệnh hoặc là đau, chẳng chuyện lành gì.” Quách đại phu phất tay, tới xuống.
“Cũng đúng.” La Trúc Lan , cảm thấy lý, nào ai từng thấy ở bệnh viện "hoan nghênh quý khách" với bệnh nhân chứ.
“Trần gia tẩu t.ử.” Chu chưởng quỹ bên cạnh chờ nổi hai họ cứ rôm rả trò chuyện, y gọi La Trúc Lan một tiếng, hai tay giơ lên, hiệu cho La Trúc Lan mau đưa đồ xem.
Y sắp chờ nổi nữa .
La Trúc Lan mỉm , lấy cây linh chi to bằng cái bánh .
“Ôi chao, cây linh chi , quả thật nhỏ chút nào!” Quách đại phu đến thấy cây linh chi lớn như , nhịn thốt lên kinh ngạc.
Y giống Chu chưởng quỹ, theo chủ nhân Tế Thế Đường nên thấy nhiều rộng, y là địa phương Quảng Thành huyện, năm đó Tế Thế Đường mở ở Quảng Thành huyện mới thuê y.
Chu chưởng quỹ tuy xem qua ít vật phẩm quý giá cùng chủ nhân Tế Thế Đường, nhưng từ khi đến nơi nhỏ bé , ít thấy đồ hiếm, nên khi thấy đóa linh chi lớn , y cũng tránh khỏi kinh ngạc.
“Trần gia tẩu t.ử, ngươi kiếm cây linh chi từ thế?” Chu chưởng quỹ nhịn đưa tay sờ .
“Ngươi đừng quản đồ vật từ đến, ngươi cứ đây đồ .” La Trúc Lan là nàng hái ở núi Nam Sơn thôn.
Chẳng ai hái , cứ hễ là nàng hái , nào là nhân sâm, nào là linh chi, nàng thể là nàng Cá Muối giúp sức đúng ?
“Phải , quả thực là đồ .” Chu chưởng quỹ cầm cây linh chi lớn mà nỡ buông tay, Quách đại phu cũng thấy hiếm lạ, cũng đưa tay sờ , như thể đang sờ thỏi vàng.
“Vậy ngươi cây linh chi đáng giá bao nhiêu tiền?” La Trúc Lan chỉ quan tâm rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền.