Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 124
Cập nhật lúc: 2025-12-26 01:50:52
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Trúc Lan giả vờ như gì, vội vàng tiến gần, "Làm , ?!"
"Nương, Linh chi! Lại còn Linh chi!" Trần Tùng Bình hai tay ôm Linh chi trong lòng, chỉ tay xuống đất.
"Ây da! Tài thần gia hôm nay đến chiếu cố hai Nương con chúng !" La Trúc Lan vẻ mặt ham tiền, đôi mắt như lồi , biểu cảm vô cùng vui mừng khôn xiết.
Trần Tùng Bình nương điên cuồng gật đầu, quả thực là Tài thần gia giáng lâm .
Linh chi đó, chỉ xuất hiện trong lời kể của những thuyết thư tại t.ửu lầu trong thành.
Còn nhân sâm, tuy là quý trọng, nhưng ít họ cũng thỉnh thoảng qua thấy qua. Chứ Linh chi , thật sự từng thấy bao giờ.
Cây Linh chi còn khoa trương hơn cây trong tay Trần Tùng Bình, trực tiếp xếp chồng lên mấy tầng, như một ngọn giả sơn.
Trần Tùng Bình tưởng cây Linh chi lớn bằng chiếc bánh tròn trong tay lớn lắm , ngờ thấy Linh chi xếp tầng như thế , quả thật mở mang tầm mắt.
"Đừng ngẩn nữa, mau đặt cái gùi xuống, bỏ Linh chi ." La Trúc Lan bước tới cẩn thận hái Linh chi, quên nhắc nhở nhi t.ử bên cạnh đừng cứ ôm khư khư Linh chi mãi.
"Ồ đúng đúng đúng!" Trần Tùng Bình vội vàng đặt cái gùi xuống, nhưng vẫn đặt Linh chi xuống.
La Trúc Lan khẽ , sang cẩn thận hái cây Linh chi còn .
Hai cây Linh chi lớn, cộng thêm những thứ khác mà Trần Tùng Bình thấy, thu hoạch vô cùng phong phú.
Kỳ thực, bản đồ mà Cá Muối hiển thị, trong núi vẫn còn nhiều thứ, nhưng nàng dám sâu hơn nữa.
Có thể đến vị trí , nàng thấy chân sắp phế . Nếu sâu hơn nữa, đến việc bên trong an , chỉ riêng thể lực cũng theo kịp.
"Đi thôi, về nhà." La Trúc Lan ngắt vài cành hoa cỏ phủ lên cái gùi, bảo nhị nhi t.ử vác gùi, chuẩn xuống núi về nhà.
"Nương, về bây giờ ?" Trần Tùng Bình rõ ràng còn về, cũng thấy như bảo vật, nỡ rời .
"Nơi tiến rừng sâu , chúng bây giờ, lát nữa khó tránh sẽ gặp dã thú. Đến lúc đó, đừng là tìm thêm bảo vật, ngay cả hai cây Linh chi trong gùi con cũng còn mạng để mang về ."
La Trúc Lan thỏa mãn . Trước khi Trần Tùng Bình đến, kỳ thực nàng hái ít thứ .
Linh chi thường thích mọc thành cụm, thể chỉ hai cây , nhưng những cây khác La Trúc Lan định với nhi t.ử, lén lút bán trong Cá Muối, cũng là một khoản thu nhập.
"Thôi ." Trần Tùng Bình xung quanh, môi trường thích hợp cho bảo vật sinh trưởng, lưu luyến rời mà theo nương xuống núi.
Hạt Dẻ Nhỏ
Lên núi dễ, xuống núi khó.
Lúc lên núi, tâm trí đều đặt các loại d.ư.ợ.c liệu, leo dốc cũng thấy mệt. Bây giờ xuống núi, mới cảm thấy chân đau nhức vô cùng.
La Trúc Lan xuống dốc đều ngang như cua bò.
Trần Tùng Bình thấy , liền nhận lấy cái gùi và chiếc cuốc nhỏ của La Trúc Lan, phía một cái gùi, phía một cái gùi.
May mắn là cái gùi nhỏ, ảnh hưởng đến việc .
Hắn tràn đầy tâm trí với hai cây Linh chi lớn trong gùi, vô cùng phấn khích, hề thấy mệt.
Xuống đến chân núi, bờ ruộng, nhiều đang cuốc đất nhổ cỏ thấy hai Nương con từ núi trở về, đều chào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-124.html.]
La Trúc Lan cũng đáp từng .
Khi về đến nhà, ba khắc giờ Thân.
Trần Xuân Lai quanh làng gần nửa buổi, phát hiện là các thím dâu già đang nhàn rỗi trò chuyện, cũng chẳng thấy mấy nam nhân.
Hắn là nam nhân, cũng chẳng chuyện hợp với mấy bà thím .
Cứ tiến gần, mấy bà thím túm lấy hỏi han đủ điều, giới thiệu thê t.ử cho .
Hắn thực sự chịu nổi, cũng chẳng kịp hỏi nhà nào ruộng cần mua bán mà bỏ chạy.
Hắn những giới thiệu . Từng từng một, hoặc là phu gia đuổi về, hoặc là vấn đề gì đó gả .
Tuy là tái hôn con, cũng chẳng bản lĩnh gì, tư cách chê bai khác, nhưng cũng tính toán riêng của , sẽ dễ dàng xem mắt với bất kỳ ai.
Thấy nương và nhị cuối cùng trở về, vội vàng giúp nhị tháo cái gùi xuống.
Hắn nhấc cái gùi lên cân thử, "Nương, trong núi trong tộc đào hết ? Cái gùi nhẹ quá."
Hắn cân thử cái gùi đựng Linh chi. Vì sợ đồ vật khác hỏng Linh chi, bên chỉ phủ ít hoa cỏ nên nhẹ hơn nhiều. Đó là lý do hỏi như .
La Trúc Lan trả lời , liền Trần Tùng Bình. Trần Tùng Bình cũng trả lời, mà đặt cái gùi còn xuống.
Sau đó, đóng cổng sân , ôm cái gùi đựng Linh chi trong đường đường chính chính, đồng thời ngoắc tay với , ý bảo theo.
Trần Xuân Lai hiểu, vẻ mặt nghi hoặc theo nhà.
Vừa nhà, thấy nhị lấy hoa cỏ trong gùi . Hắn đang định hỏi mang mấy thứ về gì, thì thấy nhị tiếp tục từ lớp hoa cỏ lấy hai cây Linh chi lớn.
Mắt Trần Xuân Lai mở to như đồng chuông.
Hắn thể tin La Trúc Lan và Trần Tùng Bình, "Đây là... Đây là Linh chi?!!"
Hắn nhanh chân bước tới, nhịn dùng hai tay nâng cây Linh chi xếp tầng lên, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, "Trời đất của ơi, còn thứ mọc như thế ? Thật sự mở mang kiến thức."
"Chẳng lẽ còn là nấm hương ? Nấm hương mọc thế chắc ngon nhỉ?" Trần Tùng Bình quên mất bộ dạng lúc đầu thấy Linh chi, nhịn trêu chọc đại ca.
La Trúc Lan kéo một chiếc ghế xuống, tự rót cho một chén nước, "Là Linh chi. Hôm nay tài vận ."
Trần Tùng Bình cẩn thận đặt hai cây Linh chi lớn chính giữa bàn, "Nương, chúng nên đem bán ?"
“Chắc chắn là bán, thứ giữ trong tay chúng chỉ hư hỏng thôi, nhưng hôm nay thì .” La Trúc Lan uống hết một chén nước vẫn cảm thấy khát, bèn tự rót thêm một chén nữa, đồng thời cũng lấy hai chén rót cho họ.
“Hôm nay chúng mới về, nếu ban ngày thì khó tránh khỏi khiến nghi ngờ, chi bằng ngày mai hãy trở , hơn nữa, chỉ cần một là .”
Hai gật đầu, cảm thấy lời Nương cũng lý. Còn về chuyện nương tự về, bọn họ cũng thấy vấn đề gì gì. Dù thì gia đình là nương đang chủ, những vật quý giá như thế , nương xử lý thế nào cũng , lẽ nương để họ nương bán bao nhiêu tiền chăng.
La Trúc Lan quả thực để bọn chúng tiền mà hai cây linh chi thể bán . Bởi vì nàng định bán cả hai cây linh chi cho Tế Thế Đường. Cây nhỏ thì bán cho Tế Thế Đường, còn cây lớn nàng sẽ đăng bán Hệ thống Cá Muối, như thể kiếm nhiều tiền hơn.
Nếu Tế Thế Đường giá thỏa đáng, thì nàng sẽ đưa hết lên Cá Muối. Nàng nghĩ các con ở nhà sẽ cố ý hỏi Tế Thế Đường xem nàng bán linh chi cho họ . Nếu thật sự đứa hỏi, nàng sẽ rằng giá mà Tế Thế Đường đưa nàng hài lòng nên nàng bán cho một phú thương vô danh nào đó. Nghĩ như , nàng liền cất hai cây linh chi .