Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 119

Cập nhật lúc: 2025-12-26 01:50:47
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiểu lầm hóa giải

 

Ngưu Phương Thảo thực sự là do nghĩ nhiều, nhưng nàng cũng hiểu tại những chuyện đây nàng bao giờ nghĩ đến, giờ cứ vướng mắc mãi.

 

Cứ xoay xoay giữa việc nghĩ quá nhiều và lý do tại như , suýt nữa tự khiến phát điên.

 

Tuy nhiên, thấy phu quân thực sự lo lắng cho , nàng vẫn những điểm khiến nàng khó chịu trong lòng những ngày qua.

 

Nàng cũng sự sắp xếp của Bà bà đều lý do của nó, và cũng với trình độ nửa vời của , căn bản thể quản lý nổi một tiệm may, nhưng nàng thể kiểm soát cảm giác khó chịu trong lòng.

 

“Tùng ca, thực sự trách nương. Thiếp cũng nữa, rõ ràng chuyện lớn, nhưng cứ nghĩ nghĩ mãi.”

 

“Ta , thể hiểu nàng là thế nào chứ? Trước đây các thím trong thôn , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thường dễ suy nghĩ lung tung và mất kiểm soát cảm xúc, thực của t.h.a.i phụ.”

 

“Thế là của đứa bé trong bụng ?”

 

“Cũng . Ta nghĩ lẽ là của nhà t.h.a.i phụ. Thai phụ vốn nhạy cảm, thêm đó nhà đủ sự chăm sóc chu đáo, chẳng sẽ tự suy nghĩ trở nên u uất ?”

 

Trần Tùng Bình xoa n.g.ự.c thê t.ử , “Cho nên, nàng buồn bực lâu như , đều là của , vị phu quân quá sơ suất chăm sóc cho nàng, ngay cả khi nàng tâm sự cũng phát hiện .”

 

“Không , !” Ngưu Phương Thảo vội vàng xua tay biểu thị liên quan đến phu quân.

 

“Chính là đó. Phương Thảo vui bấy lâu nay, mà vi phu mới nhận , quả thực là thất trách!” Trần Tùng Bình nắm lấy tay Ngưu Phương Thảo, “Nàng yên tâm , chuyện sẽ giải quyết. Nàng cũng đừng nghĩ nhiều nữa, nương sự sắp xếp riêng của .”

 

“Được.”

 

Sáng ngày hôm , Ngưu Phương Thảo vì đêm hôm ngủ muộn, thêm việc m.a.n.g t.h.a.i dễ buồn ngủ, nên đợi đến khi trong nhà đều ngoài lo việc riêng, nàng vẫn còn đang ngủ trong phòng.

 

Trần Tùng Bình hôm nay cố ý ngoài cùng .

 

Đợi hết, bách bộ đến phòng khách, ngoài cửa phòng La Trúc Lan gọi một tiếng, “Nương.”

 

La Trúc Lan ăn sáng xong cùng mấy đứa trẻ, đang chuẩn về phòng ngủ nướng thêm chút nữa thì thấy nhị lang gọi bên ngoài.

 

“Con quán cơm , còn ở đây?” La Trúc Lan mở cửa bước , thấy nhị lang ở phòng khách chút ngạc nhiên.

 

“Con chút chuyện với nương.” Trần Tùng Bình cảm thấy ngại, dù thì bọn họ là con cái, chút chuyện nhỏ mà cũng tính toán với nương, còn tìm đến tận nơi.

 

Tuy nhiên, xét thấy thê t.ử đang trong thời kỳ đặc biệt, tâm tư nhạy cảm, vẫn cho rằng chuyện gì rõ ràng thì hơn.

 

“Chuyện gì, xuống .” La Trúc Lan kéo một chiếc ghế xuống, bất ngờ khi lang nhi đột nhiên tìm .

 

“Cũng chuyện gì lớn, chỉ là nương gần đây đang bận rộn chuyện tiệm may, điều Hiểu Dung tỷ sang đó…”

 

“Trước đây nương với Phương Thảo rằng sẽ để nàng quản lý tiệm may, nên gần đây nàng vì chuyện mà nghĩ rằng nương điều gì bất mãn hoặc thích nàng , mấy đêm nay đều ngủ ngon, lo lắng gì khiến nương tức giận.”

 

Trần Tùng Bình nữ nhân, tâm tư tinh tế như , chuyện Bà bà nàng dâu thế cũng nên thế nào cho , cố gắng lắm mới tìm lời lẽ để trình bày.

 

“Ôi chao!” Nghe đến đây, La Trúc Lan chuyện gì đang xảy chứ, nàng vỗ trán một cái.

 

“Đều tại ! Trước đây bàn bạc với Phương Thảo là sẽ mở tiệm may để nàng trông coi, nhưng nghĩ đến việc nàng đang mang thai, mà thể chờ nàng sinh xong, hồi phục sức khỏe mới khai trương, nên sắp xếp , quên rõ ràng với nàng.”

 

“Ta giận nàng thích nàng, nàng là một t.h.a.i p.h.ụ đang yên phận dưỡng t.h.a.i ở nhà, thể chọc giận , nàng là vị tức phụ duy nhất của , cưng chiều còn kịp, thể thích nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-119.html.]

 

La Trúc Lan t.h.a.i p.h.ụ thường nhạy cảm như , quả thực là nàng sơ suất với Ngưu Phương Thảo.

 

Vốn với là sẽ giao tiệm cho nàng trông coi, kết quả đầu tìm khác phụ trách, chỉ cần là lòng đều sẽ nghĩ nhiều, huống chi là một t.h.a.i phụ.

 

La Trúc Lan nghĩ đến đây, vỗ trán một cái, “Ta để nàng trông coi, chẳng qua là nghĩ nên chuẩn , để Hiểu Dung phụ trách mảng thêu thùa y phục.”

 

“Chờ Phương Thảo sinh con và hồi phục sức khỏe, nàng đối diện sẽ là một tiệm may định, nàng chỉ cần trông coi việc kinh doanh hàng ngày là . Là do những ngày bận rộn mà kịp rõ với nàng.”

 

Trần Tùng Bình đương nhiên tin lời nương.

 

Nương từ đến nay luôn là lời giữ lời, chỉ cần con cái bọn họ lời, nương sẽ bao giờ bạc đãi họ.

 

“Chuyện , con cũng mau trở về quán cơm . Chờ thê t.ử con tỉnh dậy, sẽ rõ với nàng sự sắp xếp của .”

 

La Trúc Lan chuyện lang nhi , liền chuẩn đuổi .

 

“Dạ, nương nghỉ ngơi ạ, nhi t.ử quán cơm đây.” Trần Tùng Bình chuyện phiền lòng thê t.ử bấy lâu, chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.

 

ngay lúc định , bước khỏi phòng khách, thấy thê t.ử mở cửa bước .

 

“Nàng dậy ? Đêm qua ngủ muộn như , ngủ thêm chút nữa?” Chàng tiến lên đón lấy cái chậu trong tay Ngưu Phương Thảo.

 

“Thiếp ngủ lâu , ngủ lâu quá lưng đau chịu nổi. Sao còn ở nhà ?” Ngưu Phương Thảo về phía hậu viện, nàng định lấy nước rửa mặt.

 

“Ta sắp đây, chuyện thêm với nương vài câu.” Trần Tùng Bình xách chậu giúp thê t.ử lấy nước, sợ thê t.ử thấy lạnh, còn bếp múc thêm một gáo nước nóng hòa với nước lạnh.

 

“Ây da! Chàng với nương ?” Ngưu Phương Thảo dùng tay múc nước rửa mặt xong, cầm khăn lau mặt, thì trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy trách móc.

 

, nương với . Nương bây giờ để nàng trông coi là vì nàng đang mang thai. Đợi nàng sinh con và hồi phục sức khỏe, nương sẽ giao tiệm may cho nàng. Lúc đó Hiểu Dung tỷ và những khác sẽ phụ trách y phục, nàng chỉ cần lo việc kinh doanh và thu tiền là .”

 

Trần Tùng Bình đơn giản thuật lời nương một .

 

“Vậy cũng thể cứ thế mà chạy với nương a, , chuyện đáng gì , còn đáng để cố ý với nương ư? Giờ thì , nương nhất định sẽ nghĩ so đo tính toán.”

 

Ngưu Phương Thảo tuy vui vì Bà bà nghĩ cho nàng như , nhưng vì chuyện như thế phiền bà, nàng vẫn lo Bà bà sẽ vì thế mà nghĩ nàng nhỏ nhen, so đo tính toán.

 

“Vậy thì con nghĩ quá nhỏ nhen .” La Trúc Lan ngủ , cũng bước ngoài định rửa mặt, liền thấy đôi phu thê trẻ đang chuyện bên giếng nước.

 

“Nương.” Trần Tùng Bình và Ngưu Phương Thảo lượt gọi, đó một cái, đều chút căng thẳng.

 

Nói chuyện về nương lưng thấy, nương giận đây? Dù họ cũng hề nương.

 

“Con đúng là đứa chu đáo, chi bằng múc cho một chậu nước luôn .” La Trúc Lan đưa chậu rửa mặt cho lang nhi.

 

Trần Tùng Bình cầm chậu bếp múc nước nóng.

 

“Con đó, tâm sự thì cứ giấu kín trong lòng mà chịu tìm nương để , ngốc nghếch như chứ, tự buồn bực c.h.ế.t thì khác cũng chẳng .” La Trúc Lan dùng tay chỉ đầu Ngưu Phương Thảo.

 

“Nương ~” Ngưu Phương Thảo túm lấy cánh tay Bà bà mà lắc nhẹ.

 

La Trúc Lan lập tức cảm thấy da gà nổi đầy , “Ôi chao chao, con mau đừng giọng kiểu đó nữa, rợn c.h.ế.t .”

 

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Loading...