Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 106

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:50:39
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nam t.ử đến ứng tuyển

 

La Trúc Lan và Trần Vân Trân mấy vẫn luôn ở Thao Thiết Trai, tuy chuyện Trần Tùng Bình mời đại phu, nhưng chi tiết cụ thể.

 

Đợi đến khi mấy họ trở Thao Thiết Trai, kể chi tiết một , mới chuyện kinh thiên động địa xảy Phùng Nguyên Lương, nhưng ai nấy đều từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng cho .

 

Đặc biệt là đối với Phùng Hiểu Dung, một cô nương gánh vác cả gia đình vất vả bao, nếu Phùng Nguyên Lương thể khỏe lên , nàng cũng thể bớt phần nào gánh nặng.

 

La Trúc Lan còn thầm nghĩ, nếu Phùng Nguyên Lương khỏe , liệu khả năng đến việc tại quán cũ của nàng .

 

nàng cũng chỉ nghĩ thôi, dù đó cũng là công t.ử nhà giàu tiếng , đây là vì chân lên , giờ lành , chí hướng xa rộng hơn.

 

Tất cả đều cảm thán chuyện của Phùng Nguyên Lương.

 

Chỉ La Nhã Huệ, mỗi khi nhớ đến khuôn mặt của Phùng Nguyên Lương, nội tâm khỏi cảm thấy nóng rực.

 

Công việc kinh doanh của Thao Thiết Trai dần định.

 

Hoạt động khai trương cũng qua, những vị khách đó luôn đùa giỡn hỏi còn hoạt động mới nào .

 

La Trúc Lan suy nghĩ một chút, quyết định triển khai chế độ Hội viên.

 

Chế độ giống với Hội viên thời hiện đại, mà chỉ là một phiên bản đơn giản.

 

Chỉ cần khách hàng bỏ mười văn tiền để mở thẻ hội viên tại quán, bất kể là khi quán bận rộn đến mấy mà đến dùng bữa, bất kể gọi món gì, chỉ cần vượt quá một trăm văn sẽ giảm giá chín chiết (10%).

 

Nếu vượt quá hai trăm văn trở lên, sẽ giảm giá tám chiết (20%).

 

Khách hàng xong còn chuyện như , ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

 

Vốn dĩ mỗi họ đến ăn đều gọi mấy món, bao giờ tiêu tám mươi một trăm văn, cũng sợ mức khởi điểm cao mà hưởng ưu đãi giảm giá.

 

Ngược , khi chế độ Hội viên tung , việc kinh doanh càng hơn, chế độ Hội viên còn hấp dẫn hơn cả chương trình mua ba tặng một lúc khai trương.

 

Tuy nhiên, những định nhất vẫn là những thiếu tiền ưa ngon miệng, đối với họ, thêm một chút tiền bớt một chút tiền đều thành vấn đề, chỉ cần món ăn ngon là .

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Ngày hôm đó, khi tờ giấy tuyển dụng dán gần nửa tháng, cuối cùng cũng một bé đến hỏi.

 

Cậu bé đó rõ ràng cố tình đến tìm khi tin.

 

Cậu cửa Thao Thiết Trai hồi lâu, tờ giấy ghi thông tin tuyển dụng lắp bắp một hồi lâu, đó còn do dự chần chừ một lúc lâu mới bước Thao Thiết Trai.

 

"Xin chào, xin hỏi các vị đang tuyển tiểu nhị ạ?" Giọng lớn, chỉ vài xung quanh mới thấy.

 

Cậu quan sát bên ngoài một lúc lâu, Hứa Phú là chưởng quầy, nhưng dám tìm thẳng chưởng quầy, thế là níu lấy Hứa Tráng Tráng bưng xong một món ăn.

 

"Ngươi đến để ứng tuyển tiểu nhị ?" Hứa Tráng Tráng niềm vui ban đầu, vì thấy ai đến nên bình tĩnh trở .

 

Chàng bé trông khá nhỏ tuổi, chút tin rằng thực sự thể tiểu nhị.

 

Trông cũng giống như từng tiểu nhị, đoán chừng còn đến mười ba, mười bốn tuổi.

 

"Vâng, thấy ngoài cửa dán giấy, đang tuyển tiểu nhị ạ?" Cậu bé hỏi.

 

"À đúng, đúng là đang tuyển tiểu nhị, nhưng đang bận, ngươi chuyện với chưởng quầy của chúng ?" Hứa Tráng Tráng sang vị khách đang la lối gọi món, nghĩ một lát vẫn bảo tìm Hứa Phú.

 

"Ừm, thôi." Cậu bé vốn ngại chưởng quầy, Hứa Tráng Tráng thế, dám từ chối nhưng vẫn chút rụt rè.

 

Hứa Tráng Tráng cầm lấy khay thức ăn mất, đồng thời lắc đầu. Cậu bé trông thế , giống thể tiểu nhị .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-106.html.]

Quá nhát gan, rụt rè, giỏi giao tiếp.

 

Chàng đoán lẽ dám tìm Hứa Phú, vì khi phục vụ khách xong thì chạy đến với Hứa Phú một tiếng.

 

Hứa Phú thực thấy bé từ sớm, chỉ là trong quán đông , tiếng ồn ào hỗn tạp, thêm nhỏ, nên lão rõ.

 

Nghe nhi t.ử đến ứng tuyển tiểu nhị, lão chút bất ngờ.

 

Lão ngoắc tay về phía bé, hiệu qua chuyện với .

 

Cậu bé vốn đang chần chừ, thấy chưởng quầy gọi , thể tiến lên .

 

Cậu đến quầy, Hứa Phú, "Chưởng quầy, xin chào."

 

"Chào ngươi, nam t.ử trẻ." Hứa Phú đ.á.n.h giá vóc dáng bé, "Ngươi tên gì? Ngươi tiểu nhị ?"

 

"Ta tên là A Khưu. Vâng thưa chưởng quầy, thấy ngoài cửa dán giấy tuyển , nên đến thử xem ." Cậu bé chỉ bên ngoài, biểu thị đến là vì thấy tờ giấy đó.

 

"Ngươi còn chữ ?" Hứa Phú chút ngạc nhiên, thấy bé y phục rách rưới thế , ngờ từng học và chữ.

 

"Ta một chút, miễn cưỡng thể hiểu đôi chút." Cậu bé gãi gãi đầu, chút ngại ngùng.

 

Cậu thực từng học, đều là những lúc lang thang đó đây thì lén lỏm ở nhà tư thục của , nên cũng chỉ miễn cưỡng vài chữ mà thôi.

 

"Tại ngươi đến cửa hàng của chúng , đây ngươi từng tiểu nhị ?" Hứa Phú thuận miệng hỏi.

 

"Ta từng tiểu nhị... bởi vì quán của các vị đang tuyển ạ." Cậu bé thật thà, ngơ ngác lý do của .

 

Hứa Phú nghẹn họng một lát, "Cửa hàng bận giờ ăn, tiểu nhị mệt, hình nhỏ bé của ngươi thực sự thành vấn đề ?"

 

Không Hứa Phú coi thường bé, mà là trông thực sự gầy yếu.

 

"Ta thể ạ! Khổ gì cũng chịu , chỉ cần các vị nhận , nhất định sẽ học hỏi thật , việc chăm chỉ, sẽ các vị thất vọng ." Khát khao cầu xin của bé càng mạnh mẽ hơn.

 

Ban đầu chỉ định hỏi thăm, mang nhiều hy vọng.

 

Trước đây thấy cửa hàng nào tuyển , họ thấy là đuổi ngay, hỏi han gì cả, nhưng chưởng quầy với nhiều như , khiến cảm thấy như hy vọng.

 

"Vậy... ngươi hãy theo thử một ngày xem ? Nếu ngày hôm đó ngươi nhanh nhẹn tháo vát, việc siêng năng, thể cân nhắc nhận ngươi." Hứa Phú vốn từ chối thẳng thừng, nhưng bộ y phục và hình gầy gò của bé, nghĩ một lát quyết định nới lỏng.

 

"Tốt ! Đa tạ chưởng quầy! Ta nhất định sẽ việc thật để ngài hài lòng!" Cậu bé ngờ chưởng quầy thực sự sẽ cho cơ hội , mừng rỡ đến mức gần như nhảy cẫng lên.

 

" với ngươi, ngày hôm nay tiền công, chỉ bao cho ngươi hai bữa cơm thôi." Sợ bé quá mức kỳ vọng, Hứa Phú vẫn rõ ràng.

 

"Tốt !" Cậu bé đồng ý chứ, một quán ăn ăn phát đạt như , còn từng nghĩ đến đời thể ăn cơm ở đây, chỉ bao hai bữa cơm thôi cũng lời .

 

ý định ban đầu của là để hai bữa cơm , mà là việc thật , cố gắng để chưởng quầy giữ .

 

"Tráng Tráng! Tráng Tráng!" Hứa Phú gọi Hứa Tráng Tráng đến, "Ngươi dẫn dắt nó một chút, dạy nó cách gọi món, bưng bê và dọn dẹp bàn."

 

Hứa Tráng Tráng ngờ bé nhỏ thực sự tranh thủ cơ hội thử việc, ánh mắt chút khó tin.

 

Tuy nhiên, vẫn gật đầu nghiêm túc.

 

Thời gian gần đây bận c.h.ế.t, cứ cuồng như con lúc nào nghỉ.

 

Giờ thêm đến chia sẻ bớt công việc cũng là điều , mặc dù trông chỉ là một đứa trẻ con lớn.

 

còn hơn , vả bé trông cũng vẻ lười biếng, cho dù thể công việc gọi món tính tiền, thì dọn dẹp bàn ghế chắc chắn là thành vấn đề.

 

 

Loading...