Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 105

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:50:38
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chân phế

 

rõ tình hình cụ thể .

 

Quách đại phu căn bản mang theo t.h.u.ố.c mê, mà vết thương của bệnh nhân đang cần xử lý cấp bách.

 

Quách đại phu trực tiếp lấy một con d.a.o nhỏ trong hộp t.h.u.ố.c, dùng rượu lau sạch, bắt đầu cạo thịt mục.

 

Lưỡi d.a.o lướt qua lớp thịt thối rữa, m.á.u tươi lập tức trào , chảy dọc theo chân Phùng Nguyên Lương thấm ướt ga giường.

 

"A!" Phùng Nguyên Lương hét lên một tiếng, đang lơ mơ bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.

 

Đám vây quanh cũng đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

 

"Phương Thảo, mau mau ." Trần Tùng Bình vội vàng về phía thê t.ử, kéo nàng , dẫn theo mấy đứa trẻ, đưa tất cả trong phòng.

 

Phùng Nguyên Lương thấy nhiều vây quanh như , đành cố nén tiếng kêu đau đớn sắp bật , chỉ còn thút thít ư ử, dám hét lên nữa.

 

Quách đại phu vốn còn lo bệnh nhân sẽ giãy giụa loạn, ngờ nhẫn nhịn như thế, chỉ kêu một tiếng im bặt.

 

Quách đại phu nhanh nhẹn cạo sạch chỗ thịt mục, đó cầm m.á.u, đắp t.h.u.ố.c và băng bó, một mạch nghỉ.

 

Vết thương nặng như thế, dùng d.a.o cạo thịt sống, lão sợ chậm quá sẽ khiến đau c.h.ế.t, nên một chút cũng dám chậm trễ.

 

"Ca! Ca, chứ?" Phùng Hàm Lương thấy đại phu xong việc, vội vàng chạy lên xổm xuống bên cạnh trưởng.

 

Phùng Nguyên Lương đau đến toát cả mồ hôi. Chàng nhẹ nhàng đầu, về phía , khẽ "Ừm" một tiếng nặng nề.

 

Tất cả những vây quanh đều im lặng, khi chứng kiến bộ cảnh tượng chữa trị cạo thịt sống , ai nấy đều kinh hãi đến mức thốt nên lời.

 

"Được , đưa nhà ." Quách đại phu thu dọn hộp t.h.u.ố.c, dậy, "Nhớ ga giường ."

 

Vừa , lão đến cái bàn bên cạnh xuống, lấy giấy b.út trong hộp t.h.u.ố.c , bắt đầu phương t.h.u.ố.c, "Lát nữa theo lấy t.h.u.ố.c, ngày uống ba , mỗi một thang t.h.u.ố.c, sắc ba chén nước thành một chén."

 

Viết xong phương t.h.u.ố.c, lão tìm mấy lọ t.h.u.ố.c, "Đây là t.h.u.ố.c bôi ngoài, mỗi sáng đắp một ."

 

"Dạ !" Phùng Hưng vội vàng nhận lấy lọ t.h.u.ố.c và phương t.h.u.ố.c.

 

Trần Tùng Bình cũng tiếp nhận phương t.h.u.ố.c, "Phùng thúc, lát nữa sẽ đưa đại phu về, tiện thể lấy t.h.u.ố.c luôn."

 

Chàng nhà họ Phùng hiện tại tiền trả phí khám bệnh, cũng chẳng tiền mua t.h.u.ố.c.

 

"Đa tạ, đa tạ." Phùng Hưng ý của Trần Tùng Bình, cúi đầu cảm tạ hết đến khác, cúi vái chào Quách đại phu.

 

"Haiz, về chăm sóc bệnh nhân thật cẩn thận , cái chân vốn dĩ đang lành lặn , nếu cứ tiếp tục bỏ mặc thì thật sự sẽ phế mất đó." Quách đại phu cũng rõ gia đình rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

"Phải, !" Phùng Hưng gật đầu đáp ứng, đột nhiên như thấy điều gì đó, kinh ngạc Quách đại phu, "Đại phu, ngài gì cơ?"

 

"Ta cái chân nếu chăm sóc cẩn thận sẽ phế đấy!" Quách đại phu từng thấy gia đình nào như , ngữ khí cũng chút bực bội.

 

"Ý của ngài là, nếu chăm sóc , cái chân vẫn cơ hội lành ? Cái chân phế ?" Phùng Hưng nắm c.h.ặ.t lấy Quách đại phu, ánh mắt tràn đầy hy vọng gần như nhảy vọt ngoài.

 

Phùng Hiểu Dung và Phùng Hàm Lương cũng chằm chằm Quách đại phu, sợ lão sẽ thốt một lời phủ định.

 

Và Phùng Nguyên Lương đang giường trông vẻ uể oải, đột nhiên chậm rãi mở to mắt, thể tin về phía Quách đại phu.

 

Làm thể chứ? Rõ ràng phế , vẫn còn lành lặn?

 

"Các ngươi đang ? Chẳng lẽ các ngươi cho rằng cái chân phế nên mới bỏ mặc cho nó thối rữa ?" Quách đại phu kinh ngạc về phía nhà họ Phùng.

 

"Ngài chân của phế?" Phùng Nguyên Lương khó khăn cất lời, giọng khàn khàn khó .

 

"Phế cái gì mà phế? Ai với ngươi là chân ngươi phế? Chẳng nó vẫn ? Thằng lang băm nào chân ngươi phế?" Lúc Quách đại phu mới hiểu , hóa cả nhà đều coi cái chân là đồ bỏ .

 

", nó rõ ràng thể dậy nữa." Phùng Nguyên Lương rũ mắt xuống chân , trong ngữ khí đầy vẻ thất vọng và tự tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-qua-phu-mamg-theo-he-thong-ca-muoi-thua-ke-nam-dua-con/chuong-105.html.]

 

"Cái chân đây từng trúng độc ?" Quách đại phu chỉ chân Phùng Nguyên Lương, "Trúng độc nên mới dậy . Hiện tại độc tố nổi lên vết thương, cạo bỏ kha khá . Đợi tiếp tục bôi t.h.u.ố.c và uống t.h.u.ố.c, chẳng quá nửa tháng, vết thương lành , chân cũng thể lên ."

 

", những đó rõ ràng độc t.h.u.ố.c giải." Phùng Nguyên Lương vẫn đang xác nhận, rõ ràng đây thực sự cảm thấy chân dần mất tri giác.

 

Đây cũng là lý do tại cái chân gần như thối rữa mà ai phát hiện, bởi vì căn bản cảm thấy đau đớn bao nhiêu.

 

Nếu nhát d.a.o của Quách đại phu, lâu lắm cảm thấy cơn đau thấu xương truyền đến từ chân .

 

"Điều đó thì rõ, tóm hiện tại thấy chính là như thế, quá một tháng, ngươi sẽ thể dậy." Quách đại phu xòe tay, cầm hộp t.h.u.ố.c chuẩn rời .

 

"Ta đưa ngài về, hôm nay phiền ngài ." Trần Tùng Bình nhận lấy hộp t.h.u.ố.c của Quách đại phu, một cử chỉ mời về phía cổng lớn.

 

Quách đại phu rời , sân viện còn một tiếng động.

 

Đột nhiên, một tiếng thút thít vang lên.

 

Hóa là Phùng Hiểu Dung, nàng , quỳ xuống ôm lấy Phùng Nguyên Lương òa nức nở.

 

mở đầu, Phùng Hàm Lương và Phùng Hưng cũng nhịn mà bật theo.

 

Lập tức, nhà họ Phùng vây quanh Phùng Nguyên Lương ôm lóc.

 

La Nhã Huệ và Ngưu Mậu Đức bên cạnh thấy cũng cảm thấy lòng dâng lên xúc động.

 

La Nhã Huệ nam nhân mặt mày thanh tú đang giường, trong lòng ngập tràn vui mừng cho .

 

Ngưu Mậu Đức giúp Phùng Hưng khiêng Phùng Nguyên Lương trong phòng.

 

Còn La Nhã Huệ, nàng giúp Phùng Hiểu Dung ga giường cho Phùng Nguyên Lương.

 

"Đa tạ các ngươi." Phùng Hiểu Dung chân thành cảm tạn.

 

"Không gì, đều là chuyện nên , gì cần giúp đỡ nhất định với nhé." La Nhã Huệ lén Phùng Nguyên Lương, miệng thì đáp Phùng Hiểu Dung.

 

Đột nhiên, Phùng Nguyên Lương sang. La Nhã Huệ lập tức thu hồi tầm mắt, đỏ mặt chạy .

 

"Nàng là ai ?" Phùng Nguyên Lương về phía , hỏi.

 

"Ồ, đó là đại chất nữ của phu nhân. Gia đình họ đây gặp thiên tai tuyết lớn, hiện đang tá túc ở nhà phu nhân chúng đó."

 

Phùng Hiểu Dung hề phát hiện sự chú ý quá mức của La Nhã Huệ đối với trưởng , nhưng nhận thấy đây là đầu tiên trưởng hỏi về một nào đó bao ngày.

 

nàng cũng gì, cầm y phục của Phùng Nguyên Lương ngoài, "Ca, nghỉ ngơi cho khỏe, quán ăn còn đang bận, đây."

 

"Ừ, ." Phùng Nguyên Lương phất tay, đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm.

 

"Đại ca, nghỉ , sắc t.h.u.ố.c cho đây." Nghe thấy giọng Trần Tùng Bình truyền đến từ bên ngoài, Phùng Hàm Lương cũng bước khỏi phòng.

 

Trong phòng chỉ còn Phùng Hưng.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

"Cha, những ngày qua, cha lo lắng ." Phùng Nguyên Lương lão nhân gầy gò mặt, nước mắt trong mắt lấp lánh.

 

"Không , , cha cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm." Phùng Hưng miệng , dùng tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, mỉm nhi t.ử.

 

"Đợi khi dậy ."

 

"Tốt, , cha chờ."

 

La Nhã Huệ ngoài cửa thấy những lời , nghĩ ngợi một lát nữa.

 

Sắp đến giờ cơm chiều, Thao Thiết Trai lúc hẳn ít khách, La Nhã Huệ liền cùng Ngưu Mậu Đức và Trần Tùng Bình về quán ăn.

 

Phùng Hiểu Dung thì ở chăm sóc ca ca.

 

 

Loading...