Xuyên Thành Pháo Hôi Ngày Ngày Ăn Dưa Ở Thập Niên 70 - Chương 604

Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:57:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cậu hỏi là bạn luôn ?"

 

"Nói chứ, lúc đó bạn còn tưởng tớ hứng thú với đại tài t.ử , thấy tớ dò hỏi còn khuyên tớ đừng tiếp xúc quá nhiều với nữa kìa."

 

"Nếu vấn đề thì đương nhiên thể tiếp xúc nhiều ." Lâm Họa cảm thấy bạn nam khá bụng, đương nhiên với tiền đề là chuyện đó thật.

 

"Thật mà, thật mà, chắc chắn là thật. Bạn nam đại tài t.ử khoa vẫn ly hôn với vợ ở quê , hơn nữa hồi đó kết hôn với vợ là do chủ động theo đuổi đấy."

 

Lâm Họa nhướng mày: "Thế mà cứ luôn rêu rao còn độc , đây chẳng là lừa ?"

 

"Tớ đoán nhé, chắc là về nữa, tìm một hơn ở trường ." Hoàng Uyển cũng nhiều trường hợp khi thi đỗ đại học về thành phố bỏ rơi vợ con hoặc chồng con, chuyện hiện nay vô cùng phổ biến.

 

Chỉ là những như ít nhiều cũng thấy thiếu đạo đức.

 

"Nếu chuyện là thật thì nhân phẩm của đại tài t.ử chắc chắn chẳng gì." Lâm Họa nhịn lắc đầu, "Cứ như , chuyện kết hôn đây là do chủ động theo đuổi vợ, thế thì lẽ là vì chịu nổi lao động vất vả ở nông thôn nên mới nghĩ đến chuyện tìm một vợ để chia sẻ gánh nặng, để đến mức quá khổ sở.

 

Hơn nữa cái bộ dạng trói gà c.h.ặ.t của , tớ nghi ngờ ở nông thôn dựa vợ và nhà ngoại nuôi dưỡng thôi.

 

Giờ thi đỗ , định về nữa, đúng là một kẻ vong ơn bội nghĩa, lòng lang thú." Lâm Họa hồi còn ở đại đội, lúc họ chuẩn về thành phố, họ cũng ngóng từ những nơi khác rằng một thanh niên tri thức khi đỗ đại học liền cảm thấy cao hơn khác một bậc, vợ hoặc chồng ở nông thôn còn xứng với họ nữa, nên mới giở trò .

 

Lâm Họa coi thường loại , cái hạng , lúc cần thì bám víu hết mực, giờ quan trọng nữa thì coi như gánh nặng, đá văng luôn.

 

"Ừ ừ, tớ cũng thấy , đúng là mặt lòng mà! Anh đóng gói bản thành một đại tài t.ử văn chương độc , ai mà kết hôn và con ở quê chứ?"

 

"Tớ khoa và các khoa khác nữa, ít nữ sinh ở mấy khoa liền cứ luôn hâm mộ đấy! Đây chẳng là hại ?"

 

"Họ lẽ là bộ mặt thật của đại tài t.ử nên mới như ." Lâm Họa nghĩ lẽ là thế.

 

Hoàng Uyển trầm tư một lúc, đó thần bí sang: "Cậu bảo tớ đem chuyện truyền ngoài thì thế nào?"

 

Lâm Họa cô bạn, đành lòng để những cô gái đó lừa, Lâm Họa cũng thấy nỡ: "Hai chúng bàn bạc chút ."

 

Lâm Họa cảm thấy thẳng ngoài thì lắm, ngộ nhầm sang vu khống thì hỏng.

 

"Chúng thế ... thế thế ..." Lâm Họa ghé sát tai cô bạn, cách của .

 

Đôi mắt của Hoàng Uyển theo lời kể của Lâm Họa càng lúc càng sáng lên: "Ừ ừ, cái đấy, cứ giao cho tớ!"

 

Hoàng Uyển vỗ n.g.ự.c bảo đảm nhất định thành nhiệm vụ.

 

"Thế thì trông cậy đấy!" Lâm Họa vỗ vai cô bạn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phao-hoi-ngay-ngay-an-dua-o-thap-nien-70/chuong-604.html.]

"Yên tâm, tớ nhất định thành nhiệm vụ."

 

...

 

Sau khi Hoàng Uyển về ký túc xá liền theo cách của Lâm Họa, chuyện của đại tài t.ử lên mấy mẩu giấy nhỏ. Hoàng Uyển còn đặc biệt dùng tay trái để , tuy mấy nắn nót nhưng từng chữ một vẫn thể hiểu .

 

Sau đó cô chọn một lúc nào đó tùy ý dạo quanh cả tòa nhà ký túc xá, tranh lúc chú ý, lượt ném những mẩu giấy phòng ký túc xá của mấy nữ sinh mà cô là cực kỳ hâm mộ đại tài t.ử.

 

Cô và Lâm Họa dự định thế , những mẩu giấy để nhặt , nếu mở xem thì dù tin ngay nhưng trong lòng chắc chắn sẽ gieo một hạt giống nghi ngờ.

 

Hơn nữa chỉ cần một thấy và đem chuyện truyền ngoài, truyền tai , nhanh sẽ lan rộng thôi.

 

Đến lúc đó tự nhiên sẽ tìm đại tài t.ử để chứng thực, chỉ cần đại tài t.ử chút chột thì khác chắc chắn sẽ tin tưởng như nữa!

 

Chương 500 Tin & Không tin

"Họa Họa, tớ theo đúng lời ."

 

"Ừ ừ, tiếp theo chúng cần quan tâm nữa, cứ chờ chuyện phát tác thôi!"

 

"Ừ ừ."

 

Hoàng Uyển và Lâm Họa chờ đợi mấy ngày, cuối cùng Hoàng Uyển cũng thấy một bạn nữ cùng phòng với cô về chuyện , còn hỏi cô xem chuyện thật ?

 

Hoàng Uyển giả vờ , tò mò hỏi: "Ồ, ? Các từ thế?"

 

"Tớ cũng nữa, tớ chỉ thấy nên hỏi xem , chẳng và đại tài t.ử đó đều cùng khoa Văn ?"

 

"Hì, coi như là cùng khoa nhưng cùng lớp mà, là đại tài t.ử, thể giống như đám phàm phu tục t.ử chúng ?" Hoàng Uyển nhẹ nhàng gạt mối quan hệ.

 

vốn dĩ cũng , chỉ là danh tiếng của đại tài t.ử đó khá lớn mà thôi. Ngày thường đại tài t.ử đó luôn đối xử với khác bằng thái độ cao ngạo lạnh lùng, Hoàng Uyển căn bản nịnh bợ cái vẻ mặt đó.

 

Nói thật, cô cũng những nữ sinh đó rốt cuộc thích đại tài t.ử ở điểm gì, cứ cái bộ mặt hằm hằm mỗi ngày, bộ dạng xa cách cho ai gần đó, nhiều hâm mộ đến ?

 

Nói thật, cô một thực sự tò mò nên hỏi một nữ sinh vô cùng hâm mộ đại tài t.ử: "Các rốt cuộc tại thích đến chứ?"

 

"Cậu thấy trông trai, tài ?"

 

"Hả? Cứ cái bộ mặt thối đó mà trai cái nỗi gì? Còn tài cán ở ? Chỉ là mấy bài thơ thôi mà, thể coi là tài ? Đã đem nhà xuất bản in ?"

 

"Gì mà mặt thối chứ? Người rõ ràng ôn hòa lễ độ mà! Với cả tài, những bài thơ văn phong bao nhiêu, ... ?" Nữ sinh đó vẻ mặt đầy bất mãn.

 

 

Loading...